Gibberish

Archive for the ‘Misc’ Category

Dịch cúm

Cái dịch cúm này mang lại lo lắng nhiều và cả những phiền phức nữa. Tôi không thích chỗ đông người ngay cả khi không có dịch bệnh nên cũng không ảnh hưởng gì sinh hoạt thường ngày lắm, nhưng khi hắt xì và ho (đang mùa lạnh nữa chớ) thì cũng ngại. Có một comment của một thằng người Ý thế này: bình thường bọn tao ho thật to để át đi tiếng đánh rắm, còn giai đoạn này bọn tao phải đánh rắm thật to để át đi tiếng ho.

Hy vọng tình hình sẽ đỡ hơn sớm. Và là một cá nhân, cơ bản cứ phải rửa tay đều đặn, ho hay hắt xì vào khuỷu tay chỗ cùi chỏ, và hạn chế chỗ đông người. Ai cũng làm như thế thì tình hình chắc sẽ đỡ hơn.

Và tiên sư cha mấy đứa bán khẩu trang và nước rửa tay với giá trên trời. Thành phần cơ hội ở đâu cũng có. Hãy là người tiêu dùng tỉnh táo và hiểu biết nhé: rửa tay bằng xà phòng bình thường được rồi, và mục đích của khẩu trang chỉ là cho mấy người đã bị bệnh rồi ho và hắt xì không lan được xa thôi.

Mong mọi người bình an.

Thay giáo đi chấm thi

<69% nội dung bài viết này là hư cấu>

Hôm nay chấm thi và được dịp đặt mình vào ranh giới giữa người xấu và người tốt.

Uây tất nhiên là muốn tốt hết cỡ như bao nhiêu sách thánh hiền đã dạy, nhưng có mấy lúc cũng muốn ác ghê kia. Mà sách nhiều lúc cũng chỉ loạn xạ mâu thuẫn lẫn nhau, chắc là do tùy tình huống và tùy chế độ, tùy xã hội.

Nhớ hồi xưa có đọc một bài ở đâu đó về việc khi đi thi cho bạn chép bài nghĩa là hại bạn. Vì làm như vậy sẽ làm bạn mất kiến thức hay cái gì gì đó quên cha nó rồi, trong đầu những lúc này vẫn toàn là lời bài hát và tên của mấy con Pokemon. Hồi đó còn học trong trường không biết cuộc đời nó phũ phàng phức tạp như thế nào nên tôi cứ tin như thế. Thật ra là tùy. Có những cuộc thi và những kiến thức thực ra là cóc cần phải học và cóc cần phải dạy. Học sinh sinh viên cứ càm ràm và có bạn trách móc thầy cô, các bạn không biết thầy cô cũng càm ràm gấp mấy lần, có điều càm ràm lên nữa lại không được. Các bạn có phụ huynh nuôi, còn thầy cô thì tự nuôi nên không càm ràm được nhiều, học chỉ nuốt nước mắt. Những lúc như vậy các giáo dễ có những cảm giác bức xúc kiềm nén, chọc giận nhẹ một phát là bạn sẽ có hành mà ăn.

Quay lại chuyện cho chép bài khi đi thi, có những môn học không cho bạn í chép bài sau đó bạn í thù đời quyết tâm học lại và thi 10 điểm (0.0001% xác suất này sẽ xảy ra nhưng vẫn có thể có, đời không thiếu mấy thằng điên, theo nghĩa tích cực). Cứ yên tâm, chục năm sau hỏi lại chắc chắn bạn í sẽ không còn nhớ cái mẹ gì hết. Nhưng cái hành động cho chép bài thì nhiều bạn còn nhớ và biết ơn đến mãi muôn đời sau. Thằng cho chép thì không nhớ, nhưng thằng chép thì nó sẽ rất nhớ, và thằng không được cho chép cũng rất nhớ luôn. Thực ra những thằng ngu không học hành gì dùng vũ lực để nhờ người khác chỉ bài vẫn luôn là mấy thằng ngu. Chỉ có mấy thằng thua cuộc mới dùng đến bạo lực và điều này thì đúng. Nhưng nếu người ta tuyệt vọng và hỏi một cách `nicely’ thì cho chép một chút cũng chả sao, chả ai chết, và kiến thức của bạn vẫn của bạn, và có khi được một tô phở đền đáp (lol, quá thực dụng). Lời khuyên đưa ra thế này: ai cũng có quyền ích kỷ và cái tôi cá nhân để bảo vệ, cũng như là uy tín. Nếu bạn giỏi, tự tin những gì mình làm đúng 100% và dư thời gian, thì cứ thoải mái muốn làm gì làm. Qua mặt được giám thị cũng là một cách luyện tập kỹ năng quan sát và kỹ năng linh tinh khác. Chết là chuyện của bạn không phải chuyện của tôi. Bài học nữa có thể rút ra cho cuộc sống là giúp ai phải tới nơi tới chốn, nếu giúp không hết được thì phải nói rõ, không thì đừng giúp. Cho bạn chép mỗi cái đáp án cuối cũng là việc làm vô đạo đức, tại sao nó đang tính vận tốc xong đùng một cái vận tốc bằng khối lượng trái đất là sao, là sao???? Lại còn đóng khung lại một cách tự hào nữa chớ.

Khi con người ta rơi vào ngõ cụt thì con người ta dễ làm càn và hậu quả đôi khi khó lường. Giống như một người đang vẫy vùng chết đuối: bạn quăng cái gì cho người ta họ cũng sẽ ôm lấy: quăng cái phao, ôm, quăng cái dép, ôm, quăng gói mì tôm, ôm. Có một bài gặp khi chấm thi hôm nay làm tôi buồn cười. Hôm đi thi trên bảng còn sót lại vài công thức của môn thi trước, khi vào phòng thi sau khi phát đề mãi vài phút sau tôi với mấy giáo coi thi mới thấy và sau đó xóa đi, hôm nay chấm thi có một cậu để giấy gần trắng, và mấy dòng đầu cậu chép lại nguyên cái công thức đi lạc kia. Zero điểm và được dịp cười một chặp: momen dầm gối trượt éo có liên quan gì đến bán kính mặt trăng nhe.

Hồi đi học có những thầy cô tôi thích và thầy cô tôi hổng có ưa. Qua bao cuộc bể dâu và có dịp suy ngẫm về cuộc đời và con người, tới giờ tôi vẫn hổng có ưa những người trong cái danh sách đen kia và lâu lâu nghĩ lung tung tôi vẫn muốn có dịp được gặp lại ai đó trong số họ một cách ngẫu nhiên giữa dòng đời và được mạt sát những người tôi hổng ưa đó (chỉ được cái to mồm, gặp chắc chào qua loa hoặc lơ cho nhanh). Giáo không phải là thánh và có nhiều người tính khí rất thất thường. Gần đây tôi có dịp giả danh giáo một vài lần và tôi có quyền xác nhận chuyện đó: đó là thầy cô rất là ác, he he.

Nói vậy chứ khi ngồi vào vai có quyền phán xét, nhiều lúc cũng thương các bạn ấy mặc dù các bạn vào lớp toàn bu vào mấy em xinh gái ngồi tán chuyện. Khi vui gặp những bài thi chả có một cái gì nhưng vẫn cho 0.5, chữ đẹp cũng sẽ thêm 0.5 mặc dù các bạn cho 10 + 10 bằng 10 mũ 2. Khi không vui thì zero éo nói nhiều. Vậy nên những người mà tánh khí khó chịu không vui vẻ (không đến nỗi quá cực đoan) thì kì vọng là họ làm việc sẽ rất chuẩn mực.

Chấm có vài bài thi mà viết linh tinh quá. Lại thêm một bài giấy trắng, giấy trắng quá nên cho 0.5 điểm. Thumb up.

Bố mẹ và bài tập thủ công

Có tí việc tôi phải ngồi cắt dán mấy miếng giấy với băng keo (để làm cái nắp cho cây bút chì kỹ thuật), nó làm tôi nhớ đến bố và mấy bài tập thủ công hồi cấp một (là hồi bé ấy) từ mấy môn kỹ thuật, mỹ thuật.

Công nhận thì những môn thủ công đã học hồi nhỏ cũng có phần nào tác dụng mang tính giáo dục, không chỉ đơn giản là luyện kỹ năng cho mấy nhóc (chỗ này phải tạm dừng để nói mấy cô cậu suốt ngày lải nhải chả học được cái gì có ích ở trường, có đấy), mà còn tăng cường tình cảm giữa bố mẹ với con cái, mặc dù nhiều khi mục đích đầu tiên của cái môn ấy nó không phải như thế. Không biết chương trình cải cách sau hai chục năm có còn giữ mấy cái môn linh tinh vui vui này không, chắc là còn.

Trung thực đây: chỉ có môn vẽ trang trí đường diềm là môn tôi tự làm từ đầu đến cuối và được cô giáo chấm 10 điểm thôi. Còn lại bố và mẹ giúp hơi bị nhiều. Nếu tôi nhớ không nhầm thì hồi đó có những phần như thế này: cắt dán giấy màu đề đan lát mấy mẫu caro rồi bậc thang các kiểu, rồi thêu xương cá (chả nhớ). Mỗi lần về tôi cũng tự làm, và dĩ nhiên kết quả rất là gớm ghiếc. Tôi cũng chả nhớ là tôi có ôm mớ giấy đó đến bên bố và nhờ làm không hay bố đi ngang qua mà thấy kinh tởm quá mà bay vào giúp không nữa. Nhưng những món mà bố làm thì rất là đẹp và bao giờ cũng được chấm 10 điểm. Những điểm 10 này tất nhiên là làm mấy cô câu nhóc vui rồi, và trong mắt cô cậu thì bố mẹ luôn là nhất. Ở đây là tôi chưa kể công của mẹ làm mấy cái món ăn để được điểm cao (cũng 10 haha) trong mấy môn thủ công ở cấp hai. Lan man thêm chút nữa thì hồi xưa trung thu bố còn làm mấy cái đèn lồng bằng giấy vẽ kỹ thuật của bố nữa kia, nói chung là vô địch thiên hạ.

Chắc vì những cái cảm giác vui vui khi đó đem lại nên đến giờ tôi vẫn còn nhớ. Tất nhiên bố mẹ còn làm những điều vĩ đại hơn nhiều, nhưng lâu lâu mấy cái kí ức nho nhỏ nó cứ lẻn vào và làm nghĩ miên man.

Thôi làm việc tiếp!

Làm người tốt và làm người xấu

Có lẽ khi còn nhỏ đọc sách và đọc báo kết hợp với xem phim ảnh, đa số ai cũng muốn làm người tốt khi lớn lên. Nếu theo như trong phim, người tốt là những người đi tiêu diệt cái ác, thiêu cháy phù thủy, bắn vỡ đầu zombie hay đập chít con rồng; hay lớn lên một chút thì là chữa bệnh cho người khác, giúp đỡ người ta trong lúc hoạn nạn khó khăn v.v… Sau nếu thấy những việc đó vẫn khó quá thì chỉ cần biết xin lỗi, cảm ơn đúng lúc và mượn tiền nhớ trả lại cho người khác (dù có hơi bị trễ) hay không mạt sát người khác (nhắn tin hay nói trực tiếp cũng như nhau) cũng đã là người tốt lắm rồi.

Không có kẻ ác thì làm gì có cơ hội trở thành anh hùng!

Tự dưng nghĩ ra câu đó nói chơi vậy thôi chứ logic trong đó chẳng có bao nhiêu. Cơ mà cũng phải phục những kẻ ác trong phim ảnh tạo nên, nói chung là phải có khả năng và sự kiên định cũng như biết vượt qua những số phận bất hạnh của bản thân thì mới có thể làm được như thế. Người dơi tiêu diệt Joker bởi vì anh ta giàu, giọng anh ta trầm hơn và anh ta tập gym nên xác suất thắng khi đấu tay đôi với Joker tăng lên, nhưng anh ta thua Joker ở sự liều, độ quái chiêu (liên quan trực tiếp đến trí thông minh) và một số cái khác nữa. Những cái Người dơi và Joker có không phải người bình thường nào cũng có. Và cũng đừng nghĩ là đùng một cái Joker muốn là biến thành kẻ ác, hắn cũng phải tập luyện, cũng phải chịu thất bại, cũng phải kiếm nhiều tiền trước khi đi làm những chuyện rùm beng thiên hạ. Hắn cũng có người yêu xinh xẻo chứ phải không, cái cô Harley Quinn chỉ bị mỗi tội điên điên khùng khùng thôi. Có ai dám vỗ ngực tự nhận mình không khùng ở trong cái thế giới đảo điên này? Ồ có mày hả, thôi nhé chẳng sao bởi vì tao cũng không quan tâm.

Cơ mà muốn làm thể loại người nào, tốt hay xấu, cũng phải đầu tư thời gian tiền bạc và có một số hành động đưa đến một số sự kiện cụ thể dù cố ý hay vô ý. Người ta phải thấy việc mình làm và nghe việc mình nói thì mới đánh giá (chả biết đánh giá đúng hay sai) thì mới quyết định được chúng ta là người tốt hay người xấu. Và vì cái đó nó rất là tương đối nên thôi các bạn cứ cố gắng làm tốt nhất có thể rồi chịu chấp nhận là thể nào cũng tòi ra một hai thành phần không ưa những gì các bạn làm. Không sao, hãy yên tâm vì 100 năm nữa chẳng ai nhớ những xích mích ấy đâu. Hồi xưa có một cái quote hay hay của Shinoda nhóm Linkin Park là “Work hard and don’t be an asshole”. Trong nhóm mình chơi cũng có vài thằng suốt ngày tự nhận là asshole, và tụi nó nói luôn: không nó asshole thì shit nó cứ kẹt trong người bọn mày rồi bọn mày sẽ chết mất, hãy để những người như tao giải cứu thế giới. Bông đùa là thế nhưng tụi nó rất tốt, ví dụ để thấy rằng, đánh giá cái mẹ gì thì cũng phải công tâm, và có một cái lí rất đáng ghét của cuộc sống nhưng cứ phải chấp nhận đó là chả có cái gì tuyệt đối cả.

Tôi cũng chả biết trong cái thế giới này bao nhiêu phần trăm người nghĩ tôi là người tốt và bao nhiêu nghĩ tôi là người xấu. Nhưng câu kết rút ra ở trên rồi, cứ phải cố gắng đầu tư thời gian và tiền bạc làm những việc cần làm đã và cố gắng “don’t be an asshole”. Rồi nữa, khi nhận ra đa số những việc mình làm và nói chả có ai quan tâm thì mình lại thấy tự tin hơn để tiếp tục. Banzai!

Đọc sách giấy

Đợt hè vừa rồi về chơi được hơn một tháng nên tôi có cơ hội được động lại mớ sách mua hồi xưa, tôi còn tranh thủ mua thêm vài cuốn để thỏa cái hứng lật lật mấy trang giấy và ngửi cả mùi sách mới nữa (trong tuần còn lại ở Việt Nam chỉ đọc được 1 nửa cuốn trong 3 cuốn đã mua, nhưng 1 trong 2 cuốn còn lại đã đọc bản tiếng Anh rồi nên cũng không thấy áy náy lắm).

Tôi có biết sách điện tử và sự tiện dụng của nó, tôi cũng không old-school lắm trừ tùy trường hợp nhưng tôi có lí do riêng để làm những việc đấy. Riêng việc sách điện tử, từ pdf đến ebook, từ mua đến tải chùa ở đâu đấy và gỡ mấy bảo vệ bản quyền tôi biết cả, sách trên tablet và play book cũng có cả ngàn. Tuy nhiên, bao nhiêu sách đấy cũng không thay thế được cái việc cầm cuốn sách trên tay. Khi tôi nhìn một người cầm sách giấy đọc là ngay lập tức tôi có thiện cảm, và tôi tin rằng những người như vậy là người lương thiện và biết trước biết sau, và đặc biệt họ không thích làm phiền người khác. Họ có thể lập dị một chút giống những ông kẹ nghe nhạc cổ điển hoặc metal, nhưng nhìn chung họ không làm hại gì ai.

Có một cái tiếc ở Việt Nam so với Pháp về chuyện đọc sách, đó là đi ngoài đường trên mấy phương tiện công cộng, có thể thấy nhiều người Pháp họ hay lôi sách giấy ra đọc, có thể tiểu thuyết, có thể sách công việc, đọc một hồi mỏi mắt lại nhét vào trong túi sách chợp mắt một chút. Những người này đa số là những người đứng tuổi, có thể suy ra họ không mê mấy cái điện thoại, nhưng cũng có thể thấy trong toa tàu mấy bạn trẻ trẻ (gái nhiều hơn trai theo quan sát của tôi) ôm cuốn sách đọc và lâu lâu mới mở điện thoại ra quẹt quẹt kiểm tra vài đường. Nhìn những người đọc sách như vậy tôi thấy yên tâm, ngồi chung toa với những người như vậy tôi không phải ôm khư khư cái balo vì sợ bị một tay ất ơ nào nẫng mất (thật là chủ quan và ngây thơ).

Ở Việt Nam thì cảnh đọc sách chốn công cộng còn rất hiếm, ở sân bay Tân Sơn Nhất nhiều lúc tôi vào phòng đợi sớm (lần về này tôi ngồi trong sân bay hơi nhiều vì có nhiều việc phải làm) thấy đa số không nằm la liệt một người chiếm 3, 4 ghế thì cũng là mấy người ôm điện thoại coi tin tức hay cái gì đó rồi khều nhau rồi cười ầm cả lên. Tôi thì chẳng quan tâm lắm nhưng cái mắt và cái tai vẫn còn hoạt động nên tụi chúng nó vẫn cứ phải xử lý những hình ảnh và âm thanh đấy. Cũng hay, vì những điều tai nghe mắt thấy này nên tôi mới quyết tâm mua cuốn Vivre avec les Vietnamiens (Sống với dân Việt Nam) của một tác giả người Pháp đã sống một thời gian dài ở Việt Nam, cuốn này tôi đã ngâm trong wishlist hơn mấy năm vì chờ mãi chẳng có bản epub để tải, mà sách giấy tìm ở mấy thành phố nhỏ lại chả có tiệm sách nào bán, để xem ông ấy có nói gì về vụ này không.

Có một điều phiền nữa nếu so tablet với sách giấy đó là khi đi qua cổng an ninh ở sân bay: sách giấy nhét tọt vào túi rồi đi qua chẳng sao, còn tablet cứ phải lôi nó ra để soi chiếu riêng.

Tag Cloud

%d bloggers like this: