Gibberish

Archive for the ‘Life is a journey’ Category

Bền chí

Một bài học từ phim Shawshank Redemption (SR) đó là muốn xin cái mẹ gì cũng phải bền. Nhắc lại phim, nhân vật chính là Tim, và nhà tù Shawshank là nhà tù chuyên nhốt những tội phạm ghê ghớm khét tiếng (giết người, hấp diêm con heo và đẩy bà già xuống song…). Có một giai đoạn Tim muốn nhà tù dùng tiền để mở một thư viện cho tù nhân. Tất nhiên ông giám đốc là một ông phì nộn mất dạy không chịu chi tiền, Tim đành phải viết thư xin hỗ trợ từ các tổ chức bên ngoài. Những lá tư đầu của anh bị từ chối ngay tắp lự, sau đó anh viết nhiều hơn, nhiều đến nỗi một ngày kia nhận được tiền cùng câu trả lời là “làm ơn đừng viết thêm một lá thư nào nữa!”. Đó chỉ là một chi tiết nhỏ trong phim nhưng nếu nhìn nhận một cách chi tiết thì đó cũng là một bài học hay hay, đó là bền chí.
Không hiểu sao chứ cái giới được xin (hoặc bị xin) rất là bận rộn và hay quên. Một số ví dụ nó như thế này:
– Sorry em anh bận quá không reply email em được (đến khi reply thì mỗi chữ “OK”, đcm anh)
– Bọn tao làm mất hồ sơ của mày rồi (thời hạn nộp hồ sơ từ tháng 9 đến tháng 11, bạn nộp 1/9 và tụi nó reply ngày 30/11, đcm tụi mày)
– Và hàng sa số nữa… đcm hết cái đám đó
Tôi cũng không biết nữa là việc đi xin là có phải hạ mình và có nên hạ mình hay không. Mr Tim trong SR là một tù nhân phạm tội giết người (dù anh bị oan và trong sạch, nhưng không phải tất cả chúng ta : hoặc ai cũng đầy tội lỗi theo kinh Thánh, hoặc ai cũng là người vô tội hay sao). Mà một tù nhân bị nhốt trong một nhà tù bằng đá thì đã mặc định hạ mình với cái giới có tiền bên ngoài nhà đá rồi. Tuy nhiên người đi xin bao giờ cũng phải tỏ ra trong sạch. Kiểu như xin việc mà bị từ chối bởi những lá thư rất thảo mai : « Tụi tao chúc mày may mắn trong công cuộc tìm kiếm », thì rõ ràng không thể reply « đcm tụi mày » được rồi (thầm rủa thì được), nếu thích tỏ ra trong sạch thì reply « cảm ơn sự tử tế của tụi mày » (thảo mai chống thảo mai), hoặc chọc ngoáy hơn một chút, hoặc chửi. Cách tôi chọn là bỏ qua email đấy và làm tiếp, vì thường những email tiếp sau nó rất vô nghĩa và tốn thời gian của cả hai bên, trừ khi viết một script gửi email hàng loạt cho flood mẹ nó cái hòm thư của HR công ty bên kia (này là xúi dại, ai dại thì làm theo nhé). Xin cái gì cũng vậy, tiền cho dự án, học bổng làm nghiên cứu, xin tăng lương, hay xin tiền bố mẹ mua cho cái đầu Play Station… thì cũng phải bền chí, phải có trình tự lớp lang : cho người ta biết mình là ai (con là con của bố mẹ đây), cho người ta thấy bản thân mình tốt thế nào (chẳng phải mẹ luôn bảo con là người đẹp trai nhất thế giới đấy sao) và trình bày lí do xin xỏ (đầu Play Station mua về sẽ làm đẹp bên cạnh cái ti vi của bố, có thể mở nhạc Trịnh và DVD Thúy Nga cho mẹ xem… và con thì ‘thỉnh thoảng’ chơi game), phần còn lại là « việc gì đến nó đến » kết hợp với « khôn không bằng may, hay không bằng hên ».
Có một điều là, việc bền chí rất quan trọng. Vô gia cư giữa đêm giá rét cũng phải lết gõ cửa từng nhà, nhà này không mở cửa thì nhà khác, nhà khác không mở thì quay lại nhà này, không mở thì cứ tiếp tục gõ cho tụi nó không ngủ được tụi nó sẽ kêu cảnh sát, ngồi trong đồn cảnh sát thì vẫn ấm hơn bên ngoài. Qua cơn hiểm nguy rồi tính chuyện tiếp theo.
Thế đấy, đời luôn có cách.

Để còn là mùa hè năm ấy

Sau mỗi bộ phim, mỗi cuốn sách, mỗi con người đã quen, dù hay và vui đến mấy thì mình vẫn thấy buồn. Người vô tâm sẽ bảo mình là buồn linh tinh vớ vẩn.

Có thể họ đúng. Nhưng lần nữa thì mình là mình không quan tâm. Lại viết tiếp, nhưng phải bật nhạc lên vừa nghe vừa viết, cứ như nhạc nó làm suy nghĩ trơn tuột thành chữ dễ dàng hơn vậy. Thật là kì diệu.

Summertime sadness

Đó là cái buồn trống trải của mùa hè, ngồi ngắm cảnh ngoài đường lát đá ngập nắng vàng, nắng như mật ong len lỏi khắp sân, chậm rãi leo qua những lan can bằng đá dày, uể oải. Đứng trong cái thứ nắng ấy, con người cũng mềm ra và chảy nhuyễn như mật ong luôn vậy. Một lần nữa lại thấy nhớ bóng nắng nhảy nhót trên nền xi măng. Rồi muốn nằm ra, ngủ, và không phải nghĩ gì khác nữa.

Bỗng dưng thấy nhớ thành phố Florence vùng Tuscany, như là một thành phố dập nguyên khuôn từ những tưởng tượng của mình vậy. Thình thoảng nghĩ lại vẫn muốn tò mò là sống ở thành phố đó nó thế nào, không biết cảm giác ngồi quán quen từ sáng đến chiều nó có hay như là Sài Gòn không, nhưng chắc là nó không chán như Lyon. Lyon hè thì họ toàn uống bia thôi, còn ly cà phê thì bé chút xíu.

Mùa hè mà con người đó đã biến mất sau một cuộc chiến dài, sau cái hôn cuối. Mà, có lẽ cũng chẳng nên nhắc lại chuyện cũ nữa, phải vậy không? Giữa cái nắng mật ong kia, chỉ biết vào quán cà phê một mình, gọi một tách cà phê và ngồi nguyên ngày để tư lự. Để cho không khí phố biển ngấm dần vào tâm hồn qua những cơn gió mang đậm mùi muối. Nhớ về những gì đã làm và chưa làm được, nó làm cho mình thấy tiếc nuối và buồn một chút.

Có những chuyện yêu đương chẳng bao giờ thành hiện thực.

ps. Ngày xưa đến giờ mỗi lần Beatles, Cold Play và Green Day làm mình thấy buồn, sau là Yann Tiersen, giờ thêm Joe Hisaishi, ôi chao!

Tuổi học trò

Cái tuổi mộng mơ đó…

Tuổi học trò bao giờ cũng thiệt là dễ thương, tuổi của những trò ngu dại, của những thơ ngây, của những ngông cuồng, của những lãng mạn chớm nở, của những kỷ niệm trong veo hay cả những lần suýt chết; và nếu được cơ hội làm lại, ai cũng sẽ muốn sống lại khoảng thời gian kì diệu đó thêm một lần nữa trong đời.

Hôm nay lại đột nhiên nhớ đến, không phải là do nghe Tình thơ, cũng không phải nghe lại Tháng Năm Học Trò hay là Mùa Hè Thương Yêu. Nó bất chợt xuất hiện giống như một cơn mưa rào mùa hè vậy, khi đột nhiên bạn tìm được cạ để mà dò sóng radio sao cho trùng nhau, và thế là kỷ niệm cứ tưởng đã bỏ quên từ lâu lắm từ lưng chừng không trung và thời gian ùa về, ngập cả suy nghĩ, ngập cả những câu hội thoại, và trong xa xôi sâu thẳm kia, những vui buồn nó lại khẽ cục cựa, nhưng những cái chuông nhỏ, mỗi cái rung nhẹ leng keng một tiếng, bạn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc và khi mở ra, bạn lại thấy được nằm trong bãi cỏ sau dãy lớp học của ngôi trường ngày xưa.

Đó là những buổi sáng sớm đi học, dù có xe máy để tự đi, nhưng nhất định phải đi xe bus vì cô bé mình thích cũng đi bus. Và hiển nhiên phải nhảy lên cùng chuyến với nàng kia, có khi phải bỏ vài luợt bus vì ra sớm quá (thực ra mấy lần ngủ dậy trễ, vậy là mất cả chì lẫn chài : )) ), bởi lẽ chỉ cần thấy được người ta thôi là cả ngày vui ơi là vui rồi, mặc dù người ta cóc biết là có thằng ngốc đang ngồi góc xe lâu lâu cứ phải liếc nhìn mình một cái.

Hồi ấy trường chỉ có một cái căn tin nhỏ tí xíu, cũng chả bán gì nhiều, cơm cháy, kẹo mút và bim bim giá cả bây giờ nghĩ lại ôi mẹ ơi sao mà rẻ thế, về lớp thế là chia đội Bim bim và Kẹo mút, thi vớ vẩn với nhau xem thằng nào mút kẹo nhanh hơn, chưa kể đến trò nguyên một tổ hơn 8 đứa mút rồi gói lại gửi qua tổ bên kia thách xem mày có dám mút không ? Dĩ nhiên là dám. Ew.

Đó là những lần trong lớp có cậu này thích cô bé ở lớp khác, thế là nguyên một lớp tìm qua làm quen, hay như mỗi lần cô bé đi ngang qua lớp, cả lớp lại đồng thanh kêu to tên khổ chủ, kết cục là cô bé thì ngượng chín mặt còn cậu này thì đỏ mặt tía tai nhưng không làm gì được vì « tụi nó đông quá ». Chắc là cũng ghét đấy nhưng hehe làm gì được nhau.

Đó là lần có một cậu anh hùng hào kiệt mới chuyển đến trường, tự tin vỗ ngực « trường này tao đek sợ ai », xong bị hai chàng ngự lâm trong lớp mình ngứa mắt dần cho một màn nhừ tử, mọi việc có lẽ đẹp như phim Robinhood nếu không có tình huống xui xẻo sao đó bị bảo vệ bắt gặp, dĩ nhiên là bị ăn một màn bợp tai, bị bắt ghi bản tường trình những công việc làm hằng ngày trong vòng một tháng, mà cậu ghi luôn cả 5h30 đi vệ sinh vào. Không sao, không sao cả, anh hùng không câu nệ tiểu tiết. Theo hỏi lại thì cả hai đều không thấy hối tiếc. Còn cậu bị ngự lâm đạp cho lộn mấy vòng thì mình không biết có hối tiếc không vì mình không có điều kiện để hỏi, nghe đâu sau đó cậu đã chuyển trường.

Đó là lần hội thành lập Đoàn 26/3, bên cạnh những tiết mục múa hát mà mình không bao giờ tham gia thì trường cũng hay tổ chức thi kéo co giữa các lớp với nhau, vẫn nhớ là cả lũ con trai bỏ đi đánh điện tử vì nghĩ còn lâu mới tới lượt lớp mình, về tới nhà thì nghe con gái bảo lại mới hay là đã trao giải xong từ lâu rồi, mà cũng chẳng ai hối tiếc, vì nếu tham gia thì có lẽ mình cũng đã thua, mấy năm trước có năm nào thắng đâu chứ… Nhưng sau đó luôn được “phe con gái” dẫn đi ăn vui ơi là vui.

Rồi còn nhiều nhiều lắm, chắc cả chục trang giấy kể cũng không hết, một phần khi nhớ lại, kỉ niệm nó cứ chen chúc nhau, cái này đè lên cái khác, tuy nội dung khác nhưng cảm xúc có lẽ chỉ có một, là nhớ.

Tuổi học trò là rứa đó, đầy kỉ niệm, mà mỗi người dường như xếp gọn một góc trong kí ức. Dẫu đã 6, 7 năm thậm chí là hơn chục năm qua rồi, đôi khi, ngồi một mình, nghĩ lại rồi cười như khùng. May sao hôm nào đúng tần số với cạ cứng, hai thằng kể hết chuyện này đến chuyện kia, chẳng ai chịu đợi ai cả. Rồi cùng cười, dẫu nhưng mẫu chuyện khác nhau nhưng nó đều mang hình ảnh của thằng học sinh cấp ba.

Những cái gọi là cái kí ức đó, gọi là trắng đen thì không hẳn, nhưng màu sắc rực rỡ thì chắc chắn là không. Vậy đó, nó nằm im lìm ở một góc nào đó trong tâm hồn, lâu lâu cục cựa một tí gợi lại bao nhớ nhung, không biết cô bé năm xưa bây giờ ở đâu, thầy không biết còn dạy thêm và hay bạt tai mấy thằng đi lượm dép hay không, cái khung cửa sổ hồi mình đập vỡ giờ nó đang nằm xó xỉnh nào. Chẳng biết được. Nhưng mỗi lần nhắc tới chữ Trường Xưa bao giờ cũng thấy bồi hồi, mỗi lần về quê bao giờ cũng chạy xe qua chỉ để dòm một cái, để biết rằng những năm tháng đó mình sẽ không bao giờ có được nữa. Chẳng phải tự dưng mỗi lần, bây giờ, tụi chúng tôi tụ tập, hỏi hẹn chỗ nào, thằng bạn trả lời gọn lỏn “trường mình”. Vậy mà ai cũng hiểu ở đâu 🙂

Xa lắm rồi…

Đây là bài tui viết cùng với một người khác nữa, tác giả thì lần nào đó sẽ được tung lên FB sau.

Free wallpapers: Calanques de Sugiton

I took these pictures this summer when I went on a trip in the southern of France, and the name of the place is “Calanques de Sugiton”, translated into English, it means “Sugiton Cliff”. The scene here is very beautiful so I decided to share some redesign pictures as wallpapers (totally free). I made several styles so you can easily choose from them.

All have resolution 1920×1200 so it can fit almost every screen size.

Sugiton1920v01 Sugiton1920v03 Sugiton1920v02

Sugiton1920v04

Enjoy!

Đà Nẵng – một nơi đáng sống

Thật vậy. Tui đã đọc được ở đâu đó rằng Đà Nẵng là một thành phố rất đáng để sống. Vì không khí trong lành, vì con người thân thiện, vì đồ ăn ngon bổ rẻ (khục khục…), vì cuộc sống yên bình hay là hàng tá lý do khác, không cần biết là gì nhưng nếu bạn chưa đến Đà Nẵng thì lời khuyên của tui là hãy đến một lần để trải nghiệm tất cả những lý do vừa nêu trên.

Lần đầu tiên tui đến Đà Nẵng là trong một chuyến công tác hồi đầu năm ngoái cùng với bạn Marketing Manager bên Singapore sang. Bạn ấy đúng là một người bạn đồng hành đỏng đảnh, nhưng rất biết điều, cho tui hẳn một buổi chiều “free and easy” để lang thang ở đấy, he he. Để rồi tui thấy rằng mình phải quay lại nơi đây vào mùa hè sau đó. Và nếu như đã đến Đà Nẵng, bạn nên khám phá những địa điểm sau:

1. Phố cổ Hội An:

Hội An là thuộc Quảng Nam, nhưng từ Đà Nẵng đi Hội An chỉ khoảng 30km, ko gần nhưng cũng ko xa để đi xe máy đến đây và theo mình là nên đi vào buổi sáng vì ở đây chụp hình đẹp mà nếu đi vào buổi tối thì khó hơn, tuy nhiên là ở đây cây cối thưa thớt nên buổi trưa nóng bà cố luôn.

Vị trí kinh điển mà ai đến Hội An cũng phải chụp nè :))

Vị trí kinh điển mà ai đến Hội An cũng phải chụp nè :))

2. Bà Nà Hills:

Người ta nói 1 ngày trên Bà Nà là 4 mùa trong năm nên bạn cố gắng đi vào lúc sáng sớm thiệt sớm để thưởng thức cái mùa xuân vèo vèo ngắn ngủi trước khi nó sang mua hè nhé. Tui hổng có dậy nổi lúc đấy :)) có 1 cô đồng nghiệp của tui bảo rằng vé đi cáp treo lên Bà Nà hết 400k/vé, uổng lắm nên không đi. Tui ko thấy thế. Cáp treo lên Bà Nà đạt tới 4 kỷ lục Guiness lận mà, ngồi rất sướng, nó ko thu giá đó thì bốc cám mà ăn cho lại vốn àh @_@ lên đây có rất nhiều trò chơi (có tốn phí) và nếu ko muốn chơi thì vẫn có thể chụp hình vì cảnh khá đẹp.

Cảnh này chụp về lừa mấy bạn lúa lúa là ở nước ngoài, mấy bạn cũng tin á :))

Cảnh này chụp về lừa mấy bạn lúa lúa là ở nước ngoài, mấy bạn cũng tin á :))

Bà Nà sáng đi chiều về là vừa đẹp, vì từ đây về lại trung tâm thành phố Đà Nẵng hết khoảng 25km nên nếu để tối thì có thể nguy hiểm nếu đi xe máy về.

3. Bán đảo Sơn Trà:

Đoạn đường từ Đà Nẵng đi Sơn Trà khá đẹp, bạn có thể dừng xe giữa chừng để chụp hình vì từ đây nhìn xuống thành phố Đà Nẵng rất đẹp. Cảm giác xung quanh có núi, có rừng, có biển thật ko khác gì minh chủ võ lâm á :)))

IMG_2104_1

Đến Sơn Trà, vọc nước vài phát rồi lên xơi hải sản tại một quán nào đó ngay bờ biển luôn thật khiến cuộc đời này thiệt đáng sống (nhớ kiểm tra acidt uric thường xuyên là được) :”>

4. Ngũ Hành Sơn (Non Nước):

Xuống biển rồi phải lên núi nhỉ. Ngũ Hành Sơn là một cụm núi bao gồm 6 ngọn núi đá vôi nhô lên trên một bãi cát ven biển (chả hiểu sao 6 mà lại đặt tên là Ngũ @_@) nhưng hồi lâu mình chỉ leo lên có một núi thôi. Già cỗi có tuổi rồi nên leo trèo cũng chả còn hăng hái như thời trẻ trâu nữa, nhưng nếu có thể thì bạn ráng leo cho hết 6 ngọn núi này để tước sinh mạng của đám mỡ ăn bám cơ thể nhé. Về mới có cớ bắt nửa kia bóp tay bóp chân há :)))

IMG_2117_1

Ngoài ra, theo tui thì Đà Nẵng có thể được xem là thành phố của những cây cầu. Dọc đường Bạch Đằng có đến cả tá cây cầu nằm song song nhau, cùng mục đích là nối 2 quận Hải Châu và Sơn Trà – bờ Tây và bờ Đông, trong đó có thể kể đến cầu Rồng, cầu quay sông Hàn, cầu Thuận Phước… Nếu ở Đà Nẵng vào cuối tuần thì buổi tối 9 giờ nhớ ra cầu Rồng xem nó khè lửa nhé :)) Giờ nghĩ tới vẫn còn phấn khích lắm nè :)))

Vui chơi ko quên nhiệm vụ ăn uống. Đà Nẵng thì khỏi nói rồi, đặc sản bao la bát ngát. Nhiều quá mà thời gian ở Đà Nẵng chỉ giới hạn nên tui chỉ mới thưởng thức bún chả cá gia truyền (109 Nguyễn Chí Thanh, Q. Hải Châu), mì quảng Bà Ngân (108 Đống Đa), cao lầu ở Hội An, nhà hàng hải sản Mỹ Hạnh…

Ốc hút Kiều

Ốc hút Kiều

Chíp chíp hấp xả - con này ăn giống con nghêu nhưng ngọt hơn nhiều, ực...

Chíp chíp hấp xả – con này ăn giống con nghêu nhưng ngọt hơn nhiều, ực…

Cá đuối nướng

Cá đuối nướng

Hải sản Mỹ Hạnh - view ra bờ biển khá đẹp

Hải sản Mỹ Hạnh – view ra bờ biển khá đẹp

Hức, coi lại hình mà bụng kêu rột rột… Còn nhiều lắm những nơi chưa đến, những món chưa ăn, những kỷ niệm chưa hình thành nhưng sẽ gặp lại vào một ngày ko xa, vì cuộc đời là những chuyến đi 🙂

Tag Cloud

%d bloggers like this: