Tips for life, tips for tech

Mỗi mối quan hệ mất đi đều mang lại một chút gì đó tiếc nuối, ngay cả khi nhiều lúc nó lại làm mình nhẹ nhõm đi bao nhiêu chăng nữa.

Khoan hãy nói về chuyện như thế nào mới gọi là bạn; có vài người nói chuyện cùng, cười cùng, đi coi phim cùng, chơi điện tử cùng.. nhiều lúc tưởng dễ nhưng lại không đơn giản. Một mối quan hệ đòi hỏi tự tìm tòi khám phá, rồi một chút hi sinh, nghĩ ít cho mình một chút nghĩ cho người khác một chút. (Rồi rồi, thì nói là nói thế). Ngay cả chuyện người ta có giúp mình hay không trong những lúc khó khăn tôi thấy cũng không nên xét nét quá, nếu họ giúp thì tốt, họ là bạn, nếu họ không giúp thì không có nghĩa họ không phải là bạn. Đều là con người với nhau, ai cũng có nỗi niềm riêng, khó khăn riêng, chỉ có một điểm chung là ai cũng chỉ có 24h đồng hồ. Đối với người ngủ trên 12h một ngày như tôi đây lại càng khó nữa.

Nói gì thì nói, nó giống như chơi LEGO vậy, mỗi khoảnh khắc, kỉ niệm với những người đã từng là bạn là một miếng ghép vào cái cuộc đời của mình, nó sẽ chẳng bao giờ hoàn hảo, cũng không mong là nó sẽ siêu đẹp như một tác phẩm kinh điển nào đó. Không phải. Ngay cả một số tác phẩm kinh điển nhìn vào cũng thấy xấu hoắc cơ mà, con người đúng là một giống loài kì lạ, kì cục, kì khôi. Rồi về sau, những người đó không cùng mình chơi LEGO nữa, nhưng những miếng LEGO vẫn còn đó, lâu lâu đi và giẫm phải làm đau thấu trời. Để mà giật mình còn biết “Ah ta đã một thời từng quen”.

Có một điều đáng tiếc là không chơi được với nhau nữa thì thôi nên lơ luôn, không nên dùng những từ ngữ nặng nề khi nói chuyện với nhau làm gì, chì chiết sâu cay cũng chả cần. Bạn không vui, họ cũng không vui. Nếu được thì hãy như thế này: nếu ngay từ đầu đã ghét, thì không nên chơi, còn nếu đã từng chơi, ngay cả khi không chơi được nữa, thì cũng nhẹ nhàng mà xử lý.

Nhưng con người ích kỷ dễ sợ. Ai cũng muốn giữ cho riêng mình. Kết hợp đủ thứ ghen tỵ và đố kỵ nữa. Tôi cũng thế. Một con người muốn trở thành quảng đại và bao dung tôi chả biết phải như thế nào. Tôi vẫn khó chịu, vẫn nổi giận, vẫn ghen ghét như thường. Cơ mà dần lớn lên, cảm giác thời gian ngày càng quý báu, không thế thoải mái “tung tẩy” những cảm xúc ấy nữa, nên cái gì cũng phải nhin nhín, và tìm được một mối quan hệ nào tốt thì cứ như bắt được vàng, giữ kĩ lắm kia.

Đột nhiên chẳng muốn viết gì tiếp.

Một mình

Trong lúc các bạn cứ hay nói qua nói lại về khác nhau giữa alone và lonely thì mình phải đối mặt với cái sự thật là mình đang ngồi một mình giữa một căn phòng to đùng nằm trong lòng thành phố biển miền tây nước Pháp.

Chẳng hiểu có phải dạo này nghe Losing My Religion nhiều quá không (mặc dù bài hát có ý nghĩa khác hẳn với title của nó) mà ông trời đón mình bằng một đợt áp thấp nhiệt đới, hệ quả là mưa tầm tã và gió thì cứ tốc ngược hết cả lên, làm việc đi lên lab hay đi chợ nhỏ xíu vậy mà cũng trở nên khó khăn. Đúng quy tắc 80/20: 80% lười và 20% điều kiện khó khăn.

Cũng may là còn đó cà phê và cái cửa sổ kính để mà nhìn ra ngó mưa.

Thời gian này rảnh rỗi, nên như mọi người hay bảo nhau cái câu không cũ mà chẳng mới là “nhàn rỗi sinh nông nỗi”, nông nỗi gì không biết, chỉ biết là ngồi ngẫm nghĩ linh tinh beng cả lên.

Muốn tha thứ một con người thật khó, vậy nên người ta bảo biết tha thứ là có thể bước một bước tiến dài thành bậc vĩ nhân rồi. Tuy nhiên mình vẫn còn ham mê nhiều thứ cũng như làm nhiều việc không nên, kiểu táy máy tay chân mồm miệng, nhiều lúc phải dừng lại hỏi là chả biết bao giờ mới lớn thật sự nữa, và hậu quả là gây ra không biết bao nhiêu mâu thuẫn, họ nghĩ cho họ và mình cũng nghĩ cho mình, nhiều lúc biết chịu thiệt một chút thì sẽ có ấm êm hòa thuận nhưng thiệt quá thành ra lại chả có được hạnh phúc nữa.

Thôi uống cà phê tiếp vậy. Cappuccino tại gia 😛

Lên máy bay đợt này quay lại hell thế nào lại ngồi hàng cuối, nghĩa là sau lưng chỉ là bức vách cong cong nhám nhám như vỏ sò bằng nhựa chứ không phải là ai đó lâu lâu gõ tọc tọc vào cái màn hình cảm ứng, hoặc kê chân hự một cái vào lưng ghế. Từ việc thấy thoải mái vì được bật ghế dựa tẹt ga ngủ làm nhớ lại từ nhỏ đến giờ, trừ năm lớp 8 và học kì một năm lớp 10 thì đa phần ngồi bàn cuối và áp cuối. Đó là lớp học chính, còn lớp học thêm thì khỏi bàn, tới trễ sớm gì cũng phải ngồi cuối, cùng với mấy thằng bạn quậy như giặc nhiều lúc làm thầy thường là phong thái đĩnh đạc thế cũng phải nổi quạu chửi loạn xạ, hay cô giáo trẻ phải rơi nước mắt.

Ngồi bàn sau chắc chỉ có bọn con trai, hoặc là có bản tính con trai. Chứ bê đê thì cũng toàn ngồi bàn đầu bàn hai. Con gái thì mặc nhiên sẽ ngồi bàn trên, chúng nó học thật giỏi và thật ngoan, đó là một trong những điểm đáng ngưỡng mộ tụi nó (suy nghĩ của tôi thời đó). Với tôi ngồi bàn đầu không thoải mái chút nào, giống như giờ làm việc mà có ai cứ nhìn vào màn hình máy tính của mình, lúc nào cũng phải thẳng lưng, buồn ngủ không được gục, và cứ phải để ý xem sịp có tòi ra ngoài cái quần ngoài hay không. Tính tôi cũng chẳng tập trung được nhiều, ngồi làm cái gì cứ phải nhìn ngó lung tung, lúc thì cửa sổ, lúc thì con nhện làm web designer gần gần cái bảng đen có cái ô sĩ số ngày tháng, đến cả ngay bây giờ cũng vậy, ngồi viết được một lúc cũng phải mở giấy ra vẽ vài đường mới viết tiếp được. Với cái tính như thế thì sao ngồi bàn đầu được. Bàn cuối cũng bao nhiều là trò, và lớn thêm rồi mới thấy ngoan lắm cũng chả giải quyết được cái gì, nó giống như cừu ấy. Hồi trung học cứ thấy các bạn gái ngoan hiền học giỏi như cừu là cứ thấy thích thích, giờ mà kiểu như thế chán không thể nào chịu được. Nói vậy chứ cứng quá kiểu éo cần đàn ông như Trang Hạ thì cũng sợ haha. Tôi không phải gay như Mann Up nên không cần thích cô nào đặc biệt cá tính như thế. Chỉ cần chịu nghe nhạc, vẽ vời và không ích kỉ là tuyệt vời rồi.

Sau này nhiều lúc đi họp, hay đi hội thảo cũng thích ngồi bàn cuối, có lẽ bản chất công việc kết hợp với tính cách nó làm mình có thói quen đó. Làm việc có khó có mệt tới đâu cũng chịu được, nhưng khi có nhiều ánh mắt nhìn thì thấy khó chịu ngay, mặt dù mặt cũng đẹp trai và nói năng không đến nỗi nuốt cả răng và lưỡi (muhahaha).

Tóm lại thì cái gì thấy thoải mái thì làm, tôi cũng chẳng biết những việc nho nhỏ như thế có góp phần định hướng tính cách hay không, hay là ngược lại, tính cách làm đẻ ra cái thói quen vào phòng đông người cứ chui vào bàn cuối, bất kể lí do, bất kể dọa nạt (hồi đại học có Mr thầy suốt ngày bảo chừa lại bàn cuối cho người âm họ học, sợ thầy quá haha). Giờ tụi nhỏ hay bị cận quá nên cứ phải ngồi gần gần một chút, trừ khi các em thật sự muốn thế, chứ nếu thích ngồi bàn cuối mà bị cận thì thiệt thòi ghê.

Chỉ vì cái ngồi ghế cuối thôi mà cũng dẻ ra viết được gần một trang.

Vậy là lại một cái Tết nữa trôi qua.

Hôm nay mới có thời gian để khai bút (phím) đầu năm, dù có hơi muộn màng một chút nhưng ko bao giờ là trễ để bắt đầu một điều gì đó cả, như trói buộc một ai đó chẳng hạn muahahaa.

Ai nói Tết càng ngày càng chán, ai nói càng lớn càng ko hào hứng với Tết, chứ với tôi Tết vẫn là dịp lễ cổ truyền đáng mong đợi nhất trong năm. Đã trải qua những cái Tết Cổ truyền xấp xỉ với nửa đời người, cá nhân tôi thấy có lẽ sự khác biệt dần dà thể hiện từ những năm cuối thế kỷ 20 (nghe kinh thật, ko phải tôi là nhà sử học hay biên niên học gì đâu, viết vậy cho lẹ thôi, hí hí). Tất nhiên mỗi người có thể có cảm nhận khác nhau về sự thay đổi của Tết theo thời gian, còn ở đây là cảm nhận của cá nhân tôi. (Nhấn mạnh đến 2 lần rồi đấy, đứa nào đọc ko kỹ mà khăng khăng cãi “tao thấy nó thay đổi từ thời điểm abc xyz” thì ra đường coi chừng bị dĩa bay rớt trúng bể đầu)

Xét trên khía cạnh kinh tế, trẻ con bây giờ đúng là sướng thật. Quần áo đẹp muốn sắm lúc nào là các ông bố bà mẹ sắm cho lúc đó. Thức ăn ngon ko đòi bố mẹ cũng thường xuyên đáp ứng. Vui chơi ko thiếu các trung tâm thương mại, khu giải trí trẻ em, vân vân vũ vũ các tiện ích cuộc sống. Có khác chăng là Tết thì được lì xì, mà thực ra đó cũng là tiền, mà tiền thì bây giờ cũng khoác lên mình giá trị khác xưa lắm rồi. Ngày nay thì hạt dưa nhuộm phẩm màu, mứt dừa tẩy trắng, hành kiệu muối sẵn siêu thị tràn lan, bánh chưng gói sẵn xanh mướt nhờ ngâm pin, chì.

Riêng với tôi, với một đứa đã trải qua Tết Nguyên Đán từ cái thời dân tình còn được đốt pháo rần rần, tôi trân quý lắm giá trị truyền thống mà cái Tết này mang lại cho mình. Ừm đúng là Tết nay khác xưa nhiều rồi, bản thân tôi cũng thấy nhớ lắm những cái Tết mà chị em tôi nôn nao từng ngày để được cắn hạt dưa, được ăn mứt dừa đủ sắc màu nhưng ko ngâm hoá chất độc hại, được đi chợ phụ mẹ xách đồ (cái tướng chút xíu mà khệ nệ hai tay hai túi lẫm chẫm bước nhanh theo mẹ), được xem ba gói bánh chưng, xem mẹ muối hành kiệu.

Tôi thấy mình thật may mắn vì đến tận bây giờ ba mẹ tôi vẫn duy trì được những truyền thống giá trị mỗi dịp Tết đến, đó là dáng ba cặm cụi gói từng chiếc bánh, dáng mẹ thoăn thoắt muối từng hũ kiệu, hũ hành để rồi khi đem biếu cho họ hàng ai cũng tấm tắc khen ngon và tự hào với chòm xóm “của bác hai trên thành phố làm đấy”! Thời nay những thứ này bán đầy siêu thị, các cô chú cậu dì cũng thừa khả năng kinh tế để mua nhiều thứ đáng giá hơn, nhưng ai nấy vẫn rất hạnh phúc và ấm áp với những món đồ tự làm biếu nhau. Nó là cái tình ngày Tết giữa những người thân trong gia đình với nhau, giữa bà con chòm xóm, bạn bè gần xa mà chỉ ngày Tết người ta mới “ngửi” thấy được hương vị của nó. Đến nay tôi vẫn thích lắm cảm giác được chở mẹ đi chợ Tết sáng sớm, thấy người ta nô nức đi sắm Tết, rồi cặm cụi rửa lá dong muốn còng lưng (hự hự), thức thâu đêm canh nồi bánh, tất bật phụ mẹ bày biện cúng kiếng. Ngày 30 tháng chạp năm nào mẹ cũng làm cơm rước ông bà và liên tục cho đến ngày đưa ông bà, thường là mùng 3 Tết. Ba mẹ tôi Tết nào cũng than mệt, cũng cự nhau vì nhiều việc quá ai cũng stressed (đây là thực tế, Tết ko phải chỉ toàn màu hường há há) thế mà ko có năm nào dẹp bớt việc cho bớt mệt. Đến đêm giao thừa là hai chị em háo hức xâu xé mâm kẹo mứt và đợi lì xì của ba mẹ, cảm giác 365 ngày có một :]]] Rồi sự lưu luyến Tết cũng đến khi những ngày vào học lại gần kề. Các ông bố bà mẹ thì có vẻ hân hoan lắm khi hết Tết nhưng đám trẻ con chỉ ước ngày nào cũng là Tết. Cảm giác đó đến giờ vẫn vẹn nguyên, chỉ thay vào nỗi buồn đi học thành nỗi buồn đi làm thôi @.@ Còn nhiều lắm những giá trị mà Tết Cổ truyền mang lại nhưng với tôi chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến tôi ko bao giờ muốn bỏ lỡ một cái Tết nào, huống hồ gì là bỏ hẳn đi cả một nền văn hoá mang tính truyền thống từ bao đời nay như thế.

Tết năm nay của tôi cũng ý nghĩa và đặc biệt hơn những Tết trước nữa. Tôi có một phần Mùa xuân bên mình, và từ hôm nay Mùa xuân đó đã chính thức nằm trong tay tôi muahahaa =]]]

P/S: vừa khai phím xong trời bỗng mưa tầm tã, hay ghê! Cơn mưa đầu tiên của năm Con Gà đó, báo hiệu một năm mây mưa ướt át đó!!! =]]]

Về Việt Nam nghỉ và thực hiện một số việc quan trọng

Tuy nhiên nó chẳng đi đến đâu, toàn vướng tức tối hụt hẫng vào người.

Kệ, nghe nhạc vậy, không thì buồn chán phát chết mất.

Này đăng trên Insta và FB rồi, giải trí tí cho vui.

Chứ quan tâm hay không thì biết rồi. Muhaha.

Vẽ chì và đồ mực Kuretake, không cần trình độ nhiều vẫn ra màu đẹp mê ly. Một ý tưởng cho ai chán, làm biếng viết và không thích ra ngoài chụp ảnh, đó là mua mực Kuretake về vẽ linh tinh.

khongquantamgai_comic

Từ lúc biết nhạc Beatles đến giờ, để ý mỗi lần nghe là lúc ấy lại đang đau ốm gì đó, có thể là sổ mũi xoàng, có khi là gãy xương nằm một chỗ. Về sau này nghe Beatles không phải lúc đang bị đau nữa, nhưng lúc đó lại có cảm giác như trong lòng lại lấn cấn một cái gì đó.

Lần này có lẽ lại là lấn cấn. Việc gì thì cũng không rõ, và cũng không muốn tìm hiểu làm gì.

Nhạc Beatles người ta ở mức biết biết một chút thì chắc họ cũng chỉ nghe Yesterday, Hey Jude, Let it be, cùng lắm là Strawberry Fields Forever… mấy nhóc bảo nghe Beatles mình hỏi A Day In Life chắc ít biết, và In my life chắc cũng không. Đó là một thiếu sót, vì In my life là một bài tự sự tuyệt vời.

There are places I remember
All my life though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain

All these places have their moments
With lovers and friends I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all

Bài này với mình chắc là bài nhạc để tỏ tình hay nhất. Vì có một cái câu rất hay ở đoạn sau, nhưng thôi hãy nói về đoạn đầu trước. Qua cái đoạn đầu, nó đem lại cái cảm xúc chung ở tất cả các bài hát mà tôi nhớ lâu, đó là cảm giác nghĩ về những việc đã qua, những việc mình làm được và chưa làm được, những cái mất đi và những cái còn. Có nhiều việc cứ tưởng là quên đi mất nhưng không phải vậy, lâu lâu lại nhớ mấy cái xưa xưa cũ cũ ấy.

Tuy nhiên lúc cái cảm giác bềnh bồng đó còn lảng vảng trong đầu thì đoạn hai lại đến, và câu nói về tình yêu thì thật là tuyệt vời.

But of all these friends and lovers
There is no one compares with you
And these memories lose their meaning
When I think of love as something new

Though I know I’ll never lose affection
For people and things that went before
I know I’ll often stop and think about them
In my life I love you more

Cảm giác cứ như như đang đi ngoài đường lạnh lẽo như trong bài “Bitter Sweet Symphony” của The Verve ấy (tất nhiên không tông đùng đùng vào người ta haha), đi thì cứ đi, đời thì cứ phải đi, nhưng cũng có lúc dừng lại và nghĩ về những việc và những người đã qua.

Và lúc đó, những lúc buồn nhất, lạc lối nhất, lại có một chỗ đáng tin cậy, một chỗ mình biết sẵn sàng đánh đổi tất cả để được ở bên, một chỗ thực sự nghĩ cho mình chứ không phải nghĩ cho người ta. Thế nên mới có câu kết.

Bài này còn đoạn solo piano “vớ vỉn” nữa, nhưng sao cứ nhớ mãi.

 

Tag Cloud