Useful Gibberish

Archive for the ‘Misc’ Category

Nghe nhạc: Tomorrow comes today

Gorillaz luôn đặc biệt

Đời sống hàng ngày: gây chiến, đình chiến, chiến tranh lạnh và sau cuối: hòa bình

Để đạt được hạnh phúc và tự do, với mỗi cá nhân nó không phải là một việc đơn giản và một sớm một chiều. Một, nó khó là vì phải sửa lại bản thân, nhưng ngặt một nỗi trong tất cả những thứ không nên nuông chiều, thì người ta lại nuông chiều chính mình nhất: ví dụ: thôi để mai làm, thôi bỏ một bữa chắc cũng chẳng sao, hoặc tệ hơn là cơ thể của tôi tôi muốn làm gì thì làm. Hai, khó ở chỗ hòa bình muốn đạt được thì phải cần thêm sự chấp thuận của người khác, khi mà ích kỷ và tham lam còn đó thì hòa bình cần phải giảm  tiêu chuẩn của nó xuống.

Tại sao hôm nay lại nói những thứ cầu kì, sáo rỗng và xa vời như vậy? Không, nó chẳng xa vời, tại vì người ta hay né tránh đề cập đến nó thôi.

Tranh cãi với nhau trong cuộc sống là chuyện bình thường, mâu thuẫn ở khắp mọi nơi. Nhiều lúc con người mệt mỏi quá thì có thể tạm không tranh cãi đấu đá nữa, rồi hẹn một ngày khác cực kì bất ngờ chúng ta lại bươi móc nó lên lại. Hoặc khi những bom đạn đã quá mệt mỏi và căng thẳng trực diện chả giải quyết được gì (đúng, chúng ta là những người cứng đầu, không lúc này thì cũng lúc khác) thì chúng ta sẽ chơi chiến tranh lạnh, miễn là không nói chuyện với nhau mặc dù không thể nào tránh khỏi việc nhìn thấy nhau. Hòa bình như thế còn xa hơn nữa, chắc thêm khoảng 600km nữa.

Rồi hoặc bên này hoặc bên kia phải nhịn một chút, nhưng ai sẽ nhịn ai? Có phải bạn sợ nhịn nhiều sẽ bị đánh giá là ngu không? Tại sao lại sợ đánh giá của người khác đến như vậy? Ích kỷ ở một chừng mực không hại người khác thì đó là một điều ích kỷ tốt.

This is your life

Tuy nhiên bạn có thể trì hoãn, tôi cũng đang trì hoãn vì tôi không có cái gọi là động lực hòa bình, thế nên tôi sẽ im lặng, hoặc giả vờ vui vẻ cho qua chuyện. Rồi sẽ có thay đổi sau.

Suffering.

Đọc truyện ‘Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào’

Mấy nay động phải những vấn đề khó nghĩ, và cũng không tìm được ai để nói chuyện, thế nên tôi lại lôi tiểu thuyết ra đọc.

Cuốn tôi đọc là Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào của Ichikama Takuji.

Có một sự thật là tôi rất thích văn Nhật và tôi rất mến mộ văn hóa Nhật Bản, bởi tính phong phú và hấp dẫn của nó, cũng như có những ý nghĩa nhiều khi không thực tế nhưng rất con người (kiểu thờ thần linh sông núi qua những lễ nghi tuy đơn giản nhưng rất tỉ mỉ tinh tế v.v…). Khi còn là sinh viên ở Việt Nam, mỗi lần Haruki Murakami ra truyện thì tôi liền mua và đọc xong ngay trong vòng 2, 3 ngày, kiểu như ngấu nghiến, rồi sau đó còn đọc đi đọc lại nữa. Rồi Haruki cũng không kịp viết cho tôi đọc, thế là tôi tìm thêm đến những ‘đệ tử’ của ông (thực ra là những tác giả khâm phục mến mộ Haruki và có phần nào học tập lối viết văn của ông) như Banana Yoshimoto hay cái cô gì viết Giáo sư và công thức toán hay Phòng trọ hoa Diên Vĩ. Đấy đấy, nghe cái tên Phòng trọ hoa Diên Vĩ là thấy muốn đọc rồi.

Văn Nhật nói chung và những tác giả trên nói riêng có cách miêu tả sự việc tuy rất bình thường nhưng lại trở nên vô cùng đặc biệt. Đọc những tác phẩm này nhiều lúc làm tôi giật mình, vì từ những thứ hết sức tầm thường mà tôi không nhận được ra, hoặc lúc bé nhận được ra nhưng lớn lên thì không làm được như thế nữa. Đọc Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào sẽ phần nào đem lại cảm giác đấy. Cũng như đọc Haruki thấy nhân vật của ổng nấu cái món súp Miso rất là bình thường nhưng bao giờ cũng thấy cách nấu và cách thưởng thức rất đặc biệt. Thưởng thức món ăn qua vị giác và thính giác, hay qua thị giác thì không có gì để nói, vì nó đung bản chất của việc thưởng thức đồ ăn, nhưng đọc mà cũng thấy ngon thì phải công nhận nó là cái tài của mấy ông nhà văn.

Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào không phải là một truyện quá vui, nhưng may là nó không buồn, cũng không có cái chết nào quá đáng buồn, chỉ là những cuộc đời chờ đằng đẵng (nhưng cái kết có hậu, tuy hơi ngắn, vả lại cũng không biết viết thêm ra như thế nào, một cái kết làm người đọc lơ lơ lửng lửng là cái kiểu của mấy nhà văn Nhật Bản) và những tình bạn từ thủa thiểu thời cho đến khi lớn lên, lập gia đình, có con và già đi. Thêm một điều tôi phải thừa nhận là nếu tôi đọc năm tôi 16 18 tuổi chắc tôi sẽ không hiểu hết, nhưng giờ thì khác, mỗi câu nó đều có ý nghĩa, và hầu như tôi hiểu ngay ý đồ tác giả là gì mà không cần phải giái thích nhiều. Trong phần mềm đọc sách nó có tính năng highlight, nghĩa là tô những dòng thấy tâm đắc, tôi chọn màu xanh dương da trời (màu tôi thích, dĩ nhiên) và đã tô chằng chịt các trang sách. Truyện cũng nói lên tình cảm của bố mẹ và con cái, tuy không phải thần thánh hóa (tác giả cũng rất thực tế, trước khi ca ngợi bố mẹ con cái, bao giờ cũng có một ít thủ sẵn: “tất nhiên tùy bố mẹ”), nhưng nhìn chung nó sẽ làm tan chảy những tâm hồn nhiều khi đã bị đóng băng quá lâu vì sự cô độc. Truyện có thể làm rơi tí nước mắt, nhưng không sao lâu lâu cũng nên khóc một chút.

Trong truyện cũng có một vài chi tiết lặt vặt mà tôi thích: thủy sinh, bánh ngọt, lập trình, Pháp… bên cạnh đó chả hiểu sao đọc cái đoạn sau cuối giữa Satoshi và Misaki cứ làm nhớ cái hàng cây ảm đạm ở lâu đài Fontanebleau.

Và để kết, người ấy để gửi lời chào tất nhiên là một người đặc biệt trong cuộc đời của chúng ta. Thông điệp của truyện, theo tôi tự nghĩ, thì nó cũng giống như Shawshank redemption: hy vọng là một điều tốt, đừng từ bỏ hy vọng.

Buồn chán

Có một điều tôi thấy đúng khi ngày tháng qua đi, đó là con người càng già càng dễ buồn chán hơn.

Final Destination – Vitalli Smyk

Khi còn sinh viên, bạn có nhiều năng lượng, bạn có thời gian để khai phá và sự liều mạng để không sợ hãi khi tấn công, tìm hiểu bất kể một vấn đề gì, hoặc một ai đó (tôi nói về việc bỏ thời gian ra tán tỉnh một ai đó). Vì thế, giống như thủa thanh thiếu niên, đó là những cái mới, những hành động và trải nghiệm đem lại cảm giác hồi hộp, có lúc bất mãn và là nguồn cơn của những cung bậc cảm xúc luôn sẵn sàng bung trào ra lênh láng. Đó là lí do tại sao các bạn trẻ, đặc biệt là các bạn nam, trên bàn học luôn có cuộn giấy ăn để ổn định những trường hợp bung trào đó.

Qua thời sinh viên và bắt đầu đi làm, những thứ mới đối với bản thân không phải không có. Nhưng nó không còn quá mới để làm chúng ta ngợp đi nữa. Một người tài giỏi sẽ có người khác giỏi hơn, một người vui tính nhưng cũng có lúc hắn cực kì khó chịu và cáu bẳn, gái xinh nhưng làm biếng và nông cạn… Tất cả những cái đó hồ như ai cũng đoán trước được, cứ thế có những khuôn mẫu sẵn và suy nghĩ cứ theo đó mà định hình. Thế là không còn mới, và thế là chán, hết vui.

Con người không chịu ngồi yên, họ luôn tìm cách để tiêu khiển, một số trong giới khoa học thì vẫn mải miết lao đầu vào những thứ đau đầu và tràn ngập giun dế, một số khác thì đi kinh doanh buôn bán, một số khác thì dùng mưu mẹo và đủ thứ hằm bà lằng khác để tìm cách cân bằng lại cái cuộc sống càng ngày càng nhàm chán kia (tuy nhiên biết sao được, nước càng lúc phải ngấm sâu, chứ không chảy lênh láng mãi được, cuộn giấy trên bàn cậu sinh viên một ngày nào đó sẽ được dọn mất). Bắt đầu những suy nghĩ và những câu hỏi mà hằng ngày, hằng tháng vẫn có trăm ngàn cuốn sách viết ra dụ người ta mua với mong đợi chúng nó sẽ giải quyết cho mình những khúc mắc trong cuộc sống kia. Thực ra là không, chỉ tổ tốn tiền, “Đắc nhân tâm” không có ý nghĩa, thế giới cũng không phẳng, và đám Marc Levi và Musso vẫn mãi mộng mơ với những cú tông xe tai nạn hồn lìa khỏi xác và nói những câu làm người đọc phải vỗ đùi đen đét vì nó hay quá. Và nữa, một số không đủ logic và niềm tin vào chính mình thì lại tìm đến tin những thứ không tồn tại và gán toàn bộ số phận vào những điều siêu nhiên và siêu nhân. Chúa Jesus biến nước thành rượu vang, nhưng đó là vang Bordeaux hay vang Beaujolais? Hay ngày nay cầu trời khấn phận trên mạng thông qua Facebook và Instagram thì Phật tổ Như Lai có biết không?

Bạn có thể cố gắng trải nghiệm hết tất cả những thứ đó (có một số không ít thử lập gia đình và đẻ con) nhưng vẫn có những lúc bạn buồn chán một cách không tưởng tượng được. Kiểu như có một lỗ hổng lớn trong tâm hồn và lâu nay bằng một cách nào đó bạn ngụy trang nó như không có gì bất thường, tuy nhiên gần đây lại là chính bạn thò chân vào giẫm một phát, thế là lại tòi ra một cái hố sâu như cũ. Ha ha ha.

Một cái hố sâu mà không bao giờ lấp được, thì chỉ có một cách tìm xuống dưới đáy và ngồi. Bạn đã nghe “The sound of silence” với câu mở đầu “Hello darkness my old friend” rồi chứ? Nó đó. Chúc may mắn, hay như đám Pháp hay bảo nhau, mở đầu bằng “ça va?” và kết thúc bằng “bon courage!”

Bon courage!

Những người không còn là bạn

Mỗi mối quan hệ mất đi đều mang lại một chút gì đó tiếc nuối, ngay cả khi nhiều lúc nó lại làm mình nhẹ nhõm đi bao nhiêu chăng nữa.

Khoan hãy nói về chuyện như thế nào mới gọi là bạn; có vài người nói chuyện cùng, cười cùng, đi coi phim cùng, chơi điện tử cùng.. nhiều lúc tưởng dễ nhưng lại không đơn giản. Một mối quan hệ đòi hỏi tự tìm tòi khám phá, rồi một chút hi sinh, nghĩ ít cho mình một chút nghĩ cho người khác một chút. (Rồi rồi, thì nói là nói thế). Ngay cả chuyện người ta có giúp mình hay không trong những lúc khó khăn tôi thấy cũng không nên xét nét quá, nếu họ giúp thì tốt, họ là bạn, nếu họ không giúp thì không có nghĩa họ không phải là bạn. Đều là con người với nhau, ai cũng có nỗi niềm riêng, khó khăn riêng, chỉ có một điểm chung là ai cũng chỉ có 24h đồng hồ. Đối với người ngủ trên 12h một ngày như tôi đây lại càng khó nữa.

Nói gì thì nói, nó giống như chơi LEGO vậy, mỗi khoảnh khắc, kỉ niệm với những người đã từng là bạn là một miếng ghép vào cái cuộc đời của mình, nó sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo, cũng không mong là nó sẽ siêu đẹp như một tác phẩm kinh điển nào đó. Không phải. Ngay cả một số tác phẩm kinh điển nhìn vào cũng thấy xấu hoắc cơ mà, con người đúng là một giống loài kì lạ, kì cục, kì khôi. Rồi về sau, những người đó không cùng mình chơi LEGO nữa, nhưng những miếng LEGO vẫn còn đó, lâu lâu đi và giẫm phải làm đau thấu trời. Để mà giật mình còn biết “Ah ta đã một thời từng quen”.

Có một điều đáng tiếc là không chơi được với nhau nữa thì thôi nên lơ luôn, không nên dùng những từ ngữ nặng nề khi nói chuyện với nhau làm gì, chì chiết sâu cay cũng chả cần. Bạn không vui, họ cũng không vui. Nếu được thì hãy như thế này: nếu ngay từ đầu đã ghét, thì không nên chơi, còn nếu đã từng chơi, ngay cả khi không chơi được nữa, thì cũng nhẹ nhàng mà xử lý.

Nhưng con người ích kỷ dễ sợ. Ai cũng muốn giữ cho riêng mình. Kết hợp đủ thứ ghen tỵ và đố kỵ nữa. Tôi cũng thế. Một con người muốn trở thành quảng đại và bao dung tôi chả biết phải như thế nào. Tôi vẫn khó chịu, vẫn nổi giận, vẫn ghen ghét như thường. Cơ mà dần lớn lên, cảm giác thời gian ngày càng quý báu, không thế thoải mái “tung tẩy” những cảm xúc ấy nữa, nên cái gì cũng phải nhin nhín, và tìm được một mối quan hệ nào tốt thì cứ như bắt được vàng, giữ kĩ lắm kia.

Đột nhiên chẳng muốn viết gì tiếp.

Một mình

Trong lúc các bạn cứ hay nói qua nói lại về khác nhau giữa alone và lonely thì mình phải đối mặt với cái sự thật là mình đang ngồi một mình giữa một căn phòng to đùng nằm trong lòng thành phố biển miền tây nước Pháp.

Chẳng hiểu có phải dạo này nghe Losing My Religion nhiều quá không (mặc dù bài hát có ý nghĩa khác hẳn với title của nó) mà ông trời đón mình bằng một đợt áp thấp nhiệt đới, hệ quả là mưa tầm tã và gió thì cứ tốc ngược hết cả lên, làm việc đi lên lab hay đi chợ nhỏ xíu vậy mà cũng trở nên khó khăn. Đúng quy tắc 80/20: 80% lười và 20% điều kiện khó khăn.

Cũng may là còn đó cà phê và cái cửa sổ kính để mà nhìn ra ngó mưa.

Thời gian này rảnh rỗi, nên như mọi người hay bảo nhau cái câu không cũ mà chẳng mới là “nhàn rỗi sinh nông nỗi”, nông nỗi gì không biết, chỉ biết là ngồi ngẫm nghĩ linh tinh beng cả lên.

Muốn tha thứ một con người thật khó, vậy nên người ta bảo biết tha thứ là có thể bước một bước tiến dài thành bậc vĩ nhân rồi. Tuy nhiên mình vẫn còn ham mê nhiều thứ cũng như làm nhiều việc không nên, kiểu táy máy tay chân mồm miệng, nhiều lúc phải dừng lại hỏi là chả biết bao giờ mới lớn thật sự nữa, và hậu quả là gây ra không biết bao nhiêu mâu thuẫn, họ nghĩ cho họ và mình cũng nghĩ cho mình, nhiều lúc biết chịu thiệt một chút thì sẽ có ấm êm hòa thuận nhưng thiệt quá thành ra lại chả có được hạnh phúc nữa.

Thôi uống cà phê tiếp vậy. Cappuccino tại gia 😛

Hàng ghế cuối

Lên máy bay đợt này quay lại hell thế nào lại ngồi hàng cuối, nghĩa là sau lưng chỉ là bức vách cong cong nhám nhám như vỏ sò bằng nhựa chứ không phải là ai đó lâu lâu gõ tọc tọc vào cái màn hình cảm ứng, hoặc kê chân hự một cái vào lưng ghế. Từ việc thấy thoải mái vì được bật ghế dựa tẹt ga ngủ làm nhớ lại từ nhỏ đến giờ, trừ năm lớp 8 và học kì một năm lớp 10 thì đa phần ngồi bàn cuối và áp cuối. Đó là lớp học chính, còn lớp học thêm thì khỏi bàn, tới trễ sớm gì cũng phải ngồi cuối, cùng với mấy thằng bạn quậy như giặc nhiều lúc làm thầy thường là phong thái đĩnh đạc thế cũng phải nổi quạu chửi loạn xạ, hay cô giáo trẻ phải rơi nước mắt.

Ngồi bàn sau chắc chỉ có bọn con trai, hoặc là có bản tính con trai. Chứ bê đê thì cũng toàn ngồi bàn đầu bàn hai. Con gái thì mặc nhiên sẽ ngồi bàn trên, chúng nó học thật giỏi và thật ngoan, đó là một trong những điểm đáng ngưỡng mộ tụi nó (suy nghĩ của tôi thời đó). Với tôi ngồi bàn đầu không thoải mái chút nào, giống như giờ làm việc mà có ai cứ nhìn vào màn hình máy tính của mình, lúc nào cũng phải thẳng lưng, buồn ngủ không được gục, và cứ phải để ý xem sịp có tòi ra ngoài cái quần ngoài hay không. Tính tôi cũng chẳng tập trung được nhiều, ngồi làm cái gì cứ phải nhìn ngó lung tung, lúc thì cửa sổ, lúc thì con nhện làm web designer gần gần cái bảng đen có cái ô sĩ số ngày tháng, đến cả ngay bây giờ cũng vậy, ngồi viết được một lúc cũng phải mở giấy ra vẽ vài đường mới viết tiếp được. Với cái tính như thế thì sao ngồi bàn đầu được. Bàn cuối cũng bao nhiều là trò, và lớn thêm rồi mới thấy ngoan lắm cũng chả giải quyết được cái gì, nó giống như cừu ấy. Hồi trung học cứ thấy các bạn gái ngoan hiền học giỏi như cừu là cứ thấy thích thích, giờ mà kiểu như thế chán không thể nào chịu được. Nói vậy chứ cứng quá kiểu éo cần đàn ông như Trang Hạ thì cũng sợ haha. Tôi không phải gay như Mann Up nên không cần thích cô nào đặc biệt cá tính như thế. Chỉ cần chịu nghe nhạc, vẽ vời và không ích kỉ là tuyệt vời rồi.

Sau này nhiều lúc đi họp, hay đi hội thảo cũng thích ngồi bàn cuối, có lẽ bản chất công việc kết hợp với tính cách nó làm mình có thói quen đó. Làm việc có khó có mệt tới đâu cũng chịu được, nhưng khi có nhiều ánh mắt nhìn thì thấy khó chịu ngay, mặt dù mặt cũng đẹp trai và nói năng không đến nỗi nuốt cả răng và lưỡi (muhahaha).

Tóm lại thì cái gì thấy thoải mái thì làm, tôi cũng chẳng biết những việc nho nhỏ như thế có góp phần định hướng tính cách hay không, hay là ngược lại, tính cách làm đẻ ra cái thói quen vào phòng đông người cứ chui vào bàn cuối, bất kể lí do, bất kể dọa nạt (hồi đại học có Mr thầy suốt ngày bảo chừa lại bàn cuối cho người âm họ học, sợ thầy quá haha). Giờ tụi nhỏ hay bị cận quá nên cứ phải ngồi gần gần một chút, trừ khi các em thật sự muốn thế, chứ nếu thích ngồi bàn cuối mà bị cận thì thiệt thòi ghê.

Chỉ vì cái ngồi ghế cuối thôi mà cũng dẻ ra viết được gần một trang.

Tag Cloud