Tips for life, tips for tech

Tôi tìm đến nhạc cổ điển cũng hơn chục năm. Tuy không được mức cái gì cũng biết nhưng cũng biết được những tác giả và tác phẩm kinh điển. Một trong những tác phẩm tôi mê nhất  đó là Serenade của Schubert.

Này không phải là bản đầu tiên tôi được nghe. Bản đầu tiên là một bản kéo Violin trong album “Les flots du Danube” – Sóng sông Danube, hình như là bài thứ 4.

Đây là một trong những bài cổ điển hay và kì diệu nhất tôi từng biết. Nó cực kì dễ hiểu và cảm nhận. Nhạc thính phòng thường nghe không quen sẽ buồn ngủ, hệ lụy là “chẳng hiểu gì” và sau đó ngại không dám nghe tiếp. Tuy nhiên, Serenade không như thế, nghe Serenade người ta tưởng tượng ra ngay một buổi chiều tối, vắng vẻ (hoặc phố xá đông người nhưng lòng người lại trống không, kiểu như có một cái gì đó khá lớn trong lòng vừa bị lấy đi đâu mất không biết). Cảm xúc thì cứ buồn buồn nhưng chả biết buồn cụ thể vì cái gì, đây có lẽ là sức mạnh đặc biệt của nắng chiều (mà Haibara trong truyện Thám tử lừng danh gọi là Ánh Tà Dương). Cái không khí, cái ánh sáng, và đây thêm cái âm thanh nữa, để biết mọi thứ sánh đặc lại hết.

Ai mà mới tập nghe cổ điển, cứ nghe Serenade của Schubert🙂

Hồi đầu năm cũng ham vui lập cái list những việc cần làm trong năm nay, đến tuần trước lật ra xem lại và thấy đúng như mình trù tính: không làm được bao nhiêu, hoặc là làm lệch đi.

Nhất là cái vụ chạy bộ, không chạy được miếng nào. Bù lại thì đánh cầu lông, tuần được 1 đến 2 tiếng, trình độ thì chắc nêú chấm trên thang 10 thì sẽ được 2.

Vụ PhD thì may mắn đã xong, tuy nhiên thay vì tháng 3 thì lại thành cuối tháng 6, nghĩa là chậm hẳn 1 quý. May là vẫn xong.

Luyện vẽ một nhân vật trong phim của Ghibli thì vẽ được mỗi Totoro, không khoe được vì tác phẩm đã bị “cướp” mất. Tuy nhiên còn chút hình ảnh lưu lại được trên instagram.

Đáng lẽ chơi bài Castle in the sky, giờ lại luyện xong Meguru Kisetsu bằng guitar. Haha.

Ít ra thì năm nay đã về thăm nhà, nhìn lại những thứ thân thương cũ kĩ và sắm thêm một số cái mới, có cái cần thiết, có cái phí phạm, nhưng nói chung thì thích là lại bỏ tiền ra, vẫn chưa tin lắm cái câu “tiền không mua được hạnh phúc”.

Đó là một trong những số ít ỏi làm được hoặc làm được mà bị lệch. Còn lại thì chưa làm được hoặc không làm được, thôi thì giấu nhẹm đi vậy.

Trên xe lửa

Trước giờ tôi viết về đứng trên mặt đất hay nằm trên giường hay ngồi trong nhà vệ sinh nhiều rồi. Nhưng viết về ngồi trên xe lửa thì hình như là chưa.

Ngồi trên xe lửa thì người ta phải ngắm nhìn nhau: hoặc là dán mắt vào, hoặc là một cách kín đáo vừa dòm điện thoại vừa lâu lâu liếc một phát. Đó là một phần của cuộc sống.

g27psbz

Spirited Away – Ghibli

Trên xe lửa thì đa phần là tôi ngủ. Nhìn ngắm hoài cũng chán. Tất nhiên cũng có vài lần nhìn, rồi thả trí tưởng tượng lung tung. Nhìn một bạn gái xinh xinh rồi nghĩ không biết nếu có một tình huống nào như phim hai đứa quen nhau, rồi yêu, rồi cưới, rồi đẻ một nùi con nít (thường không tưởng tượng xa thế, được một chút lại ngủ, hoặc nhìn người khác và tưởng tượng chuyện khác) thì sẽ như thế nào? (một gã trên reddit cũng có lần đề cập vấn đề này, thậm chí còn tưởng tượng chi tiết hơn kia, và có một người kết luận lại là: “No, that’s not love story, it’s because you’re horny”). Hay là nhìn một anh to cao vạm vỡ, không biết cái vali của ảnh có gì ở trong: một cuốn sách chưa viết, hay là một mớ đồ dơ hầy sáng dậy muộn hốt vội vào cho kịp chuyến tàu. Nhìn một đôi đang cầm điện thoại chỉ chỉ vào, không biết hai người bọn họ có thích Linkin Park không, hay họ có thể hạ tôi trong cái game nhảm nhí Unblocker không.

Đi xe lửa gặp nhiều người cũng vui, nó không như ngoài đời. Trên xe lửa có thể gặp những sự tử tế, tôi ôm vali cho một bác già già và bác mỉm cười, hỏi vài câu vu vơ và tôi cười rồi trả lời. Như thế là đủ! Tôi không biết nói chuyện gì thêm, và tôi cũng không thích, và bác chắc cũng không thích, và vì vậy cả hai đều dừng lại. Lâu lâu, trong lúc cả hai đang dùng mắt “rà soát” khoang tàu lỡ có chạm nhau thì cũng cười rồi hết.

Trên tàu cũng có nhiều bạn lạ lùng, nhất là mấy đứa trung quốc. Hôm nọ ngồi tàu đi lên thủ đô để ra sân bay, một nhà kia bật ipad lên coi phim gì đó (cũng tiếng tàu nốt), phải công nhận là loa của ipad to, mình đầu toa họ đít toa mà mình cũng khó chịu, nhưng mấy cô chú trên tàu cũng chẳng nói gì. Mình thì đang ngủ bị dựng dậy kiểm vé, sau đó vì mấy tiếng ching chong xạo lìn gì đó mà ngủ tiếp không được. Phải đeo tai nghe Sennheiser vào bật nhạc ru ngủ tiếp (tranh thủ khoe của tí haha). Chưa kể tiết mục của các bạn ấy khi phim tạm dừng lại nói chuyện rổn rảng như mấy bác mua đồng nát soạn mấy cái xoong nhôm. Kệ thôi.

Cả cái cô già già kiểm tra vé cũng làm tôi phì cười. Chào và kiểm tra xong lại phải bình luận thêm một tí: ô cậu già rồi này, cậu không được ưu đãi này, sau này để tiết kiệm thì cậu phải đi cuối tuần thôi nhỉ. Nếu cô mà biết một ngày 24h tôi nằm nhà 25h thì có lẽ cô chỉ lạnh nhạt cầm vé đóng cạch một cái như bao người kiểm vé trước đây. Thế nhưng vì cái sự nhiệt tình hỏi han của cô mà tôi thấy nhớ cô mãi.

Có một cái mãi không bao giờ thay đổi đó là ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra thì cảnh bao giờ nó cũng đẹp hơn xíu, nó cứ như video clip “Goodbye” của Air Supply, và nhạc gì cắm vào tai nghe Sennheiser cũng hay hơn khi vừa nhìn cảnh vừa nghe (lại khoe của, xấu tánh). Những lúc đó cảm xúc nó là lạ, tưởng chừng có thể biến thành Murakami và viết vài chục cuốn gần gần như 1Q84.

Nhưng thường một chuyến tàu vậy cũng cỡ 2 tiếng, hoặc là mệt rồi ngủ mất. Xuống tàu rồi thì chuyện tình ngắn ngủi cũng chấm dứt. Bác kia cũng về nhà. Và đôi bạn trẻ kia nghe nhạc hay chơi game gì tôi vẫn không biết. Bọn tàu kia thì vẫn ồn ào như vịt.

Tôi lại đeo tai nghe lên và kéo vali đi.

— Kí ức về những tháng ngày lang thang —

Hôm nay lại viết linh tinh một tí. Lâu rồi không viết.

Trước có thằng em bảo mình là sao lúc nào cũng thấy mình vui. Thực ra ai chả có lúc buồn, bực tức, ai cũng có thất tình lục dục cả, nếu là người. (Thất tình là Hỉ nộ ái ố San Siro, Lục dục là tình dục, thể dục và 4 cái nữa đang nóng nắng nhức đầu quá không nhớ tên).

Vấn đề quan trọng là phải sống với đám chúng nó (cái đám buồn bực ấy) như thế nào để được cái đích đén quan trọng cuối cùng đó là tinh thần phải được thoải mái. Để được như vậy có nhiều cách, đơn giản nhất đó là mình phải rất là ngu (Ice Age), cái này đúng, kinh nghiệm cá nhân. Thế là lúc nào cũng vui và được xếp top trong list nhân vật được hạnh phúc thế giới.

Hoặc là phải chịu khó phức tạp hơn, 2 cách: hoặc là tự thân vận động, hoặc là phải nhờ đến người khác.

Tự thận vận động đó là kiếm cái gì đó để mà làm. Một trong những siêu nghiên cứu của Einstein đã chứng minh nếu ngồi không thì 85% trường hợp dễ dẫn đến buôn chán, 25% trường hợp dễ dẫn đến khó chịu bực bội. Cộng lại hơn 100% nhưng kệ đi, sống không nên tiểu tiết chi li quá. Học một cái gì đó, chơi một nhạc cụ vớ vỉn nào đó, hay là chụp ảnh, hay là chơi thể thao. Khi tham gia vào những cái đấy mới phát hiện ra mình vô địch như thế nào, và cảm giác vô địch thì lúc nào cũng vui, ý tưởng cũng mới lạ và tàn bạo hơn (trong quá khứ những bạo chúa hay có những quyết định bất ngờ, ví dụ như Hitler tự sát bằng súng chứ không phải nuốt dây thun cho tắc thở).

Vẽ cái gì đó cũng là một cách hay để không bị nổi điên vì buồn chán:

funny-adulthood-comics-illustrations-mari-andrew-6-57c3dfa5a2235__700.jpg

(c) Mari Andrew. (instagram.com/bymariandrew)

Nhắc đến đây mới nhớ là ở bàn làm việc hồi xưa ở lab có một cây xương rồng, nuôi 3 năm dài cứ như dưa leo có gai. Sau khi xong PhD thì đã truyền lại cho thằng em chung phòng với hi vọng nó những tháng ngày cuối của these nhìn cái cây èo uột vàng khè đó mà có động lực vươn đến một ngôi sao.

Nhạc cụ thì nên chọn một loại nhạc cụ nào thê lương thảm hại vào, để nếu không hết buồn chán thì lây được buồn chán cho người khác, chơi dở ẹc hoặc hát rên ư ử như chó chẳng hạn. Cảm giác này giống như học trong lớp có mỗi mình cảm cúm, ngày hôm sau cả lớp bị lây, cảm giác này thật là vui, hơi vô trách nhiệm chút nhưng đoàn kết là phải chết chùm, câu này càng về sau của cuộc đời càng thấy tâm đắc. Nói đến đây sực hiểu ra mỗi lần ôm đàn lên hát thì thằng em chung phòng lại bỏ ra ngoài đi dạo. LOL.

Hoặc có thể viết: viết linh tinh vào, nghĩ gì viết nấy, để cho suy nghĩ trong đầu nó cứ tuôn ra như khi bị đau bụng vì ăn quá nhiều tacos vậy. Một trong những trang chuyên về kỹ năng viết blankpage đã nói rồi: mỗi này nên viết tầm 250 từ, khi viết cứ viết theo mạch như vậy, sai chính tả cũng kệ, viết để mà viết, viết ra rồi sẽ có câu hay câu dở, còn hơn cứ nghĩ trong đầu. Nếu nghĩ trong đầu là “mình không viết được” thì đúng là không viết được, nếu nghĩ trong đầu là “viết dở lắm” thì đúng là viết dở, còn nếu nghĩ trong đầu là “viết hay lắm” thì là viết dở nhưng bị điên tự huyễn là mình viết hay. Hm. Tóm lại là nên viết, đừng hỏi lí do.

Và. Cuối. Cùng. Để. Lúc. Nào. Cũng. Vui.

Là phải đẹp trai nữa.

Trust

Cố gắng mấy cũng không ăn thua : p

Thôi không than nữa, vô ích quá

Buồn chả muốn nói

Nghe nhạc tí cho đỡ buồn vậy, biết thế nghe một mình thôi

Nhân mã

Tại sao lúc nhỏ coi phim nghe bảo nhân mã đa số mọi người đều nghĩ là đầu người thân ngựa?

Nó có thể như này lắm chứ:

Nhân mã

Hồi còn có người vẽ nàng tiên  cá nữa xD vậy nên mình không cần phải vẽ.

Bảo vệ PhD thành công hôm cuối tháng 6 vừa rồi.

Sau đó là những chia tay: những thằng bạn mắc toi và cái lab chết tiệt, dọn dẹp cái bàn làm việc bừa bộn dơ hầy.

Cảm xúc lúc này nó thật là kì cục, giống như là khi dọn nhà chuyển sang chỗ ở mới vậy. Động vào chỗ này chỗ kia, chỗ nào cũng tuôn ra không ít thì nhiều là những kỉ niệm, toàn là kỉ niệm giẻ rách cả, nhưng giẻ rách cũng được, tắm xong có cái giẻ rách chùi chân còn hơn là lẹp nhẹp đi chân không khắp nhà.

Nhớ ngày này năm trước còn một thân một mình ở Grenoble, đi từ đầu này sang đầu kia của thành phố để kéo cái tủ lạnh về cái phòng kí túc xá nóng như cái lò thiêu, điện thì chập chờn mỗi lần cắm bếp là cầu dao lại giật tắt hết cả, đến nỗi nấu cơm hay quay lò vi sóng phải cầm chổi giữ cho cái công tắc nó không bị dập xuống, hồi mới chuyển tới còn bị đẩy vào cái phòng có rệp nữa kia, đm, rệp người chưa đủ lại còn rệp chánh hiệu nai vàng, dù sau đó đã chuyển phòng nhưng vẫn thấy khiếp, tối nào cũng ngủ được khoảng 1 tiếng vì cứ phải thao láo tìm xem có con khỉ gió rệp nào bò lên giường không. Phòng chỉ có mỗi cái guitar là nhìn vào còn thấy vui, cũng nhờ nó và tinh thần lạc quan nhiều lúc hơi thái quá mới qua được giai đoạn ấy. Giẻ rách nhưng thật là kì diệu. Đã thế hồi đó thành phố của Lyon cũng hay gọi về, tốn tiền nhưng kệ cũng vui, nhiều lúc cuối tháng cộng tiền tàu xe lại mới thấy tá hỏa, nhưng kệ lỡ rồi, tháng sau đó lại lặp lại sai lầm cũ. Cũng vui vì hồi đó về Lyon được cho một cái lò vi sóng, cù chì cù mài bọc giấy bỏ valise kéo 160km đi Grenoble, trên đường kéo vào kí túc thì bị xóc lên xuống sao đó long mẹ nó cái cửa, mỗi lần quay thì phải đứng giữ cái cửa lò kết hợp giữ cái cầu dao, cứ như thế nửa năm.

Nếu bây giờ mấy em có xin ý kiến của mình là có nên đi theo làm nghiên cứu sinh hay không thì trăm lần anh sẽ trả lời trăm là không. Muốn làm được thì phải cực giỏi và siêu đẹp trai.

Ở một mình nhiều khi rất tuyệt, cái tánh nghe nhạc hát ầm lên và bừa bộn chỉ tổ làm người khác bực mình. Ngay cả quan hệ con người cũng thế, nhiều lúc thấy ngồi mẹ trong góc vẽ vời ca hát một mình có khi lại hay. Tuy nhiên cái con người thỉnh thoảng ốm liệt giường cóc biết gì mà ở một mình nhiều lúc nó cũng không ổn, nhất là cái hồi bị gì đấy éo biết lúc 2h chiều t6 về nhà nôn thốc nôn tháo sau đó ngủ cóc biết gì, mở mắt ra thì thấy 7h, cứ tưởng là ngủ 5 tiếng từ 2h đến 7h, hóa ra là 7h của ngày hôm sau, thứ 7, LOL. Chỉ nhớ mang máng là có lúc mở mắt ra cứ như đang ở dải ngân hà, khát khô cổ nhưng chai nước nằm ở trên bàn cách giường 1m mà tay chân lại cứ như của ai khác không mò đến được.

Tuy nhiên thì cuối cùng mọi thứ đã xong, nhoáng một cái những thứ nhức đầu trôi tuột đi, chỉ còn lại cái cảm giác trống vắng và chán tận cổ, đã thế lại tổ bực mình khó chịu vì những thứ ồ ạt quay lại mà mình đã trì hoãn trong giai đoạn cuối trước khi bảo vệ. Ai cũng nghĩ mình là người khổ nhất, ai cũng nghĩ là mình là người đúng cả. Không chấp. Bốn thì vẫn là bốn. Cái lí luận 10 năm quả thật là rẻ tiền và ngu hết chỗ nói.

“Về thu xếp lại”, hôm nay ngồi thu xếp lại, cả về đồ đạc lẫn tư tưởng, thấy vui vui buồn buồn, những tấm ảnh chụp không bao giờ gửi, những món nợ có lẽ không trả được bao giờ… Nhưng cuộc sống là thế. Chịu thôi, hội ngộ rồi chia ly.

Tag Cloud