Useful Gibberish

Posts tagged ‘linh tinh’

Nhút nhát

Đó là những nhận xét của sư phụ về những bài viết khoa học của mình. Đó là khi viết mà sợ có gì sai, đó là khi mày viết mà sợ người khác bắt bẻ.

Sư phụ có khác, cái tính nhút nhát này chả biết xuất phát ở đâu và tự bao giờ, nhưng sự kiện xa nhất tôi có thể nhớ đó là hồi nhỏ mẹ cho một tờ tiền bảo muốn mua gì thì mua, nhưng rốt cuộc tôi lại nhét túi cất kĩ vì khi đi mua đồ tôi rất sợ nhận lại tiền thừa mà cái bác bán hàng trả lại (bác rất chi dễ thương, chị bán hàng con ruột của bác cũng dễ thương, chỉ có ông chồng của cổ thì hơi giống Robinson trên hoang đảo làm nhiều lúc tôi cũng khiếp).

Thực ra dịch là nhút nhát thì không chính xác lắm. Timidité. Tôi nghĩ với tôi khi viết một cái gì đó mang tính tranh luận, thì tôi ngại viết hơn là nhút nhát mà không viết ra, vì với tôi, tranh luận và thuyết phục xoay chuyển một người nghe theo ý của mình là một việc… tốn thời gian. Nếu ngay từ đầu có vẻ chung một chiếc thuyền thì có thể vui vẻ với nhau, còn một người cứ nhất nhất đi bè thì tôi cũng chẳng cố công phân tích để học chuyển sang đi thuyền với tôi làm gì.

Ngẫm nghĩ lại đúng là cái tính tình chả có gì hợp với một công việc gặp gỡ nhiều người, nói chuyện phát biểu trước đám đông tôi cũng ngại, hát hò giữa bao người thì cần phải có cơ man sự trợ giúp của bia hoặc rượu, hoặc nhiều lúc nặng đô hơn phải cần cả hai. Dở một cái là, ngay cả trong những việc đòi hỏi sự rạch ròi, sự dứt khoát, tôi cũng không có được (gái mà đọc tới đây thế nào cũng búng tay cái chách và bảo “Thiên Bình, há há”, tiên sư mấy ông nhà zodiac), và nó dính luôn cả mấy bài báo cáo đang viết.

Nhưng cũng có những việc tôi không nhút nhát mà cũng chả thấy ngại, ví dụ thỉnh thoảng làm cái gì đó màu mè rồi đem khoe lung tung. Như là việc nhét cả cái thành phố Lyon vào trong một cái chai. Toàn những việc có vẻ là vô ích cả, nhưng John chẳng phải đã nói rồi sao, những việc làm thấy vui thì không phải là những việc vô ích.

Castle_In_The_Bottle

Nước mắt rơi trong các trận bóng đá

Cúp bóng đá thế giới năm nay coi có nhiều cảm xúc lạ lùng.

Đầu tiên là cảm giác chán. Chán là vì các đội đá không còn có tính bất ngờ và cảm hứng tràn trề như ngày xưa, bây giờ mỗi động tác đều là những toan tính, mỗi hành động ăn mừng đều phải dè chừng vì rất có thể sẽ bị trừng phạt, không phải luật chính quy thì cũng là luật rừng. Thế nên, những táo bạo, ngẫu hứng phải nhường chỗ cho những quy cũ chuẩn mực, cho bài bản, cho dù cái gì bài bản đến mấy thì cũng không hấp dẫn bằng ngẫu hứng được, nhưng lí do sao thì đã nói ở trên.

Cảm giác tiếp theo là cảm giác tội nghiệp. Cảm giác tội nghiệp đầu tiên là cảnh nhìn thủ thành Casillas của TBN bò theo tiền đạo của Hà Lan một cách bất lực rồi sau đó nhận những bàn thua choáng váng trong loạt trận mở màn của WC. Cảnh tội nghiệp tiếp theo là nhìn các cầu thủ khóc khi không thể giúp đội nhà tiếp tục đi vào vòng sau, như Jame Rodriguez khóc khi đội nhà thua Brazil, đến nỗi David Luiz của Brazil phải ôm lại vỗ về cho cậu nguôi ngoai. Và gần nhất là tối hôm qua, khi hàng loạt khán giả khóc òa khi Brazil thua Đức với tỉ số không ai có thể tưởng tượng được. Khoảnh khắc đó làm tôi nhớ khi còn bé, mặc dù không hiểu luật bóng đá mấy nhưng thấy Hồng Sơn Huỳnh Đức không thắng được “bọn” Thái Lan với Indo mà cứ khóc tức tưởi. Tôi ó cmột thói khi xem bóng đá đó là nếu không phải đội tôi thích (tôi thích ManU) thì tôi luôn luôn cổ vũ thằng yếu hơn và thấy tội nghiệp đội thua cuộc vào cuối trận. Những cái gục mặt xuống sân cỏ, những ánh mắt thẫn thờ vô hồn và những giọt nước mắt. Tất nhiên rồi thì mọi chuyện sẽ ổn thôi, bóng đá ấy mà, nhưng khi có ai đó khóc cho bạn, chứng tỏ họ yêu quý bạn đên chừng nào.

Có lẽ sau này lớn lên nên nhiều thức để nghĩ hơn, sở thích cũng không còn giống như hồi lâu, thêm phần là cạ xem đá banh không còn nhiều như đại học cũng nên, chứ không phải các đội đá kém hay kém cảm xúc; cái gì cũng nên xem lại bản thân trước khi trách cứ ai. Còn về phần các đội thua cuộc, có thất bại mới có thành công chứ ai đâu mà thành công mãi được chứ. Cuộc đời vốn không công bằng nữa, và xui thì bao giờ cũng nhiều hơn hên, và ai cố gắng nhiều hơn thì sẽ được đền đáp xứng đáng.

Giờ nhìn lại đội tuyển bóng đá Việt Nam đi đá Sea Games hay các giải khác, không còn háo hức mong chờ như hồi lâu, có bị thua thì cũng tặc lưỡi rồi thôi. Các chú phải làm sao để mà thắng thì người ta vui, thua làm người ta buồn, chứ giờ khi tôi xem, cảm giác duy nhất là …MEH.

Trình độ

Quan niệm về trình độ thay đổi dần theo độ tuổi, cũng đúng vì khái niệm trình độ là một trong những cách một con người nhìn ra cuộc sống xung quanh bản thân họ và nhìn về chính bản thân họ. Ở độ tuổi còn nhỏ, có thể một hành động nào đó được xem là có trình độ, nhưng khi anh ta lớn thêm 5 năm nữa, thì những việc kia là rất thường tình hoặc không đáng quan tâm nữa. Ví dụ thế này, lúc 5 tuổi, tuổi còn mẫu giáo, thì tô màu đẹp hay tè được xa hơn những thằng khác trong lớp thì tụi nó gọi có trình độ. Lên cấp 1 khi gặp nhiều bạn bè hơn và đọc nhiếu sách hơn thì không ai coi cái việc đi tè xa là có trình độ cả, vì nó không có ích. Còn tô màu đẹp thì nhiều lúc vẫn có ích nên nó vẫn được xem là có trình độ.
Vậy việc quan trọng của trình độ phải là nó có ích.
Quay ngược lại sự phân tích của thời mẫu giáo, vì sao người ta bảo có trình độ, bởi vì mình làm được điều mà những người khác không làm được hoặc làm được nhưng kém hơn. Và như thế khi gút lại, giữa những cá thể làng nhàng với nhau, người ta sẽ dễ thấy hơn một cá thể vượt trội, khác biệt so với những thành phần trung bình, và nó thuộc về khía cạnh chủ quan, tích cực.
Vậy, việc quan trọng tiếp theo của trình độ, phải là làm tốt hơn đám đông.
Tiếp theo, việc khác đám đông có thể có nhiều kiểu, vì vậy cần phải xem rõ, giỏi hơn cũng là khác, đẹp hơn cũng là khác, to hơn cũng là khác. Nếu anh đẹp trai hơn đám bạn của anh, thì chả ai bảo anh có trình độ, bởi vì đó là việc bất chiến tự nhiên thành, bố mẹ đẻ ra phát đẹp trai luôn, và việc này không thay đổi được. To hơn thì có 2 kiểu, một kiểu gene tự dưng nó to, to xương, nhiều mỡ, hay là do anh tập luyện nhiều mà nên. Thì nếu to do tập luyện nhiều mà nên, có thể nói đó là một ‘có trình độ’.
Do đó, việc tiếp theo để định ra một thứ có trình độ, đó là việc anh giỏi hơn người khác, phải do chính bản thân anh cố gắng mà có được, chứ không phải vì những lí do khách quan ập đến và anh chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng hưởng.
Việc có trình độ gây một ảnh hưởng rất tốt cho xung quanh khi nó động viên người ta theo thái độ “tôi làm được thì bạn cũng làm được” chứ không phải “chỉ có tôi làm được, còn bạn thì không”, vấn đề này thì liên quan đến tính cách + giáo dục của con người, có người bình sinh đã có khiếu truyền đạt cho người khác, có người thì loay hoay mãi mà không làm sao cho người khác hiểu được ý anh ta muốn nói gì, mặc dù anh ta rất là giỏi và vấn đề kia cũng không mấy phức tạp.

Và để kết lại, trình độ là đánh giá của người khác chứ không phải banh mồm người ta ra rồi nhét chữ vào bắt người ta nói, anh giỏi thì người ta sẽ tự biết, anh dở thì người ta cũng sẽ tự biết. Nhưng tốt nhất là không được thùng rỗng kêu to.

Tản mạn tháng Kim Ngưu

Tháng 5 đến kéo theo những cơn mưa đầu mùa oi ả, nhưng con nhỏ thì ngổn ngang và dặt dẹo một đống. Ngày của nó, những người cần nhắn thì cũng đã nhắn, những người cần gọi cũng gọi luôn rồi. Cơ mà có một vài người có lẽ nhớ nhưng lại ko, như để bù trừ cho những người nằm ngoài danh sách mong đợi nhưng đột ngột nhắn tin làm con nhỏ mắt tròn mắt dẹt.

1. Thằng ku em nó nhắn cho nó cái tin vỏn vẹn 4 chữ HPBD. Nó nhắn lại hỏi HPBD là cái lều gì. Thời buổi gì mà dân chúng lại thích viết tắt hơn cả đếm tiền. Con nhỏ có chút mênh mang trong lòng, là Hạnh Phúc Bất Diệt, Húc Phải Bò Điên, hay Heo Phái Bóp Díu?! Đã tốn thời gian soạn một cái tin, tốn tiền gửi nó đi, vậy sao ko đầu tư chất xám cho bõ tiền tin nhắn chớ, đúng là có lòng nhưng ko có mề mà, haizzz…

2. Hôm nọ, ông thấy bà cứ thơ thơ thẩn thẩn đi ra đi vô, dòm cây dưa leo rồi lẩm bẩm một mình hoài: Sao nó hông ra trái ta? Rồi bà thích chí bảo ông: Tối nay anh mặc cái áo mưa, đứng ôm cây dưa leo cho em quất vào dis, la lên “sao mày ko ra trái, có ra trái ko thì bảo!!”, xong anh bảo “á đau quá, tối nay ra trái, tối nay ra trái!!” @_@ rồi bà cười khanh khách kể rằng ngày xưa ở quê có chuyện đó thiệt chứ bộ. Mẹo dân gian gì mà bá đạo dữ zậy hông biết, muốn làm tiến sỹ nông lâm chắc phải tinh thông tâm linh cây cỏ quá trời ۞_۞

3. Nhìn ông với bà tíu tít bên nhau, con nhỏ tự dưng ngẫm nghĩ. Nếu chơi một đám thì đừng chọn con số 3 vì khi có 2 đứa giận nhau, tụi nó sẽ suốt ngày bâu vào đứa còn lại. Nhưng khi chúng nó ký hiệp ước hòa bình thì dễ cùng nhau trở mặt với đứa còn lại lắm, cảm giác chắc giống bị cái đứa tay trên quất nguyên lá bỏ lượt của mình hay khiến mình phải rút thêm lá trong bài Uno đó mà :)) Ta nói thói đời nó bạc như vôi zị á (¬__¬)

4. Rảo vài vòng trong danh bạ viber, con nhỏ thấy bạn bè nó nhiều đứa trưng hình chụp chung với con cái. Nó ngậm ngùi nghĩ ngợi, thuở xuân sắc lúc nào cũng “một hình một mình”, rồi mấy anh trai hào hoa cứ gọi là ngó ngó nghiêng nghiêng. Giờ có con rồi, phải chia sân hoặc nhường hẳn diễn đàn cho đám bú sữa nhiều hơn nói chuyện này, rồi chỉ có đa số là mấy bạn mẹ trẻ tung hê nhau trên cái xứ sở cười ko nghe tiếng mà khóc ko một miếng nước mắt kia. Chả nói trước được gì nhưng con nhỏ làm mẹ chắc ko khoa trương lắm đâu, thời gian để dành chiêm ngưỡng em bé của mình nữa chớ, rồi phân tích đặng còn giành điểm tốt là từ mình, còn điểm xấu cứ đổ hết cho thằng ba nó :))) có vẻ theo xu hướng giận con oánh chồng hoặc ngược lại quá. Cuộc đời ác phụ giàu sụ thật là sang =))

5. Đợt rồi, con nhỏ có dịp quen biết với một cô nàng Bọ Cạp. Tiếp xúc với cô ả, con nhỏ mới càng nhận thức rõ rệt là nó dễ bị thu hút bởi Bọ Cạp thật. Kim Ngưu và Bọ Cạp là cặp cung đối đỉnh nhưng con nhỏ vẫn thấy bọn Bọ này hấp dẫn lạ kỳ. Nó quen biết một cơ số Bọ Cạp và hầu hết đều có ngoại hình ko vượt qua mức trung bình nếu xét theo tiêu chuẩn trai xinh gái đẹp của một người háo sắc như nó. Thế nên chắc chắn nó ko bị quyến rũ bởi nhan sắc của bọn này, mà bọn nó toát ra một sự cuốn hút rất bản năng. Nhưng tò mò zị thôi, chứ con nhỏ lúc nào cũng phải cảnh giác và giữ khoảng cách, biết đâu biết nhau quá rõ rồi lại chẳng ưa nhau, con nhỏ vốn cực đoan mà. Có ông thầy bói nọ bảo là cái giờ sinh và ngày sinh của nó thiệt ko tốt cho phận nữ nhi (phì phì). Ổng nói tại thời điểm đó có cái ngôi sao hay hành tinh gì đấy rọi *chíu chíu* vào nó khiến nó có tính khí khó chịu khó gần. Thế cũng tốt.

Ngoài khơi sóng mạnh, vỗ vài cái là dập cmn mật, nên lui vào hậu trường với niềm vui nho nhỏ “anh một nơi, còn em cứ rong chơi” là ấm áp bao la ròy :))) chơi cho qua ngày đoạn tháng, từ sáng đến đêm rồi tối về chơi game (xếp hình) với chồng :)))

Gia đình luôn là số một, hé hé… Vui ko sao tả xiết ❤ ❤

Lại xem phim

Lại coi phim. Lại thấy nhảm nhưng vẫn coi, nhảm ở mình và nhảm ở phim.
1. Hồi nhỏ khoái làm nhân vật chính hiên ngang quang minh chính đại, cưới công chúa hoặc làm thiên hạ vô địch; giờ chỉ muốn đóng vai gian ác âm mưu hiểm độc, kill kiến gián, cuối phim hộc máo chết cũng không tiếc.
2. Giai nhân với anh hùng cứ bảo kiếp này không làm phu thê, kiếp sau sẽ se duyên, cáo lỗi chứ kiếp sau nàng là con chim anh là quả banh thì cũng chả biết se duyên kiểu gì.
3. Anh hùng mãi không qua được ải mỹ nhân không phải là người ta kém, mà mĩ nhân sờ sờ đó không ngồi lại mà bỏ qua thì quá ngu.
4. Muốn làm cao thủ võ lâm có 2 việc quan trọng, một việc ai cũng biết, việc còn lại ít ai ngộ: thứ nhất là phải uống rượu như nước, việc còn lại là từ lúc uống rượu đến hết phim nếu không chết thì không bao giờ đi vệ sinh.
5. Nếu muốn mê hoặc mĩ nhân thì có các kiểu sau: siêu giỏi văn thơ, siêu mưu lược, siêu đẹp trai, hoặc là siêu giàu. Kết luận rút ra là: hên xui.
6. Không nên mở bóng đá cùng lúc với phim: kiểu như “Ta yêu nàng, trọng tài đã chỉ vào chấm 11m!”
7. Phong lưu chỉ có trên phim, ra ngoài đời phong lưu thì chỉ có ăn hành vì các “mĩ nhân instagram” ngày nay biết chiêu bài còn hơn cả các anh hùng hảo hớn. Lừa đảo mĩ nhân đồng nghĩa với ăn hành cuối phim. Hành sống thì không dễ nuốt cho lắm.

Cười cái chuyện giật mình

88 đến nay thì cũng 25 năm, 25 tuổi.

Kinh nghiệm thì không nhiều cũng chẳng ít, nói chung là chả biết đâu mà lần, và khiêm tốn mà nói thì không nhiều, chả biết lĩnh vực nào, và đang ở mức độ nào.

Con người ta có nhiều mốc trong cuộc đời, từ những chuyện ngây ngô như lần đầu tiên nắm tay con gái, hay lần đầu tiên xa nhà, rồi lần gãy xương đầu tiên, lần xxx, lấy vợ, có con, rồi những sự chồng chéo, chả biết đó là mốc của người ta hay là mốc của mình nữa.

Nhưng chắc chắn một điều, là khi chuẩn bị đạt được mốc mới, bao giờ cũng là lo lắng và phấn khích, và khi nhìn lại những mốc đạt được và không đạt được, lại thấy tiếc nuối mơ hồ. Chữ mơ hồ rất là hay, cả chữ phiêu bồng lãng đãng nữa.

Tôi không phải là con người sống thiếu tình cảm, mặt khác, còn ở phần nhiều nữa kia, nhưng tôi thấy tiếc nuối một điều là vào những thời khắc quyết định, tôi hay phân vân, và thay vì quyết một điều theo chủ quan của tôi, tôi lại phụ thuộc người khác, và khi không có ai đó ở đấy, tôi lại để mọi thứ trôi đi. Và nghĩ lại, tôi lại thấy giật mình.

Thứ nhất, tôi giật mình vì cái tuổi 20 của tôi nó qua cái rẹt, và tôi chả thấy nó có gì gọi là bỡ ngỡ, độc đáo, đặc biệt như những gì tôi đã đọc đã xem đã nghe bơm vào đầu tôi trước và cả sau cái mốc này, đến tận ngày hôm nay nếu ai hỏi tôi một câu là “20 của mày có gì đặc biệt không?”, tôi sẽ ú ớ sau đó là lắc đầu một cách ngu ngốc là: “không có gì xảy ra cả”, nguyên nhân vì đâu tôi cũng chả biết. Thế là tôi thấy lạ lùng, tôi cũng chả hỏi lại chính tôi lúc quái quỷ đó đang làm gì, tại sao nó cứ bình bình, tại sao tôi lại có thể đánh rơi cái tuổi 20 lãng nhách vào trong một xó xỉnh siêu bình thường, tôi lại thích hỏi là tuổi 20 của người khác nó như thế nào nhỉ? Tuổi 20 của mấy đứa bạn mình nó như thế nào nhỉ? Tuổi 20 của những người đang 20 nó như thế nào nhỉ? Tôi rất muốn biết.

Thứ hai, tôi thấy cuộc đời ngắn hơn tôi tưởng nhiều, nếu tính lại thì 25 năm vừa qua trôi nhanh như gió, ông nội ông ngoại thì quy sinh hết rồi, nhưng lúc đó còn ngu ngơ chả có quá buồn (mặc dù trong cả đám tang của ông nội ông ngoại tôi đều khóc tu tu), tôi ngẫm lại đến bố mẹ, không phải tự dưng thích thì ngẫm mọi lúc mọi nơi đâu, cái lúc sắp ngủ, cái lúc đang cuộn mình trong chăn, tôi thấy rùng mình về những phút chia xa, rồi ngay cả khi mình không còn cảm giác gì nữa thì nó sẽ như thế nào? Có mơ hồ không, có chứ, sao mà mơ hồ quá, vậy thì khoảng thời gian bên nhau còn sót lại, phải làm một cái gì đó, hay đừng làm một cái gì đó, đáng tiếc là cuộc sống luôn phải lựa chọn, lựa cái này sẽ làm mình vui và có định hướng và cố gắng, không lựa cái kia thì nó sẽ là tiếc nuối, sẽ tò mò kiểu như “hồi đó nếu không thế này mà thế kia gì sao?”. Tôi luôn có cảm tưởng như vậy, là cuộc sống có nhiều cảnh đang diễn ra cùng lúc, cái hình ảnh mình đang sống là một kết quả của muôn vàn lựa chọn, của mình và của người khác, nhưng nó không phải duy nhất, nghĩa là vẫn tồn tại một thế giới song song khác, diễn ra khi tại thời điểm đó tôi chọn làm việc khác chứ không phải việc này, vấn đề là bản ngã của tôi đã bị tách ra, và tôi không có cách nào khác để mà biết được là những thế giới đó, những nhánh đó, hiện đang như thế nào, có ổn không, có thành công nhiều tiền, vợ đẹp con xinh không…

Thứ ba, tôi giật mình ở chỗ tôi đã phí quá nhiều thời gian, mà, tôi không thấy tiếc một chút nào, thế là như thế nào? Có những khoảng tối mà không một ai ngoài tôi biết, có những ham muốn bệnh hoạn,, độc ác, kinh tởm nhất cũng chỉ mình tôi biết. Để rồi cứ nhét ở đấy, cứ nghĩ linh tinh rồi dần dần dữ liệu nhiều ơi là nhiều, nó cứ lâu lâu xuất hiện lại một lần làm đầu óc bấn loạn và “thải” ra những tác phẩm ghê rợn khó hiểu như một điều tất yếu.

Thứ tư, tôi thấy bạn bè có con, rồi lấy nhau, cái này thì không có gì vội, nhưng tôi thấy lạ và tôi không cần trả lời, là tại sao lại dính lấy người này mà không dính lấy người khác, tại sao lại yêu, lại sex, lại có con rồi đủ mọi lo toan, tại sao chúng ta lại có con?, đọc đến đây sẽ có người muốn hỏi là “thế cậu có tin vào số mạng không/do you believe in fate”, tôi nhiều lần muốn vẽ cái comic như thế này: ai đó hỏi “do you believe in fate?” thằng kia chưa kịp trả lời thì chúa hiện ra nện vào đầu thằng hỏi và nói “fate fate cái *beep*” :)))) vậy đấy, nhiều lúc tôi thích lấy khoa học chứng minh để cho mẹ tôi là một người khá sùng đạo phát điên lên cơ. Tôi  tin vào thượng đế, nhưng tôi không tin mấy cái con người bịa ra xung quanh, và tôi tin là thượng đế sẽ không quan tâm.

Còn nhiều thứ khác nữa, nhưng nghĩ nhiều thì mất công mai báo lại có cơ hội giật tít là “thanh niên quéo vì giật mình quá nhiều lần” :))) Mà giờ tôi lại thích giật mình khi sướng thôi, chưa được nhưng tôi có thể tưởng tượng được, tuy nhiên cứng nhắc quá thì sẽ giết chết thăng hoa cảm xúc của người khác, tôi luôn tin như vậy vì tôi là nạn nhân của nó rồi.

Life in colors.

Năm ngoái thì sao?

Thiệt là buồn vì hôm nay chẳng có ai chúc mừng sinh nhật mình, mà cũng không sao, vì hôm nay cũng có phải sinh nhật mình đâu :))))

Người ta thích trả thù và người ta tiểu nhân các bạn ạ, và tôi thậm chí còn hơn họ nhiều kia.

Trở thành một chính nhân quân tử trong mắt người khác không khó, nhưng với chính suy nghĩ của mình là một điều không dễ tí nào. Tưởng tượng nhé, bạn biết phân biệt tốt xấu, và bạn làm điều bạn thấy tốt, nhưng bạn không cảm thấy vui vì việc đó, như thế thì chưa là chính nhân quân tử, chưa là người tốt. Bạn có thể nhặt rác và quăng nó vào thùng nhưng bạn thấy bứt rứt khó chịu dù bạn tự giác, tự giác theo cái kiểu bạn đọc báo thấy người ta ca ngợi hành động đó và bạn làm chứ không phải bạn nghĩ về nóng lên toàn cầu hay hòa bình thế giới, bạn có thể làm cho người ta mà không cần trả lại nhưng lại thấy cứ bực mình sao sao đó, mà bạn không thấy vậy cũng không sao, ok bạn là chính nhân quân tử, nhưng tôi thì không. Không bao giờ luôn!

Nếu ai quên sinh nhật tôi thì tôi sẽ quên sinh nhật của người đó, hoặc là nhớ nhưng không thèm chúc mừng sinh nhật luôn.

Nếu ai trách móc tôi về một việc tốt mà tôi đã làm cho họ, thì tôi sẽ không bao giờ làm thêm việc tốt nào cho họ nữa.

Nếu ai đẩy tôi xuống bùn đen rồi sau đó lại tâm sự nếu như hồi đó tôi không đẩy cậu xuống mà ôm lấy cậu nhỉ? Tôi sẽ cắt đứt quan hệ luôn!! Dẹp hết dẹp hết.

Và tôi không thấy áy náy khi người ta giận tôi, đó là quyền của người ta, giận, yêu, ghét, tôi cũng không trách, vì họ không biết có những lúc tôi te tua thế nào, vì vậy tôi không biết họ te tua thế nào thì thành ra là huề, giờ cho họ trách móc, ok họ 1 tôi 0 vì tôi không, thật sự là vậy, bận tâm v.v…

Nhưng tôi thấy áy náy trên bản thân khi tôi đáng lẽ phải làm cái này thay vì không làm (đấm vỡ mồm nó thay vì cười và bắt tay chẳng hạn, đờ mờ mấy đứa giả dối và vô tâm). Nhưng tôi áy náy vì đáng lẽ mọi sự đã tốt hơn rất nhiều nếu mỗi người đều cố gắng lên một chút, giảm cái tôi đi một chút (và xinh đẹp hơn một chút muhahaha).

Đờ mờ nói bậy là *beep* văn minh.

Đờ mờ không biết viết gì tiếp luôn :)))))

Tag Cloud