Useful Gibberish

Archive for the ‘Misc’ Category

Hiệp ước

Cuối cùng thì cũng nói ra.

Có những câu nói thực sự rất là khó để nói, mặc dù về mặt khoa học thì nó chỉ là rung động trong cuống họng kết hợp hình dạng cụ thể của miệng, răng là lưỡi. Nhưng bên cạnh đó thì nó là những đổ vỡ không thể hàn gắn nên chúng ta không thể nói ra được. Tuy nhiên ai đổ vỡ hơn mới là vấn đề, và cuối cùng người không còn gì (mức đổ vỡ cuối cùng) là người không cần phải lo gì về hậu quả nữa.

Thế nên nói ra những lời như vậy. Chấm dứt những sáng cuối tuần như thế, và kết thúc những logic nhảm nhí về quan hệ con người và những niềm tin mù quáng và đức tin không có thực. Thú thực là tôi mệt, và mệt quá rồi thì không nên cố làm gì nữa.

Giờ thì kiếm cái gì đổ vào miệng thôi.

Không ngủ được

Dạo đây đêm lại không ngủ được, cứ nằm xuống là mắt lại mở thao láo, mà ngồi dậy đọc sách cũng không nhớ được gì và mở máy tính cũng không làm được bao nhiêu (nó cứ bị chậm chậm sao sao đó, cái máy tính).

Đêm đã thức đến 2,3 giờ sáng nhưng sáng vẫn dậy đúng 8h30 như thường, nếu trong tuần thì lại lọ mọ ôm cặp sách lên lab ngồi làm việc sớm. Đã bỏ hẳn việc ăn sáng vì thấy nó không có ích lợi gì mấy (người ta nghiên cứu cũng đã bảo bữa sáng không phải là bữa quan trọng nhất trong ngày, khi nào đói thì hẵng ăn). Đến trưa về lại ăn những món kinh điển siêu nhanh rồi chiều lại lên ngồi gõ tọc tọc tiếp. Khốn khổ là gõ tọc tọc thì nhiều nhưng ông giáo lại cứ chê chữ nghĩa không đến, viết khó hiểu, lí luận nông cạn… Những lúc như này cần phải tỉnh táo và lì lợm, không thì những suy nghĩ kiểu “mình có lẽ không hợp với việc này” hay là “mình vô dụng quá đi mất” nó sẽ lại làm cho không thoải mái, mà không thoải mái thì lại nổi cáu, và nổi cáu thì lại quăng đập lung tung và nói bậy. Một trong những hậu quả là hơn 700GB dữ liệu bay sạch; và không muốn nói chuyện gì hết.

Cuộc đời con người đúng là những chuỗi cố gắng. Kiểu cái câu hài hài nghe được từ hồi xưa: “Đời là bể khổ, qua được bể khổ là qua đời”. Nhiều lúc làm việc quá sức bị ốm suýt chết, mở mắt ra sau cơn sốt mới phát hiện ra là cái bể khổ nó vẫn còn rộng và sâu lắm, bơi qua hết sẽ còn một thời gian.

Có lẽ phải ngồi tàu đi đâu đó để rác trong đầu nó rơi bớt ra, chứ chữ nghĩa và tâm sự chúng nó cũng không giúp ích được gì nhiều nữa rồi, trò chơi điện tử và mấy game vớ vỉn cũng đã trở nên vô dụng. Còn lại những thứ muốn làm nhưng không làm được vì chửi thề cái sự cố chấp.

Thì saoooooo?

Cực ghét những lúc mình không thích nhưng cứ phải làm, và làm nửa vời thì lại bị hối thúc và chỉ trích.

Nói thật là chả ai thích thế cả, và với những lúc stress thì cái không thích đó cứ nhân 1000 lên. Để con người hiểu nhau đã khó, huống đi đã không được gặp mặt nhau, huống chi còn cách xa cả ngàn cây số.

Những em thanh thiếu niên dễ có cảm giác là không ai hiểu mình. Nguời lớn lại bảo các em đang dậy thì nên tính khí bốc đồng. Nhưng lớn lên các em sẽ nhận thấy là đúng là chẳng có ai hiểu được các em bằng chính các em cả. Nhưng lúc nàysẽ không than vãn được với ai, vì các em biết một sự thật thứ hai là chẳng ai quan tâm. Vì thế vẫn phải khóc, nhưng nước mắt không chảy ra ngoài mà sẽ chảy ngược vào trong. Cứ thế cho đến khi già đi, bù lại đó là những khoảng cô độc trống rỗng và những tiếc nuối.

Quát lên Không cần! Để tôi yên! thì hơi thô lỗ, nên cứ im lặng đi cho xong.

Nhạc cổ điển

Khi còn nhỏ đung là không thể nào nghe được nhạc cổ điển, có vẻ như lí do là vì lúc nhỏ khó chịu ngồi yên, mạch suy nghĩ cũng nhiều lúc đứt đoạn và nông cạn nên nhắc tới nhạc cổ điển là thấy buồn ngủ.

Nhưng dần lớn lên, khi nội tâm nó cũng phình to ra theo thời gian, thì nhạc không lời, sau là đến nhạc cổ điển, nó lại làm cho suy nghĩ dễ hơn một chút, và ngủ cũng được yên bình hơn.

Tôi chẳng phải chuyên gia nhạc nhẽo gì, thấy thích thì sẽ nghe: thích Mozart một ít, thích Schubert một ít, và thích Vivaldi một ít… cứ thế trộn lại và có một playlist riêng dành cho việc ngẫm nghĩ: ngẫm nghĩ công việc, ngẫm nghĩ khi trên giường trước khi đi ngủ.

Tuy nhiên với một người chưa từng nghe cổ điển bao giờ mà ập vào nghe dòng nhạc này thì quả thực không dễ dàng. Bởi vì có bài dễ nghe, có bài khó nghe, và cũng có bài chả ai biết đến (nhạc loại này tên bao giờ cũng là kí tự với số, không phải những câu như Pop, Rock bình thường, nên khi giới thiệu cho ai đó chả biết giới thiệu thế nào, và nhớ cho chính mình cũng chả biết cách mà nhớ kia).

Trong số những thiên tài kia thì chắc nên bắt đầu nghe từ Vivaldi, rồi Bach, Schubert, sau đó mới Beethoven và Mozart.

Dưới đây là một bài của Bach.

Những cái nghĩa trang bên đường

Đi tàu xe tôi thích ngồi gần cửa sổ, tuy nó hơi phiền mỗi khi đi tè thì phải khều khều người khác, còn lại tôi thích thế vì tôi thích nhìn thế giới dịch chuyển hơn. Ngồi gần cửa sổ dường như làm nhạc nghe cũng hay hơn thì phải.
Lúc bé mỗi lần dòm qua cái cửa sổ nhưng vậy, tôi luôn rất sợ khi tàu hay xe chạy qua những cái nghĩa trang. Lúc bé thì sợ nhiều thứ, sẵn với cái tính nhát gan. Lớn rồi tuy vẫn sợ nhưng giữ được bình tĩnh tốt hơn.
Mỗi lần như vậy, nó hay làm tôi nghĩ về hình ảnh mỗi người là một cuốn sách, và đây là trang cuối cùng của cuộc đời của họ. Trông số sách đó, có cuốn sách dày cộp, có cuốn sách mỏng tang, có cuốn hay và lí thú, có cuốn thì đầy nước mắt.
Một cảm giác khác nữa là cảm giác về sự ngắn ngủi của cuộc sống. Đó cũng làm tôi sợ, những việc chưa kịp làm hoặc mãi sẽ không làm được, những hiểu lầm không bao giờ có thể hoá giải vì trong cái ngắn ngủi kia con người cũng rất cố chấp.
Tuy nhiên giờ thì ở đó chỉ còn mỗi trang sách cuối, họ dừng ở đấy và cuộc đời lại tiếp tục trôi đi. Mưa cũng làm mờ đục cửa kính không nhìn thấy gì nữa. Tàu còn 30p nữa mới đến, ngủ tiếp vậy.

Aside

Từ LaTeX sang Word/PPT/Illustrator…

LaTeX là ngôn ngữ soạn thảo được nhiều người, đặc biệt là dân có ‘động chạm’ đến toán, thích và sử dụng. LaTeX mạnh hơn Word ở chỗ công thức toán có thể cho vào văn bản một cách đơn giản và đẹp (đẹp hơn Equation và MathType nhiều!) và làm việc ở môi trường nào cũng được: windows, linux, OSX….

Đó là để giới thiệu cho những người chưa biết Latex là gì, còn khi ai đó đã tìm đến câu hỏi ở đề bài thì dưới đây sẽ đi thẳng vào vấn đề luôn.

Vì sao cần LaTex trong Word?

Một lời khuyên chân thành là nếu đang dùng word mà thích cả công thức toán thì cứ tiếp tục dùng Equation và MathType. Vì cho đến thời điểm viết bài này và những gì tôi có (Word 2016) thì tất cả những cách tôi tìm được đều phải đi vòng (code ở chỗ khác rồi sau đó dán lại ảnh vào) hoặc phiền phức (copy paste code MathML…). Nếu đã thích LaTeX thì chuyển qua hẳn LaTeX mà dùng, nó mạnh hơn Word ở mảng soạn thảo công thức toán rất nhiều.

Còn nếu vẫn cố quá thì đây.

LaTeX trong PowerPoint (PPT)?

Nếu không có vấn đề gì thì cứ dùng MathType, vì thường PPT họ cũng không cho quá nhiều công thức toán lên làm gì (vì thực sự là không nên, chả ai muốn đọc, trừ khi không còn gì để nói, hoặc là thuyết trình cho những người quá chuyên biệt).

Tuy nhiên, có một cách rất hay để bỏ công thức toán latex vào trong PPT, đó là dùng thêm một Plug-In, tên Plug-In đó là IguanaTEX. Và vì LaTex ra công thức toán đẹp hơn MathType nhiều nên tội gì không dùng?

Cách thức hoạt động của Pligu-in này rât đơn giản: bấm nút Insert, nhập code LaTeX, chương trình sẽ tạo ra một file PNG công thức toán để dán vào soạn thảo PPT.

Chú ý là khi đã tạo ra công thức kiểu như thế này thì không thể sửa lại được nữa vì nó đã là file ảnh. Muốn thay đổi gì đó thì phải xóa công thức đó đi và làm lại.

LaTeX trong Adobe Illustrator?

Dùng Illustrator để vẽ ảnh mô tả cho các bài báo khoa học rất là tốt, vì công cụ này chuyên nghiệp và mạnh, xuất file cũng tiện (eps,png… đủ cả). Vấn đề là nhiều lúc cần phải cho một vài kí hiệu toán học vào trong ảnh thì hơi phiền, vì thế phải cần dùng đến LaTeX.

Có cách đi vòng và có cách trực tiếp, ở đây tôi trình bày cách đi vòng vì nó đơn giản dễ làm hơn (cách kia tuy trực tiếp nhưng phức tạp).

Đơn giản nhất là dùng pdflatex tạo ra một file PDF có công thức ở trong, sau đó mở trong Illustrator (viết tắt là AI), dán đè công thức này vào hình là xong.

Nếu không muốn dùng pdflatex (ít người thích nhìn cái command window), thì có thể dùng một phần mềm miễn phí tên là KLatexFormula. Cách dùng phần mềm này cũng khá đơn giản, nó có cách nhập hao hao như IguanaTEX đã đề cập ở trên. Có điều sau đó phải dán vào AI. Không khó khăn gì vì phần mềm này có một nút gọi là Drag. Sau khi bấm chuột và, kéo công thức thả vào cửa sổ AI là xong.

Kết

Tôi viết bài này dành cho những bạn tò mò và những bạn thực sự cần dùng (nhiều lúc làm việc với người chỉ có Word và muốn sửa nhiều thứ về nội dung, công thức toán thì chắc chắn cần nhưng họ chỉ sửa phần chữ v.v…). Cá nhân tôi vẫn đang dùng song song latex và word (word có track changes rất hay mà latex không bao giờ có được, tôi chưa tưởng tượng ra). Không có gì là hoàn hảo cả, nhưng cuộc đời luôn có cách!

Good luck!

Đau ốm

Đầu tuần rồi bị ốm, liệt giường và sốt một đêm. Cảm giác y hệt 2 năm trước.

Hai năm trước nó như thế này, thứ 6 lúc 3h chiều phải bỏ việc về nhà vì chả hiểu sau không còn cảm giác gì được xung quanh, về nhà không ăn được và ngủ ngay, ngủ lúc 5h. Lúc mở mắt ra thì 6h, thấy đừ đừ và thắc mắc vì sao ngủ có một tiếng mà mệt dữ vậy, dòm kĩ lại mới thấy hóa ra là 6h chiều ngày thứ 7, tức là ngày hôm sau. Trong lúc mê man chả nhớ gì nhiều, chỉ nhớ có một lần nào đó lơ mơ vì khát nước quá, nhưng chai nước để trên bàn mệt quá với tay không tới và không ngồi dậy nổi, sau đó dù chả uống được nhưng lại ngủ tiếp. Rồi cũng không sao.

Hôm nọ thì không đến nỗi thế: cái khí hậu thời tiết vớ va vớ vẩn, tự dưng lạnh một ngày, lạnh ơi là lạnh. Thế là lúc 6h chiều mò về đến nhà, sau khi quăng đại cái laptop xuống ghế, nó vừa chạm ghế thì mình cũng chạm đất; bò được lên cái sofa ngủ được 2 tiếng đồng hồ, 8h dậy làm được ngụm nước, tự dưng thấy lạnh dễ sợ, chạy lại bật sưởi max, áo xống bao nhiêu trùm lên hết rồi leo lên sofa đắp chăn cố ngủ. Nghĩ lại trang phục lúc đó cũng buồn cười, sơ mi dài tay, rồi áo thun, rồi áo len, rồi lại thêm một cái áo thun nữa. Nhưng xui xẻo không ngủ được, đói bụng nhưng ngồi dậy không nổi, thể là cứ nằm và run cầm cập đến tận 4h sáng, run nhiều đến nỗi cứ tưởng mình là cái máy đầm đất của mấy ông thợ làm đường vậy. Nhưng mãi cũng không chịu nổi, giống như máy móc hết xăng rồi cũng phải dừng ấy. Và không run nữa, ngủ, ngủ đến tận 12h trưa ngày hôm sau. Chiều vẫn vác xác lên họp với thầy như thường, may quá chiều hôm trước đã làm xong vài trang toán để trình bày.

Nói chung là ổn, còn ráng để rút được bài học, thì có lẽ là “rồi mọi chuyện sẽ ổn”. Và roài, thân mình thì mình lo. Mình quá giỏi ấy chứ!

Cơ mà cái lúc nằm run cầm cập trên sofa tự dưng thấy buồn dã man, nằm khóc mất một chặp. Đúng là đau ốm làm đầu óc con người ta lệch lạc đi, bình thường có khóc bao giờ đâu.

Tag Cloud