Useful Gibberish

Sau cái ngày quốc khánh bắn pháo bông đì đùng hôm qua thì ngày tháng nó lại như cũ: đều đều và không đến nỗi chán lắm.

_MG_4490_small_edit

Thành phố vẫn còn tí nhạc xập xình ngoài bến cảng. Ồn ào. Nhà gần bến cảng có cái hay mà cũng có cái dở, ban ngày thấy cuộc sống sinh động không đến nỗi chán lắm, nhưng ban đêm thì lại hơi lạnh, tối qua thì lại Rock’n’Roll họ chơi tận 2h làm nằm cứ lăn qua lăn lại, mãi mới ngủ được thì lại mơ về Haku cưỡi cô nhân vật chính trong Spirited Away.

Mùa hè với cái cửa sổ là câu chuyện dở khóc dở cười. Không mở cửa thì nóng, mở he hé thì muỗi chui vào và không chui ra, mở to thì mèo ông chủ nhà cứ chực vào. Con mèo của ông chủ nhà có vẻ cũng hiểu tiếng người, duy chỉ việc mình bảo là phòng mình chả có gì ăn thì nó không hiểu và nó cũng chả hiểu nốt là mình cũng không thích mèo lắm. Thế nhưng cũng có một lần nó nhảy được vào, chạy ngửi khắp thứ (nó đặc biệt thích cái bàn ủi, hỏi thì nó cũng làm biếng không trả lời), sau một hồi meo meo mình dịch là “chả có gì, chán thế” thì lại ôm nó đặt ngoài bệ cửa sổ và khép cửa lại.

Theo mấy bài học vật lý thì khi nhiệt độ tăng cao thì cái gì nó cũng muốn động đậy (mấy cậu electron…), nhiều sức sống hơn, nhưng cái nóng của mùa hè nó cứ làm mình ù lì, đầu óc thì có vẻ ngu đi nhiều hoặc là ngu sẵn nhưng trời nóng thì mới nhận ra, làm gì cũng thấy mệt, kể cả những việc thấy thích thú như tắm và ăn. Tìm nhạc để nghe có chút phấn chấn thì lại lòi ra Summer Time Sadness của cô Lana Del Rey, thế là chút năng lượng ít ỏi còn lại cạn hẳn, bao nhiêu cà phê cũng không cứu nổi.

Tuy làm biếng là thế nhưng vẫn dễ chịu, mặc dù nghĩ tới tháng 9 và mùa đông là thấy mệt rồi. Nhưng mùa đông năm nay sẽ không lạnh. Ahaha.

“Kiss me hard before you go, summer time sadness”

Lớn 01

Có một điều không thể tránh khỏi đó là, khi ta lớn lên, luôn có những điều ta đã không làm được và mang lại một chút tiếc nuối, và cả những điều ta đã làm mà đem lại những hậu quả và những suy nghĩ “giá mà mình không làm như vậy.”

Tuy nhiên, dân Pháp có câu “C’est la vie” nhảm shit nhưng vô cùng “hiệu nghiệm” khi nói về cái tính hổ lốn tạp nham của cuộc đời. Việc của người phàm chúng ta không phải để xoay chuyển càn khôn, mà là, khi thời gian trôi qua, chúng ta sẽ phải tìm được cách để mà thích nghi với nó. Luật tiến hóa cũng nói rồi, thích nghi tốt sẽ sống được lâu (nói sơ qua về luật tiến hóa và cái sự thích nghi, tôi thích nói về sự thích nghi một cách tích cực, chứ không phải nịnh hót bợ đỡ như rất nhiều cảnh mà ai cũng thấy ít nhất một lần trong đời – có thể là chính mình cũng nên).

Tôi tiếc là tôi đã không đọc được nhiều sách, có thể tôi đã đọc được một số lượng kha khá, nhưng tuy nhiên bao nhiêu cũng thấy không đủ, nhiều lúc làm biếng không đọc, hoặc một cuốn sách ngâm cả mấy năm (không đùa! “Cô đơn trên mạng” là một ví dụ), hoặc tệ hơn có những cuốn sách đọc nhưng vô cùng qua quít, và không nhớ được gì ngay khi đặt nó xuống.

Tôi tiếc tôi đã không học tiếng Nhật và tiếng Đức đến nơi đến chốn. Kể ra mà nói thì “đến nơi đến chốn” cũng khó định nghĩa, vì ngay cả tiếng Anh và tiếng Pháp bây giờ nói hay viết cũng gặp vô vàn vấn đề, câu cú thì lủng củng, viết lúc nào cũng như đánh đố người ta, đánh đố cả chính mình. Tuy nhiên vẫn thấy tiếc tiếng Nhật và tiếng Đức: Nhật luôn làm tôi thích thú vì văn hóa của họ, từ manga (tôi đọc tương đối nhiều manga, đến ngay khi cả xong tiến sĩ vẫn đang đọc manga, tôi đọc Fuuka và Domestic na Kanojo, One Piece thì thi thoảng, Naruto đọc cũng nhiều và cũng là fan nhưng serie đó kết thúc rồi) cho đến Bonsai rồi Origami và mấy món ăn cũng thế (như bánh ngọt xem trong phim Asuka, hay mấy món ngon ngon được miêu tả trong văn của Murakami)… Đức thì làm tôi thích và ngưỡng mộ bởi những máy móc mà họ sản xuất, ngay trong các lab Pháp mà tôi làm việc, các máy móc chính xác và “hạng nặng” (nung tới 3 – 4000°C hay ép lên cả chục tấn) thì Đức luôn là lựa chọn, đi bảo tàng xe hơi thì nhìn chỉ biết há hốc mồm vì cái sự phức tạp và “dã man” mà máy móc do các công ty Đức sản xuất mang lại. Học ngôn ngữ là một cách để tiếp cận văn hóa của người ta, nhưng học không đến nơi nên sách vở tài liệu bây giờ cứ phải tìm đọc tiếng Anh, tuy cũng nhiều nhưng vẫn có cảm giác nó không mang lại hết kinh nghiệm và cảm xúc.

Tôi tiếc vì tôi khi nhỏ có điều kiện nhưng không học piano và guitar một cách đàng hoàng. Mãi đến khi qua Pháp học, buồn buồn và một chút rảnh rỗi mới mua guitar và tự học. Tôi có khiếu hát (tôi nghĩ thế, vì tôi hát ít khi bị sai note), nên thỉnh thoảng của có ghi âm lại nghe cho vui, lâu lâu kiếm đại một bài đăng lên mấy mạng xã hội cho mẹ xem, mẹ thì khen hay rồi hehe.

Tiếc về những điều chưa làm thì chủ yếu là như thế, còn tiếc về những điều đã làm thì chủ yếu là về con người. Có những người quen rồi chỉ để phát hiện ra mình thật là phí thời gian. Có thể nói như mấy ông nhà Phật là duyên số chi đó, hay nói theo mấy ông viết sách súp gà (Chicken soup for soul) là đó là những trải nghiệm cuộc sống… trải nghiệm gì éo cần biết, còn sách súp gà chỉ đọc được vài cuốn là thấy ngay những sự nhảm nhí, phi thực tế; vì về sau này, cảm giác phí phạm thời gian nó mạnh hơn nhiều những cảm giác mà những cuốn sách kia định nghĩa là “trải nghiệm”.

Tuy nhiên, việc gì qua thì cho qua, đổi cũng không đổi được. Còn những việc chưa làm thì cũng sẽ phải làm, sẽ có thời gian để làm, miễn là vẫn còn nghĩ đến tụi nó. Vì thế, đầu óc lúc nào cũng bận bịu rối tung cả lên. Trong cái đám rối tung đó, đôi khi cũng lôi ra được một cái gì đó để viết, để thỏa mãn cái sự linh tinh của mình.

Xứ Hoa Muối

Mười năm xưa đứng bên bờ giậu
Đường xanh hoa muối bay rì rào

Đợt rồi đi lòng vòng xứ biển, xứ của hoa muối (fleur de sel) và những thứ màu sắc tươi tắn. Không biết hoa muối mà TCS nhắc đển trong Có một giòng sông đã qua đời (dòng thì đúng chính tả nhưng TCS hay dùng chữ giòng) không, chắc là không, vì hoa muối mà bay rì rào thì mặn và hư hết cả mặt mũi mất : p

Đợt này cũng chụp được vài ảnh ưng ý, dễ thương kiểu như mấy tấm mình hay chôm của người ta hồi xưa rồi bỏ vào blog.

_MG_4048

Sau những ngày đi chơi sẽ là những ngày đi làm chứ sao.

_MG_4042

_MG_4043

Hiệp ước

Cuối cùng thì cũng nói ra.

Có những câu nói thực sự rất là khó để nói, mặc dù về mặt khoa học thì nó chỉ là rung động trong cuống họng kết hợp hình dạng cụ thể của miệng, răng là lưỡi. Nhưng bên cạnh đó thì nó là những đổ vỡ không thể hàn gắn nên chúng ta không thể nói ra được. Tuy nhiên ai đổ vỡ hơn mới là vấn đề, và cuối cùng người không còn gì (mức đổ vỡ cuối cùng) là người không cần phải lo gì về hậu quả nữa.

Thế nên nói ra những lời như vậy. Chấm dứt những sáng cuối tuần như thế, và kết thúc những logic nhảm nhí về quan hệ con người và những niềm tin mù quáng và đức tin không có thực. Thú thực là tôi mệt, và mệt quá rồi thì không nên cố làm gì nữa.

Giờ thì kiếm cái gì đổ vào miệng thôi.

Dạo đây đêm lại không ngủ được, cứ nằm xuống là mắt lại mở thao láo, mà ngồi dậy đọc sách cũng không nhớ được gì và mở máy tính cũng không làm được bao nhiêu (nó cứ bị chậm chậm sao sao đó, cái máy tính).

Đêm đã thức đến 2,3 giờ sáng nhưng sáng vẫn dậy đúng 8h30 như thường, nếu trong tuần thì lại lọ mọ ôm cặp sách lên lab ngồi làm việc sớm. Đã bỏ hẳn việc ăn sáng vì thấy nó không có ích lợi gì mấy (người ta nghiên cứu cũng đã bảo bữa sáng không phải là bữa quan trọng nhất trong ngày, khi nào đói thì hẵng ăn). Đến trưa về lại ăn những món kinh điển siêu nhanh rồi chiều lại lên ngồi gõ tọc tọc tiếp. Khốn khổ là gõ tọc tọc thì nhiều nhưng ông giáo lại cứ chê chữ nghĩa không đến, viết khó hiểu, lí luận nông cạn… Những lúc như này cần phải tỉnh táo và lì lợm, không thì những suy nghĩ kiểu “mình có lẽ không hợp với việc này” hay là “mình vô dụng quá đi mất” nó sẽ lại làm cho không thoải mái, mà không thoải mái thì lại nổi cáu, và nổi cáu thì lại quăng đập lung tung và nói bậy. Một trong những hậu quả là hơn 700GB dữ liệu bay sạch; và không muốn nói chuyện gì hết.

Cuộc đời con người đúng là những chuỗi cố gắng. Kiểu cái câu hài hài nghe được từ hồi xưa: “Đời là bể khổ, qua được bể khổ là qua đời”. Nhiều lúc làm việc quá sức bị ốm suýt chết, mở mắt ra sau cơn sốt mới phát hiện ra là cái bể khổ nó vẫn còn rộng và sâu lắm, bơi qua hết sẽ còn một thời gian.

Có lẽ phải ngồi tàu đi đâu đó để rác trong đầu nó rơi bớt ra, chứ chữ nghĩa và tâm sự chúng nó cũng không giúp ích được gì nhiều nữa rồi, trò chơi điện tử và mấy game vớ vỉn cũng đã trở nên vô dụng. Còn lại những thứ muốn làm nhưng không làm được vì chửi thề cái sự cố chấp.

Khi cài Maple trên Ubuntu có hỗ trợ IPv6, thường Maple sẽ bị treo và không lên được workbook vì Java không khởi động được. Để xử lý lỗi này, cần phải vào maple/bin/maple và sửa dòng này:

JVM_OPTIONS="-Dsun.java2d.pmoffscreen=false"

 

thành

JVM_OPTIONS="-Djava.net.preferIPv4Stack='true' -Dsun.java2d.pmoffscreen=false"

 

Thì saoooooo?

Cực ghét những lúc mình không thích nhưng cứ phải làm, và làm nửa vời thì lại bị hối thúc và chỉ trích.

Nói thật là chả ai thích thế cả, và với những lúc stress thì cái không thích đó cứ nhân 1000 lên. Để con người hiểu nhau đã khó, huống đi đã không được gặp mặt nhau, huống chi còn cách xa cả ngàn cây số.

Những em thanh thiếu niên dễ có cảm giác là không ai hiểu mình. Nguời lớn lại bảo các em đang dậy thì nên tính khí bốc đồng. Nhưng lớn lên các em sẽ nhận thấy là đúng là chẳng có ai hiểu được các em bằng chính các em cả. Nhưng lúc nàysẽ không than vãn được với ai, vì các em biết một sự thật thứ hai là chẳng ai quan tâm. Vì thế vẫn phải khóc, nhưng nước mắt không chảy ra ngoài mà sẽ chảy ngược vào trong. Cứ thế cho đến khi già đi, bù lại đó là những khoảng cô độc trống rỗng và những tiếc nuối.

Quát lên Không cần! Để tôi yên! thì hơi thô lỗ, nên cứ im lặng đi cho xong.

Tag Cloud