Gibberish

Archive for the ‘Misc’ Category

Cuộc sống mới – Trải nghiệm mới

Vậy là đã 4 tháng sống xa gia đình và tự lập ở nơi cách ba mẹ hơn 10,000km. Lẽ ra ngay từ lúc mới sang phải viết một cái gì đó cho nó có vẻ trọng đại nhân một sự biến chuyển lớn trong cuộc đời, kiểu các bạn trẻ hay làm. Nhưng mà già mọc nanh rồi, thời gian nghiền ngẫm nó cũng deep (từ lóng của cư dân mạng, nghĩa là sâu sắc) hơn bá tánh. Chằng là sắp tới Giáng sinh và tiếp đến là năm mới nên kiểu gì cũng phải đánh dấu sự kiện trước khi kết thúc năm cũ. Vì là sang để học và để trải nghiệm văn hóa mới, và cũng chỉ mới 4 tháng, nên ko có gì nhiều để “lai láng” nhưng cũng muốn lưu lại những khoảnh khắc và cảm xúc mới lạ của bản thân, để sau này đọc lại còn tự cười được vào măt mình kiểu “đúng là cái đồ nhà quê mới sang có khác”.

Nói về cuộc sống trước, điều nổi bật nhất từ hồi sang đây tới giờ là đi siêu thị liên tục =))) đến nỗi nhỏ bạn cùng lớp bảo mình rảnh lắm sao mà vô đó hoài, có mấy người cũng thắc mắc như vậy đó (-__-). Ai nghĩ gì nghĩ chứ mình thấy siêu thị ở đây siêu bự, siêu đầy đủ và siêu tiện nghi (so với ở nhà, “ở nhà” của mình từ giờ nghĩa là ở nơi trước khi mình sang đây). Cùng một loại hàng hóa, chẳng hạn như thực phẩm, bạn có thể có đến hàng chục sự lựa chọn, với hàng chục mức giá tùy ngân sách của bản thân. Tiện ích đến nỗi nhiều khi ko có nhu cầu mua gì cũng phải tìm cớ đi siêu thị rồi lúc ra vác theo cả đống. Khái quát là vậy, đi vào chi tiết chắc ko giấy mực nào tả hết được sự kích động của con nhỏ khi nhắc đến siêu thị =)))

Phương tiện giao thông công cộng thì đa dạng và hiện đại. Hiện đại tức là mức độ sử dụng công nghệ cao chứ ko phải là phương tiện mới mẻ bóng bẩy như phi thuyền trong Star Wars nhé, vì có những phương tiện nhìn cũng cũ kỹ và bốc mùi dễ sợ, và đó thực sự là một bi kịch đối với một người quá nhạy cảm với mùi như mình. Hồi mới sang chưa quen với việc đi lại bằng phương tiện công cộng, cảm thấy hơi phiền lòng đôi chút vì thấy mình bị động trong việc đi lại, nhưng khi quen rồi thì thấy khỏe thân ghê gớm, nhất là khi ngồi ung dung trên tram và nhìn sang dãy xe hơi kẹt cứng ở làn đường bên cạnh rồi thầm khoan khoái trong bụng.

Bên cạnh đó, một trong những điểm nổi bật của một nền văn hóa là tính cách của con người ở nơi đó. Ở thành phố mình đang sống, là Bordeaux, theo như cô giáo dạy tiếng Pháp của mình thì là người Bordeaux rất lịch sự, nên khi mình nói gì với họ cũng nên cười nhẹ với đối phương để gây thiện cảm. Cười nhẹ, là cười mỉm ý nhị, ko phải cười khẩy nha các bạn trẻ. Về ý thức cộng đồng thì ko thể so sánh với ở nhà được vì mỗi nơi sẽ có ưu điểm và khuyết điểm riêng. Nhưng ở đây, mọi người tôn trọng sự riêng tư cá nhân của nhau, và có thể quan tâm hoặc giúp đỡ một người lạ khi thấy họ cần sự trợ giúp. Đặc biệt là văn hóa “Xin chào”, “Xin lỗi” và “Cảm ơn” của họ thể hiện ý thức khá cao. Có điều người dân ở đây, số đông vẫn có tâm lý khoảng cách với người châu Á, về điểm này theo quan điểm cá nhân của mình là một điểm khuyết về mặt tính cách. Một đất nước đa dạng quốc tịch nhập cư như Pháp mà bảo thủ về mặt hòa hợp sắc tộc thì cũng giống như một chiếc xe đạp cũ kỹ bị xì lốp ko chạy được nữa. Ôi so sánh nghe văn vẻ vậy thôi chứ nó vẫn là cường quốc và phát triển vèo vèo.

Nói về việc học, nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng có gì để nói =))) thực ra vì các hình thức và hệ giáo dục của Pháp khác ở nhà mình nhiều nên giải thích chi tiết ra thì phải dành riêng hẳn 1 bài. Đặc biệt là khóa học mình đang theo lại là chương trình bằng tiếng Anh, mà nói đến tiếng Anh thì ở bên đây giống như bị hắt hủi. Ra đường mà ko nói được tiếng Pháp thì giống như bị khuyết tật vậy, ko tương tác được với ai. Thành thử ra nhiều khi đi tram với bạn cùng lớp mà nói chuyện được với nhau xong cảm giác mấy người xung quanh ko hiểu gì, mới sướng làm sao =))

Vậy đó, bài tập đang nhiều quá, ko thể viết tiếp được nữa. Việc học đúng là ko thể kể ra được, vì đã quá ngập ngụa với nó. Hy vọng sống sót cho tới Giáng sinh để còn tâm sức cho công tác vui chơi và tìm việc.

Advertisements

Một bài nhạc Nhật

Đang tìm mấy bài nhạc trong phim Naruto thì thấy nó nhảy ra bài này. Chả biết tên cũng chả biết nhóm nhạc, nhưng nghe vui tai (google phát chắc cũng ra nhưng làm biếng) 🙂 coi cảnh trắng đen nhớ hồi xưa ghê nơi.

Trẻ và… bớt trẻ

Một trong những dấu hiệu của việc không còn trẻ khỏe nữa đó là khả năng thức khuya.
Hồi đại học cách đây chục năm, mình có thể thức một mạch 3, 4 đêm để làm đồ án, mỗi ngày chỉ ngủ khoảng 3 tiếng và thấy cuộc đời vẫn đẹp sao.
Giờ chỉ cần thức trắng một đêm thôi là ngày hôm sau phải ngủ đến 25 tiếng để bù thì mới cân lại được.
Tuy nhiên già thì chưa, vì vẫn liều nhiều lúc, và vẫn có những việc làm liên tục không thấy mệt mỏi.

Update because last upload was bad

A post shared by risu who plays with crayon (@risucrayon) on

Con người trong lúc còn tồn tại trên cuộc đời này, cứ phải giãy giụa làm một cái gì đó.
Cố lên!

Some lenny faces

Một số emoticon vui vui giới trẻ hay dùng

(`___´) – mặt bư

¯\_(ツ)_/¯ – nhún vai (nhiều lúc trả lời comment online như thế này cho nhanh)

(-_____-) – mặt bư version 2

( ͡° ͜ʖ ͡°) – lenny face chuyên để comment vào những thread khi mà câu chuyện có chiều hướng kinky (liên quan đến tình dục v.v…), nhướn mắt (vui là chính)

(ಠ_ಠ) – look of disapproval, hay ngắn gọn hơn là “WTF”, vì vậy nó diễn tả cảm xúc rất tốt : p

Không có gì được như sách giấy

Nhiều lúc mua sách về chỉ để ngửi và … chưng cho đẹp. Nó giống như là một thói quen, một căn bệnh, một tật, một cơn nghiện.

Có một video timelapse quay một hiệu sách, coi cho vui, cũng coi như là một bộ sưu tập những thứ liên quan đến sách.

Source: http://blog.theliteracysite.com/real-book/

Tag Cloud

%d bloggers like this: