Useful Gibberish

Phiền

Có một số việc rất là phiền:

Từ những chuyện nhỏ xíu như có mấy người đi phương tiện công cộng mà nói chuyện rổn rảng to ơi là to.

Hay là có những người dắt cho đi dạo ngoài đường không chịu hốt shit do chó họ ị.

Và đi ngoài đường va phải những người lười tắm hôi như cú.

Đến một số việc như:

Có một số suy nghĩ cứ bám dính trong đầu mà không cách nào gột rửa sạch sẽ được.

Phải làm một việc gì đó ngoài ý muốn để làm vừa lòng một ai đó thân quen, hay đúng hơn là không để họ buồn, đem cái ích kỷ này đổi qua cái ích kỷ khác.

Đem bao nhiêu ý niệm gửi gắm vào một cái gì đó mang tính biểu tượng, mang tính tin nhắn ẩn ý nhưng đối tượng… éo hiểu.

Hay có ai đó nói “đó, khoa học có giải thích được đâu”. Rõ điên.

Hay là phát hiện ra mình đã bỏ ra quá nhiều thời gian và công sức cho một cái việc gì đó nó… vớ vỉn.

Phiền nhất là vẫn cứ phải tiếp tục làm những việc đấy.

Advertisements

Thứ 7 ở lab

Ban đầu tính viết là chiều thứ 6 ở lab, nhưng hóa ra tôi bị nhầm ngày. Một THỨ nào đó trong tuần nhân lúc tôi không để ý đã tuồn chạy đi mất, làm tôi cứ tưởng thời gian cho mình vẫn còn nhiều lắm kia, ngồi viết chiều thứ 7 mà cứ tưởng đang là chiều thứ 6.

Tôi không có nhiều thời gian, luôn luôn như thế. Mà đúng là không ai có nhiều thời gian cả, thơi gian chia đều cho mọi người rồi mà.

Thứ 7 ở lab, mặc dù có thể bận tung trời với bao nhiêu việc phải làm, nhưng vẫn thấy mọi thứ hình như vẫn đứng yên, mùa hè vẫn độc ác, nhưng gió và cây cối thì thật là hiền hòa. Chỉ có một vài cá nhân là cứ động đậy, vì không động đậy không xong.

Lab chỉ có mỗi tôi và hai đứa nữa, đều là nghiên cứu sinh, giống tôi năm ngoái, ah không, năm ngoái giờ này tôi đã bảo vệ xong rồi, vậy là như tôi cách đây hai năm. Nghĩa là mọi người thì đi nghỉ, thầy thì đi nghỉ, cả lab im lặng như tờ và đóng cửa im lìm (muốn mở cửa phải dùng thẻ để quẹt vào, chờ cho cái đèn đỏ nó bật qua màu xanh, nhiều lúc cầm thẻ ngân hàng quẹt rồi đứng chờ 15p chả hiểu tại sao nó cứ đỏ mãi). Chúng nó (đám nghiên cứu sinh) ngồi gõ lách cách, tôi cũng gõ lách cách nhưng tôi không chịu áp lực như họ, một phần vì tôi đã nhận đủ trong mấy năm vừa qua. Không biết chúng nó có kịp để bảo vệ đầu năm sau không, nhưng đó là việc của tụi nó và việc tôi chưa xong, ngửng lên nghĩ 5s rồi lại cúi xuống làm tiếp. Dù gì cũng hy vọng may mắn đến, nhiều việc mình giỏi thôi chưa đủ, mà mình phải hên nữa.

Cái số của dân nghiên cứu nó hơi thảm, làm cái gì cũng khó mà lương thì bèo bọt so với tụi kĩ sư hay mấy đứa đi học bảo hiểm kia (lương thực tập của tụi nó dân nghiên cứu nhìn vào đã ao ước, đừng nói lương chính), được cái chúng nó – tụi làm nghiên cứu – thường bảo tụi tao có đam mê này nọ nên không thấy tụi nó phàn nàn gì nhiều. Trừ ngoại lệ, những thằng nghiên cứu có đam mê là tiền, thì giờ tụi nó đã bỏ không theo academic nữa mà đã kiếm một công việc khác ở cái xứ sở này.

Việc cuối tuần ở lại lab làm hay ngồi gõ cọc cạch đến tận nửa đêm trong văn phòng là chuyện bình thường. Lab cấm làm thí nghiệm chứ không đám chúng nó cũng làm (có tôi trong đó). Lâu lâu nhận được cuộc gọi dạ dạ ừ ừ rồi lại đăm chiêu (90% cuộc gọi là của thầy hướng dẫn, 10% là của vợ với con gọi “Papa bao giờ về vậy”), cảnh này đã quá quen.

Ai cũng là người tội nghiệp cả.

Cái blog này bắt đầu viết từ năm 2011, được thừa hưởng một cơ số bài viết từ yahoo 360, nhảm nhí có, sâu sắc có, và nó vẫn cứ tiếp diễn như thế. Giờ đếm lại cũng thấy ngợp, đến chừng mấy nghìn bài o___O, nhảm nhí linh tinh bên trong chắc hơn 98%.

Vì sao lại đổi? Con người ta lâu lâu có cái đồ gì mới sẽ thấy vui hơn, vậy nên cái blog, nơi gửi gắm tâm tư và kỷ niệm vào, chắc cũng sẽ vui hơn một chút nếu mình đổi cái gì đó mới mới một chút. Có thể là nội dung, có thể là một bộ font mới, có thể là cái hình nền.

Thế là quyết định bấm đổi font 🙂 Google font thật là tuyệt.

Thế đấy, đổi tí cho vui, còn viết bài thì vẫn làm biếng như cũ. Chả phải viết bài để kiếm tiền nên chả có áp lực, chả phải viết bài để duy trì “đẳng cấp” (vốn không có) nên nó cứ nhẹ tênh.

We are monkeys with anxiety

 

Butterfly curve

Nay ngồi xem lại phương trình tham số (parametric equation), vọc một tí với plot trong python.

Phương trình tham số là phương trình mà nghiệm được biểu diễn bởi một số (tham số) bên ngoài, ví dụ nghiệm x,y sẽ được biểu diễn bởi x = f(t) và y =g(t).

Phương trình tham số của đường con bướm được biểu diễn như sau:

x = sin (t) \left( e^{cos(t)} - 2 cos (4t) -sin^5 (\frac{t}{12}) \right)

y = cos (t) \left( e^{cos(t)} - 2 cos (4t) -sin^5 (\frac{t}{12}) \right)

t \in (0, 12 \pi)

Đồ thị nó sẽ ra như thế này:

ButterflyFunction

Code python để plot như sau:


# the butterfly curve
from __future__ import division
import numpy as np, math, os, scipy
import matplotlib.pyplot as plt

#t_range = np.arange(0,12*math.pi,0.001)
t_range = np.linspace(0,12*math.pi,1000)
for t in t_range:
x = math.sin(t)*(math.exp(math.cos(t))-2*math.cos(4*t)-(math.sin(t/12))**5)
y = math.cos(t)*(math.exp(math.cos(t))-2*math.cos(4*t)-(math.sin(t/12))**5)
plt.scatter(x,y,marker='.',s=0.2,c='k')
plt.show()

Đó là tóm tắt ngắn gọn nhất về những giấc mơ tôi có được những năm gần đây. Tôi đồ là những giấc mơ phản ánh một phần mong ước, một phần những áp lực, một phần những tiếc nuối mà cuộc đời con người ta đã nếm trải. Tôi cũng thấy không quan trọng trong giấc mơ này mơ thấy những ai, tôi chỉ thấy cảm giác nó thật là kì lạ, kiểu cảm giác mà các nhà làm phim phải dày công xây dựng trong một bộ dài mấy chục tập, hoặc chi ít cũng hai tiếng trong rạp. Tôi thấy hạnh phúc vì tôi chỉ cần mơ là có cảm giác ấy, cảm giác giống như nhìn bờ biển từ trên cao trong cuối phim Nhà tù Shawshank.

Đó là một giấc mơ tôi quay trở lại học với rất nhiều những khuôn mặt thân quen chung một trường, hoặc có thể nói là chung một lớp vì ngôi trường thì rất to nhưng lớp thì chỉ có mỗi một, hành lang thì dài và tôi có đi bộ qua vài lần, tuy nhiên những phòng ấy có phải lớp không thì tôi không biết, hoặc là phòng gì đó khác tôi cũng không biết, lúc thì mở cửa lúc thì đóng, nhưng tôi có thể vào ngồi và làm bất cứ gì ở trong đấy, và nhiều lúc những dãy phòng đấy biến thành một khu kí túc xá dơ hầy, những cái giường sắt cũ kĩ và những người bạn thoắt ẩn thoắt hiện. Tuy nhiên những kí ức về ngôi trường thì thật đẹp, lúc nào cây cối cũng xanh mướt mát và trời lúc nào cũng sáng rực rỡ, nhưng không có nắng. Xung quanh trường là những đồng cỏ rộng thênh thang, trông rộng cứ như là sân bay vậy. Ngoài cỏ ra, chắc chỉ còn một vài lối mòn nhỏ rải sỏi li ti màu vàng nhạt. Một trong những giấc mơ tôi đã cùng thằng bạn trốn khỏi trường học (vì khi đó trong giấc mơ trường chỉ cho về nhà mỗi thứ 7), chạy trên con đường đó, rồi phải nằm trên một toa tàu chở hàng, rồi sau đó xuống tàu chả biết đi về đâu vì khái niệm nhà lúc đó trở nên mờ hồ hết sức.

Mỗi sáng tôi phải bắt một con bus cùng với những người tôi không quen, mặc dù một số trong đó có ngồi trong lớp học mà tôi nói ở trên, có cả những người tôi quen: bạn cấp 1, bạn cấp 2… đứa thì tôi biết ở ngoài đời giờ đã lập gia đình, thậm chí có vài đứa con, đứa thì tôi đã mất liên lạc từ rất lâu, chỉ nhớ hồi ấy cuộc đời của nó hơi cơ cực. Cũng chuyến xe bus đấy tôi hay bắt để đi xuống khu trung tâm cùng với bố, kì cục ở chỗ đi học thì rất đông người trên bus (tôi toàn đứng, chả bao giờ ngồi), nhưng khi đi xuống khu trung tâm với bố thì trên xe chỉ có hai bố con, bố cũng đứng, chả bao giờ ngồi. Đường phố xuống khu trung tâm thì vắng ngắt, chỉ nhớ mang máng là đường sạch trơn, rộng rãi, lát gạch bóng nhưng cũ kĩ, tuổi chắc tầm hơn 20, 30 năm, kiểu những trường học với kiến trúc còn sót lại thời Pháp và Mĩ. Đường thì lúc nhựa, lúc thì kiểu đá vuông vuông như mấy phố xá cũ kĩ ở châu Âu.

Kết thúc của mỗi chuyến đi bus như vậy thì cũng chả có gì đặc biệt, lúc nào cũng là đi đăng ký một cái gì đó, hoặc bố đi hoặc tôi đi, lúc bố đi thì tôi đứng chờ ở ngoài hành lang với vẻn vẹn 4 cái ghế dính với nhau thành một băng dài. Xong việc bố quay trở ra, chả biết có xong hay không nhưng bố chẳng phàn nàn gì, cũng chẳng nói gì. Xong hai bố con lại dạo bộ ra bến bus, có thể để đi đâu đó tiếp, có thể để về. Tôi không biết vì giấc mơ luôn kết thúc ở đấy.

Tag Cloud

%d bloggers like this: