Gibberish

Nhiều lúc mua sách về chỉ để ngửi và … chưng cho đẹp. Nó giống như là một thói quen, một căn bệnh, một tật, một cơn nghiện.

Có một video timelapse quay một hiệu sách, coi cho vui, cũng coi như là một bộ sưu tập những thứ liên quan đến sách.

Source: http://blog.theliteracysite.com/real-book/

Advertisements

Miễn có thái độ ham học hỏi từ mọi điều, thì việc già đi hẳn cũng chẳng đau khổ mấy. Mọi người vẫn thường nghĩ thế.
Từ khi bước qua ngưỡng tuổi hai mươi, tôi cố duy trì triết lý sống đó. Kết quả là, vài lần bị đấm, bị lừa dối, bị hiểu lầm, và đồng thời có được những trải nghiệm lạ kỳ. Nhiều loại người tìm đến tôi tâm sự, bước ngang qua tôi bằng những bước chân gây buốt nhói như thể đang đi qua một cây cầu, rồi không bao giờ quay trở lại. Suốt quãng thời gian đó, tôi ngậm miệng, chẳng nói lấy một lời. Đó là cái cách tôi nhớ đến những năm cuối tuổi hai mươi của mình

Mới đoạn đầu tiên đã thấy khoái, lâu rồi không đọc sách có khác.

Vẽ Totoro

Lớn rồi mà vẫn coi phim con nít :D, Hàng xóm của tôi là Totoro, phim coi đi coi lại vẫn thấy thích.

Lần này coi xong vẽ một tấm

Totoro

Phong độ

Sáng nay đi in mấy cái tài liệu chuẩn bị cho sinh viên thực tập, gặp ngay một list bài tập Toán dành cho sinh viên năm 3 đại học. Tất nhiên là tôi tò mò cầm lên đọc, và đọc xong thấy mình chả giải được bài nào cả. Mấy cái chuỗi Fourrier gì gì đấy, và biến đổi Laplace.

Hoang mang không? Không. Sợ không? Không. Thấy khó chịu không? Có.

Đúng là cái phong độ muốn giữ vững thì phải luyện tập hàng ngày, những bài toán kia chả giải được và chỉ nhớ là chúng nó không khó thôi. Cái cảm giác biết cái gì không khó nhưng lại không làm được nó cực kì khó chịu, nhưng cũng phải: Những học sinh thời cấp ba tính lượng giác và tích phân nhanh như gió chục năm sau có mấy ai còn nhớ cách làm, thậm chí còn đâm ra ghét chúng nó, hoặc là lạ lẫm ngơ ngác như chưa từng gặp những kí hiệu ấy bao giờ.

Lớn lên rồi có công việc, và bên cạnh đó công việc cũng không thể đem về nhà làm, và những thứ vui thú khác lệch khỏi công việc một chút cũng không kiếm được thời gian mà làm. Vậy nên hồi xưa tôi rất thích cái chính sách của Google (giờ không biết còn không, chắc là còn, tôi được đọc trong cuốn Google – câu chuyện thần kỳ) là cho nhân viên 20% thời gian trong công việc được phép theo đuổi dự án cá nhân, tùy sở thích (nghĩa là ngày thứ sáu trong tuần muốn code, muốn làm toán, muốn vẽ gì đó thì làm, không cần làm giới hạn trong khuôn khổ công việc, dự án v.v…). Hình như làm vậy sẽ kích người ta sáng tạo hơn và cảm thấy thoải mái, tự do hơn trong công việc.

Bên cạnh những thứ toán tiếc phải làm trên lab (thực ra là không toán mấy, thầy quăng cho gì thì nghiên cứu nấy) thì tôi vẫn thích vẽ và viết, tuy thời gian nó không đều đặn nhưng vẫn cố, những việc đó với tôi vẫn dễ hơn là ngồi làm toán và code những thứ trên trời dưới đất (Nhiều lúc tôi vẫn ước tôi có đam mê với toán như là có đam mê với vẽ và viết vậy, nhưng ngay sau đó tôi thấy may quá là không như thế). Cái gì cũng phải làm đều đặn, thì mới có những sản phẩm hay ho và “xài được”.

Giải lao 15′ thế là xong, quay lại làm việc tiếp.

Home

Một trong những câu nói (đùa) tâm đắc của mình là “Không đâu bằng ở nhà. Chuyển nhà.”, bọn tây thì có câu “Home is where the heart is”, câu đó mình thấy đầu tiên trong một khung tranh trong một nhà tù liên bang trong truyện Lucky Luke, tập nào thì không nhớ nữa. Tuy nhiên, liên quan đến câu nói kinh điển đó thì nhóm nhạc Green Day  có một bài mà bên trong lyric có đoạn “They said home is where the heart is, but what a shame ’cause everyone’s heart doesn’t beat the same” là mình nhớ miết.

Home là cái gì mình cũng không biết nữa, nhưng nó có dính dáng đến việc depression (trầm cảm) mà một câu mình đã đọc ở đâu đó “I’m want to go home but then I realize I’m already in my house”. Vậy home chắc không phải là một cái gì vật lý cụ thể rồi, mà không vật lý thì hẳn là cảm giác, cảm xúc.

Home coming là một trong những đề tài được nhiều nhóm nhạc khai thác, Green Day có Homecoming, Stratovarius có Coming home, Radical Face có Welcome home, Lake of tear có The homecoming, Come home của One Republic… bài nào cũng rất hay, có một chút vui và vài chút buồn ở trong. Cảm giác thiếu home giống như là bị một chỗ trống, không phải giống như chỗ trống của tình yêu trai gái (hoặc trai trai, hoặc gái gái, thời này đủ cả, làm viết bài cứ phải tốn công, tốn giấy mực hơn). Cũng như những tâm hồn lang thang chả biết đâu là nhà nữa.

Ah rồi, home là nhà, chứ không phải là chỗ để ở, nhà và chỗ để ở hóa ra là hai chỗ khác nhau. Cảm giác như ở nhà nó khác, mùi nó khác, cái ấm áp nó khác, tình cảm nó khác.

Mà viết bài này cũng chả phải nhớ nhà gì, chỉ là muốn viết gì đó khi nghe cái playlist Home kia. Dạo này bỏ không nghe playlist Haunting nữa, playlist Midnight Madness sau vụ Chester tự tử thì mình đã đổi thành Midnight Sadness và không đụng đến nữa (thế mà last.fm tháng rồi đếm mình nghe Linkin Park lên đến cả ngàn).

Tag Cloud

%d bloggers like this: