Tips for life, tips for tech

N G Ủ

Processed with VSCO with a5 preset

Đáng lẽ rảnh rỗi phải ra ngoài đi chơi thăm thú nhưng trời lạnh quá nên thôi dẹp đi.
Có nhiều việc chỉ cần ngủ là giải quyết xong, buồn, hay nhớ nhà, hay say rượu, hay bực mình, hay là lo lắng, ngủ một giấc thì sẽ đỡ ngay. Chỉ có đẹp trai là ngủ dậy vẫn thế.
Dạo này đi đâu cũng thấy tâm sự, có những tâm sự mình muốn can thiệp vào nhưng chả có lý do gì mà can thiệp cả, ai cũng có lúc buồn lúc vui, đó là những lúc làm con người ta mạnh mẽ lên, lớn lên (mặc dù đã gần 30 tuổi, vũ trụ huyền diệu lắm).
Mình chỉ biết vẽ mấy cái ngu ngu vớ vẩn, hát những bài nhạc nhảm nhí, chụp những cái hình ai cũng chụp được, với hy vọng giải quyết một nỗi buồn vu vơ nào đó khi lỡ họ có vô tình đọc qua bằng một cách nào đó (hoặc có khi cho chính bản thân mình cũng nên, lâu lâu lục lại đọc những bài viết và những tấm hình mình vẽ hay chụp, nghe lại những bản thu âm “con cóc” cũng vui mà). Hoặc là viết một cái gì đó. Phải công nhận âm nhạc, câu chữ và màu sắc luôn là những người bạn cần thiết và trung thành, cơ bản là ông nội bạn LÀM BIẾNG ích kỷ không chịu chơi chung với bất cứ ai thôi.
The easy day is yesterday.

Cold winter

It’s amazing how life is. One moment you have the feeling it gives you almost everything, right after that everything is blown away from you, like a cold breeze in the mid winter night.

I know I must be strong and I must do it myself, everyone is the same. At first, I have family, but make sure not to make myself a burden anymore, so I make sure to tell mom and dad when everything is ok (or not?) and what done is done. Besides, I’m not sure whom I call ‘friends’ this whole time, sometimes I have the feeling that people just think for themselves (or always?). My phone is broken, she asked if I can give her the charger. I lost the camera (also my hope and dream in it), he asked me how to edit his fucking photos and laughed about it. I lost that job because he didn’t inform me enough info, until I know it, somehow he said sorry but it’s too late.

It’s sunny outside but it’s fucking cold inside my heart. Everybody goes home.

Anyway, be strong and carry on like I always do, what are lost can be bought again, ill relationship can be forgotten and replaced by better one, awesome jobs are there to find and achieve.

I still have family and a doodler who pay her precious time to draw and cheer me up.

15195877_10154156752390677_1411952288123547062_o

Mẹ

Lúc buồn nhất lại gọi cho mẹ.

Trước đó vẫn bình tĩnh như không có gì, nhưng vẫn thấy muốn nói với mẹ gì đó, nghe mẹ an ủi vỗ về lại cảm thấy trẻ con và tủi thân, lại òa khóc. Đúng là về cơ bản, ai cũng là người cô đơn trên cái cuộc đời này.

Vì nhà có bạn đến chơi, vì con trai thì không nên khóc trước mặt người khác, nên phải chui vào phòng tắm tắt đèn rồi khóc nấc lên. Đúng là Break down and cry.

Hy vọng tương lai sẽ ổn hơn một chút.

Mình là một thằng ba xạo.

Số là suốt ngày rêu rao phải viết nhiều, ngày viết bao nhiêu đó, nhưng cứ đến lúc cầm viết lên, hoặc ngồi gõ gì đó lại thấy làm biếng. Cũng như việc chụp ảnh, quan trọng nhất là anh phải ôm máy ra ngoài, dầm mưa dãi nắng mới có những tấm ưng ý; nhưng không, toàn ngồi nhà và xem hình người ta rồi chê bai.

Thế nên tự thấy nhục, mới phải ngồi mà viết một cái gì đó, không quan trọng nó là cái gì hay, hoặc là có nội dung, hoặc là có tí truyện ngắn. Thực ra mà nói muốn viết một cái gì hay phải đi trải nghiệm nhiều chứ không phải ngồi một xó và ngồi tưởng tượng. Trí tưởng tượng là rất tốt, thậm chí nó là thứ quan trọng nhất trong tất cả lĩnh vực liên quan tới sáng tạo, nhưng phải nuôi dưỡng nó, chứ không phải ngồi ép nó mọc hoa lá cành một cách tự dưng mà có được.

Thế thì nói về cái gì đây? Không có gì nói thì nói chuyện thường ngày vậy. Chả bù hồi ở Sài Gòn lâu lâu đi cà phê, lại có những giây phút “ma nhập” rồi viết ra những câu chữ bay bướm giờ đọc lại chả hiểu ra viết tởm lợm được đến như vậy. Gần đây ôm lại cái máy ảnh, chắc là cũng vì bạn bè chụp nhiều nên cũng đem lại cho mình một chút cảm hứng, chụp choẹt cũng chẳng đẹp gì nhưng cũng không đến nỗi. Một phần nữa cũng là vì mùa thu (đến lúc viết bài thì thu nó cũng tàn úa hết rồi không còn gì) có màu sắc rất đẹp, không chụp thì phí lắm, và thời gian ở cái xứ sở lạnh lẽo này chắc cũng chẳng còn là bao.

pr-4682

Tấm này chụp trên một lối đi giữa sông Seine ở Paris, giữa cái thu vàng. Có chụp được tấm khác đẹp hơn nữa nhưng dạo này khoe nó nhiều quá rồi nên chán.

Trời lạnh làm biếng đã mạnh nay còn mạnh hơn, vác áo lên mặc, thò tay ra cửa sổ thấy lạnh quá lại cởi áo ra treo lại vào tủ, sau đó ngồi chơi một cái gì đó, may mắn hơn một chút thì đọc lại chút Toán (ghê quá) hoặc coi lại mấy sách về chụp ảnh, thấy mình biết rõ là ít, và phát hiện ra nữa là biết nhiều hay ít cũng chẳng quan trọng lắm đến việc có chụp ra được ảnh đẹp hay không.

pr-4775

Về Lyon thì cảnh không đẹp mấy, hoặc có lẽ nó vẫn thế nhưng nhìn đi nhìn lại 4, 5 năm thì đẹp mấy cũng thành bình thường, mà chụp ảnh sao cho mấy thứ bình thường nó trở thành đẹp thì lại không có thời gian để mà đầu tư, thế là lại ngồi vẽ. Dở một cái là vẽ thì cũng như viết, phải luyện nhiều mới được, lại quay ra vẽ vớ vẩn chó mèo linh tinh.

Processed with VSCO with 2 preset

Bức này vẽ chó tự nhận là thấy siêu hay, đặc biệt là cái đầu, chỉ cần một nét là xong.

Việc nghiên cứu thì nó cứ ù lì, cuộc sống cũng thế, và mấy cái sở thích nó cũng thế.

Mà thôi kệ đi. Giờ ai nhờ chụp gì, vẽ gì, thiết kế gì mà cho một chút tiền thì làm ngay không đắn đo. Khổ nỗi toàn bị nhờ miễn phí, rồi nhận bao nhiêu comment là “thôi chịu khó chút nhé”, “qua nhà ăn một bữa này”. Buồn cười ở chỗ những người quen, có cái quen rồi nên họ không cần để ý mấy câu nói đó nữa. Chứ hồi thằng bạn nhờ mình thiết kế một cái mà nó trả tiền đàng hoàng nó nói năng lịch sự năn nỉ hơn nhiều. Giờ thì không có mấy mối đó, làm free chỉ tổ bực mình.

Mà cái cuộc đời này nghĩ nhiều thì sẽ bực mình, biết thế nhưng chả ngồi yên cho nó bình an được.

Paint.NET (trang chủ phần mềm ở đây) là phần mềm chỉnh sửa ảnh miễn phí nhưng rất mạnh được viết riêng cho các máy chạy windows. Nếu máy không đủ mạnh để chạy PS (hoặc không đủ tiền để mua, không đủ trình để xài chùa) thì paint.NET là một công cụ không chê vào đâu được.

Bài viết này sẽ hướng dẫn dùng paint.NET crop ảnh.

Khi mở paint.NET lên thì giao diện nó như thế này:

Imgur

Để mở ảnh muốn xử lý (ở đây là crop), nhấm phím tắt Ctrl +O.

Chọn ảnh muốn xử lý trong hộp thoại nhảy ra. Ở đây tôi chọn file CanhHoaTimTim.jpg, nhấp Open.

Imgur

Hình được mở ra trong paint.NET, để crop, rất đơn giản, có ba bước.

Tạo vùng chọn mong muốn crop: Bấm phím tắt S hoặc bấm vào như hình

Imgur

Sau đó ra bấm và kéo tạo vùng chọn trên hình vừa mở:

Imgur

Sau khi đã tạo được vùng chọn, trên thanh công cụ phía trên, nút crop đã được hiện hữu, bấm vào đó hình sẽ được crop lại chỉ còn như vùng đã chọn ở bước 1

Imgur

Để lưu lại, bấm File -> Save As…, sau đó gõ tên file mong muốn lưu.

Done.

Tôi tìm đến nhạc cổ điển cũng hơn chục năm. Tuy không được mức cái gì cũng biết nhưng cũng biết được những tác giả và tác phẩm kinh điển. Một trong những tác phẩm tôi mê nhất  đó là Serenade của Schubert.

Này không phải là bản đầu tiên tôi được nghe. Bản đầu tiên là một bản kéo Violin trong album “Les flots du Danube” – Sóng sông Danube, hình như là bài thứ 4.

Đây là một trong những bài cổ điển hay và kì diệu nhất tôi từng biết. Nó cực kì dễ hiểu và cảm nhận. Nhạc thính phòng thường nghe không quen sẽ buồn ngủ, hệ lụy là “chẳng hiểu gì” và sau đó ngại không dám nghe tiếp. Tuy nhiên, Serenade không như thế, nghe Serenade người ta tưởng tượng ra ngay một buổi chiều tối, vắng vẻ (hoặc phố xá đông người nhưng lòng người lại trống không, kiểu như có một cái gì đó khá lớn trong lòng vừa bị lấy đi đâu mất không biết). Cảm xúc thì cứ buồn buồn nhưng chả biết buồn cụ thể vì cái gì, đây có lẽ là sức mạnh đặc biệt của nắng chiều (mà Haibara trong truyện Thám tử lừng danh gọi là Ánh Tà Dương). Cái không khí, cái ánh sáng, và đây thêm cái âm thanh nữa, để biết mọi thứ sánh đặc lại hết.

Ai mà mới tập nghe cổ điển, cứ nghe Serenade của Schubert🙂

Hồi đầu năm cũng ham vui lập cái list những việc cần làm trong năm nay, đến tuần trước lật ra xem lại và thấy đúng như mình trù tính: không làm được bao nhiêu, hoặc là làm lệch đi.

Nhất là cái vụ chạy bộ, không chạy được miếng nào. Bù lại thì đánh cầu lông, tuần được 1 đến 2 tiếng, trình độ thì chắc nêú chấm trên thang 10 thì sẽ được 2.

Vụ PhD thì may mắn đã xong, tuy nhiên thay vì tháng 3 thì lại thành cuối tháng 6, nghĩa là chậm hẳn 1 quý. May là vẫn xong.

Luyện vẽ một nhân vật trong phim của Ghibli thì vẽ được mỗi Totoro, không khoe được vì tác phẩm đã bị “cướp” mất. Tuy nhiên còn chút hình ảnh lưu lại được trên instagram.

Đáng lẽ chơi bài Castle in the sky, giờ lại luyện xong Meguru Kisetsu bằng guitar. Haha.

Ít ra thì năm nay đã về thăm nhà, nhìn lại những thứ thân thương cũ kĩ và sắm thêm một số cái mới, có cái cần thiết, có cái phí phạm, nhưng nói chung thì thích là lại bỏ tiền ra, vẫn chưa tin lắm cái câu “tiền không mua được hạnh phúc”.

Đó là một trong những số ít ỏi làm được hoặc làm được mà bị lệch. Còn lại thì chưa làm được hoặc không làm được, thôi thì giấu nhẹm đi vậy.

Tag Cloud