Gibberish

Posts tagged ‘linh tinh’

Bền chí

Một bài học từ phim Shawshank Redemption (SR) đó là muốn xin cái mẹ gì cũng phải bền. Nhắc lại phim, nhân vật chính là Tim, và nhà tù Shawshank là nhà tù chuyên nhốt những tội phạm ghê ghớm khét tiếng (giết người, hấp diêm con heo và đẩy bà già xuống song…). Có một giai đoạn Tim muốn nhà tù dùng tiền để mở một thư viện cho tù nhân. Tất nhiên ông giám đốc là một ông phì nộn mất dạy không chịu chi tiền, Tim đành phải viết thư xin hỗ trợ từ các tổ chức bên ngoài. Những lá tư đầu của anh bị từ chối ngay tắp lự, sau đó anh viết nhiều hơn, nhiều đến nỗi một ngày kia nhận được tiền cùng câu trả lời là “làm ơn đừng viết thêm một lá thư nào nữa!”. Đó chỉ là một chi tiết nhỏ trong phim nhưng nếu nhìn nhận một cách chi tiết thì đó cũng là một bài học hay hay, đó là bền chí.
Không hiểu sao chứ cái giới được xin (hoặc bị xin) rất là bận rộn và hay quên. Một số ví dụ nó như thế này:
– Sorry em anh bận quá không reply email em được (đến khi reply thì mỗi chữ “OK”, đcm anh)
– Bọn tao làm mất hồ sơ của mày rồi (thời hạn nộp hồ sơ từ tháng 9 đến tháng 11, bạn nộp 1/9 và tụi nó reply ngày 30/11, đcm tụi mày)
– Và hàng sa số nữa… đcm hết cái đám đó
Tôi cũng không biết nữa là việc đi xin là có phải hạ mình và có nên hạ mình hay không. Mr Tim trong SR là một tù nhân phạm tội giết người (dù anh bị oan và trong sạch, nhưng không phải tất cả chúng ta : hoặc ai cũng đầy tội lỗi theo kinh Thánh, hoặc ai cũng là người vô tội hay sao). Mà một tù nhân bị nhốt trong một nhà tù bằng đá thì đã mặc định hạ mình với cái giới có tiền bên ngoài nhà đá rồi. Tuy nhiên người đi xin bao giờ cũng phải tỏ ra trong sạch. Kiểu như xin việc mà bị từ chối bởi những lá thư rất thảo mai : « Tụi tao chúc mày may mắn trong công cuộc tìm kiếm », thì rõ ràng không thể reply « đcm tụi mày » được rồi (thầm rủa thì được), nếu thích tỏ ra trong sạch thì reply « cảm ơn sự tử tế của tụi mày » (thảo mai chống thảo mai), hoặc chọc ngoáy hơn một chút, hoặc chửi. Cách tôi chọn là bỏ qua email đấy và làm tiếp, vì thường những email tiếp sau nó rất vô nghĩa và tốn thời gian của cả hai bên, trừ khi viết một script gửi email hàng loạt cho flood mẹ nó cái hòm thư của HR công ty bên kia (này là xúi dại, ai dại thì làm theo nhé). Xin cái gì cũng vậy, tiền cho dự án, học bổng làm nghiên cứu, xin tăng lương, hay xin tiền bố mẹ mua cho cái đầu Play Station… thì cũng phải bền chí, phải có trình tự lớp lang : cho người ta biết mình là ai (con là con của bố mẹ đây), cho người ta thấy bản thân mình tốt thế nào (chẳng phải mẹ luôn bảo con là người đẹp trai nhất thế giới đấy sao) và trình bày lí do xin xỏ (đầu Play Station mua về sẽ làm đẹp bên cạnh cái ti vi của bố, có thể mở nhạc Trịnh và DVD Thúy Nga cho mẹ xem… và con thì ‘thỉnh thoảng’ chơi game), phần còn lại là « việc gì đến nó đến » kết hợp với « khôn không bằng may, hay không bằng hên ».
Có một điều là, việc bền chí rất quan trọng. Vô gia cư giữa đêm giá rét cũng phải lết gõ cửa từng nhà, nhà này không mở cửa thì nhà khác, nhà khác không mở thì quay lại nhà này, không mở thì cứ tiếp tục gõ cho tụi nó không ngủ được tụi nó sẽ kêu cảnh sát, ngồi trong đồn cảnh sát thì vẫn ấm hơn bên ngoài. Qua cơn hiểm nguy rồi tính chuyện tiếp theo.
Thế đấy, đời luôn có cách.

Advertisements

Thứ 7 ở lab

Ban đầu tính viết là chiều thứ 6 ở lab, nhưng hóa ra tôi bị nhầm ngày. Một THỨ nào đó trong tuần nhân lúc tôi không để ý đã tuồn chạy đi mất, làm tôi cứ tưởng thời gian cho mình vẫn còn nhiều lắm kia, ngồi viết chiều thứ 7 mà cứ tưởng đang là chiều thứ 6.

Tôi không có nhiều thời gian, luôn luôn như thế. Mà đúng là không ai có nhiều thời gian cả, thơi gian chia đều cho mọi người rồi mà.

Thứ 7 ở lab, mặc dù có thể bận tung trời với bao nhiêu việc phải làm, nhưng vẫn thấy mọi thứ hình như vẫn đứng yên, mùa hè vẫn độc ác, nhưng gió và cây cối thì thật là hiền hòa. Chỉ có một vài cá nhân là cứ động đậy, vì không động đậy không xong.

Lab chỉ có mỗi tôi và hai đứa nữa, đều là nghiên cứu sinh, giống tôi năm ngoái, ah không, năm ngoái giờ này tôi đã bảo vệ xong rồi, vậy là như tôi cách đây hai năm. Nghĩa là mọi người thì đi nghỉ, thầy thì đi nghỉ, cả lab im lặng như tờ và đóng cửa im lìm (muốn mở cửa phải dùng thẻ để quẹt vào, chờ cho cái đèn đỏ nó bật qua màu xanh, nhiều lúc cầm thẻ ngân hàng quẹt rồi đứng chờ 15p chả hiểu tại sao nó cứ đỏ mãi). Chúng nó (đám nghiên cứu sinh) ngồi gõ lách cách, tôi cũng gõ lách cách nhưng tôi không chịu áp lực như họ, một phần vì tôi đã nhận đủ trong mấy năm vừa qua. Không biết chúng nó có kịp để bảo vệ đầu năm sau không, nhưng đó là việc của tụi nó và việc tôi chưa xong, ngửng lên nghĩ 5s rồi lại cúi xuống làm tiếp. Dù gì cũng hy vọng may mắn đến, nhiều việc mình giỏi thôi chưa đủ, mà mình phải hên nữa.

Cái số của dân nghiên cứu nó hơi thảm, làm cái gì cũng khó mà lương thì bèo bọt so với tụi kĩ sư hay mấy đứa đi học bảo hiểm kia (lương thực tập của tụi nó dân nghiên cứu nhìn vào đã ao ước, đừng nói lương chính), được cái chúng nó – tụi làm nghiên cứu – thường bảo tụi tao có đam mê này nọ nên không thấy tụi nó phàn nàn gì nhiều. Trừ ngoại lệ, những thằng nghiên cứu có đam mê là tiền, thì giờ tụi nó đã bỏ không theo academic nữa mà đã kiếm một công việc khác ở cái xứ sở này.

Việc cuối tuần ở lại lab làm hay ngồi gõ cọc cạch đến tận nửa đêm trong văn phòng là chuyện bình thường. Lab cấm làm thí nghiệm chứ không đám chúng nó cũng làm (có tôi trong đó). Lâu lâu nhận được cuộc gọi dạ dạ ừ ừ rồi lại đăm chiêu (90% cuộc gọi là của thầy hướng dẫn, 10% là của vợ với con gọi “Papa bao giờ về vậy”), cảnh này đã quá quen.

Ai cũng là người tội nghiệp cả.

Nhút nhát

Đó là những nhận xét của sư phụ về những bài viết khoa học của mình. Đó là khi viết mà sợ có gì sai, đó là khi mày viết mà sợ người khác bắt bẻ.

Sư phụ có khác, cái tính nhút nhát này chả biết xuất phát ở đâu và tự bao giờ, nhưng sự kiện xa nhất tôi có thể nhớ đó là hồi nhỏ mẹ cho một tờ tiền bảo muốn mua gì thì mua, nhưng rốt cuộc tôi lại nhét túi cất kĩ vì khi đi mua đồ tôi rất sợ nhận lại tiền thừa mà cái bác bán hàng trả lại (bác rất chi dễ thương, chị bán hàng con ruột của bác cũng dễ thương, chỉ có ông chồng của cổ thì hơi giống Robinson trên hoang đảo làm nhiều lúc tôi cũng khiếp).

Thực ra dịch là nhút nhát thì không chính xác lắm. Timidité. Tôi nghĩ với tôi khi viết một cái gì đó mang tính tranh luận, thì tôi ngại viết hơn là nhút nhát mà không viết ra, vì với tôi, tranh luận và thuyết phục xoay chuyển một người nghe theo ý của mình là một việc… tốn thời gian. Nếu ngay từ đầu có vẻ chung một chiếc thuyền thì có thể vui vẻ với nhau, còn một người cứ nhất nhất đi bè thì tôi cũng chẳng cố công phân tích để học chuyển sang đi thuyền với tôi làm gì.

Ngẫm nghĩ lại đúng là cái tính tình chả có gì hợp với một công việc gặp gỡ nhiều người, nói chuyện phát biểu trước đám đông tôi cũng ngại, hát hò giữa bao người thì cần phải có cơ man sự trợ giúp của bia hoặc rượu, hoặc nhiều lúc nặng đô hơn phải cần cả hai. Dở một cái là, ngay cả trong những việc đòi hỏi sự rạch ròi, sự dứt khoát, tôi cũng không có được (gái mà đọc tới đây thế nào cũng búng tay cái chách và bảo “Thiên Bình, há há”, tiên sư mấy ông nhà zodiac), và nó dính luôn cả mấy bài báo cáo đang viết.

Nhưng cũng có những việc tôi không nhút nhát mà cũng chả thấy ngại, ví dụ thỉnh thoảng làm cái gì đó màu mè rồi đem khoe lung tung. Như là việc nhét cả cái thành phố Lyon vào trong một cái chai. Toàn những việc có vẻ là vô ích cả, nhưng John chẳng phải đã nói rồi sao, những việc làm thấy vui thì không phải là những việc vô ích.

Castle_In_The_Bottle

Nước mắt rơi trong các trận bóng đá

Cúp bóng đá thế giới năm nay coi có nhiều cảm xúc lạ lùng.

Đầu tiên là cảm giác chán. Chán là vì các đội đá không còn có tính bất ngờ và cảm hứng tràn trề như ngày xưa, bây giờ mỗi động tác đều là những toan tính, mỗi hành động ăn mừng đều phải dè chừng vì rất có thể sẽ bị trừng phạt, không phải luật chính quy thì cũng là luật rừng. Thế nên, những táo bạo, ngẫu hứng phải nhường chỗ cho những quy cũ chuẩn mực, cho bài bản, cho dù cái gì bài bản đến mấy thì cũng không hấp dẫn bằng ngẫu hứng được, nhưng lí do sao thì đã nói ở trên.

Cảm giác tiếp theo là cảm giác tội nghiệp. Cảm giác tội nghiệp đầu tiên là cảnh nhìn thủ thành Casillas của TBN bò theo tiền đạo của Hà Lan một cách bất lực rồi sau đó nhận những bàn thua choáng váng trong loạt trận mở màn của WC. Cảnh tội nghiệp tiếp theo là nhìn các cầu thủ khóc khi không thể giúp đội nhà tiếp tục đi vào vòng sau, như Jame Rodriguez khóc khi đội nhà thua Brazil, đến nỗi David Luiz của Brazil phải ôm lại vỗ về cho cậu nguôi ngoai. Và gần nhất là tối hôm qua, khi hàng loạt khán giả khóc òa khi Brazil thua Đức với tỉ số không ai có thể tưởng tượng được. Khoảnh khắc đó làm tôi nhớ khi còn bé, mặc dù không hiểu luật bóng đá mấy nhưng thấy Hồng Sơn Huỳnh Đức không thắng được “bọn” Thái Lan với Indo mà cứ khóc tức tưởi. Tôi ó cmột thói khi xem bóng đá đó là nếu không phải đội tôi thích (tôi thích ManU) thì tôi luôn luôn cổ vũ thằng yếu hơn và thấy tội nghiệp đội thua cuộc vào cuối trận. Những cái gục mặt xuống sân cỏ, những ánh mắt thẫn thờ vô hồn và những giọt nước mắt. Tất nhiên rồi thì mọi chuyện sẽ ổn thôi, bóng đá ấy mà, nhưng khi có ai đó khóc cho bạn, chứng tỏ họ yêu quý bạn đên chừng nào.

Có lẽ sau này lớn lên nên nhiều thức để nghĩ hơn, sở thích cũng không còn giống như hồi lâu, thêm phần là cạ xem đá banh không còn nhiều như đại học cũng nên, chứ không phải các đội đá kém hay kém cảm xúc; cái gì cũng nên xem lại bản thân trước khi trách cứ ai. Còn về phần các đội thua cuộc, có thất bại mới có thành công chứ ai đâu mà thành công mãi được chứ. Cuộc đời vốn không công bằng nữa, và xui thì bao giờ cũng nhiều hơn hên, và ai cố gắng nhiều hơn thì sẽ được đền đáp xứng đáng.

Giờ nhìn lại đội tuyển bóng đá Việt Nam đi đá Sea Games hay các giải khác, không còn háo hức mong chờ như hồi lâu, có bị thua thì cũng tặc lưỡi rồi thôi. Các chú phải làm sao để mà thắng thì người ta vui, thua làm người ta buồn, chứ giờ khi tôi xem, cảm giác duy nhất là …MEH.

Trình độ

Quan niệm về trình độ thay đổi dần theo độ tuổi, cũng đúng vì khái niệm trình độ là một trong những cách một con người nhìn ra cuộc sống xung quanh bản thân họ và nhìn về chính bản thân họ. Ở độ tuổi còn nhỏ, có thể một hành động nào đó được xem là có trình độ, nhưng khi anh ta lớn thêm 5 năm nữa, thì những việc kia là rất thường tình hoặc không đáng quan tâm nữa. Ví dụ thế này, lúc 5 tuổi, tuổi còn mẫu giáo, thì tô màu đẹp hay tè được xa hơn những thằng khác trong lớp thì tụi nó gọi có trình độ. Lên cấp 1 khi gặp nhiều bạn bè hơn và đọc nhiếu sách hơn thì không ai coi cái việc đi tè xa là có trình độ cả, vì nó không có ích. Còn tô màu đẹp thì nhiều lúc vẫn có ích nên nó vẫn được xem là có trình độ.
Vậy việc quan trọng của trình độ phải là nó có ích.
Quay ngược lại sự phân tích của thời mẫu giáo, vì sao người ta bảo có trình độ, bởi vì mình làm được điều mà những người khác không làm được hoặc làm được nhưng kém hơn. Và như thế khi gút lại, giữa những cá thể làng nhàng với nhau, người ta sẽ dễ thấy hơn một cá thể vượt trội, khác biệt so với những thành phần trung bình, và nó thuộc về khía cạnh chủ quan, tích cực.
Vậy, việc quan trọng tiếp theo của trình độ, phải là làm tốt hơn đám đông.
Tiếp theo, việc khác đám đông có thể có nhiều kiểu, vì vậy cần phải xem rõ, giỏi hơn cũng là khác, đẹp hơn cũng là khác, to hơn cũng là khác. Nếu anh đẹp trai hơn đám bạn của anh, thì chả ai bảo anh có trình độ, bởi vì đó là việc bất chiến tự nhiên thành, bố mẹ đẻ ra phát đẹp trai luôn, và việc này không thay đổi được. To hơn thì có 2 kiểu, một kiểu gene tự dưng nó to, to xương, nhiều mỡ, hay là do anh tập luyện nhiều mà nên. Thì nếu to do tập luyện nhiều mà nên, có thể nói đó là một ‘có trình độ’.
Do đó, việc tiếp theo để định ra một thứ có trình độ, đó là việc anh giỏi hơn người khác, phải do chính bản thân anh cố gắng mà có được, chứ không phải vì những lí do khách quan ập đến và anh chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng hưởng.
Việc có trình độ gây một ảnh hưởng rất tốt cho xung quanh khi nó động viên người ta theo thái độ “tôi làm được thì bạn cũng làm được” chứ không phải “chỉ có tôi làm được, còn bạn thì không”, vấn đề này thì liên quan đến tính cách + giáo dục của con người, có người bình sinh đã có khiếu truyền đạt cho người khác, có người thì loay hoay mãi mà không làm sao cho người khác hiểu được ý anh ta muốn nói gì, mặc dù anh ta rất là giỏi và vấn đề kia cũng không mấy phức tạp.

Và để kết lại, trình độ là đánh giá của người khác chứ không phải banh mồm người ta ra rồi nhét chữ vào bắt người ta nói, anh giỏi thì người ta sẽ tự biết, anh dở thì người ta cũng sẽ tự biết. Nhưng tốt nhất là không được thùng rỗng kêu to.

Tag Cloud

%d bloggers like this: