Tips for life, tips for tech

Than một xíu

All dogs go to heaven

All dogs go to heaven

Chả ai thích nghe than vãn hết, hoặc là họ sẽ thấy bực mình, hoặc họ sẽ thấy vui vì mình đang gặp khó khăn, vì vậy không được than vãn trước mặt người khác vì sẽ tốn thời gian vô ích.

Tuy nhiên con người không thể mạnh mẽ mãi được. Đến một ngưỡng nào đó họ sẽ đổ gục và không chịu nổi, về sức lực thể chất thì không sao, có thể ăn uống, tập thể dục, ngủ đủ, uống nhiều nước để lấy lại nó, nhưng về tinh thần thì có vẻ nghiêm trọng hơn một chút. Vì vậy, khi mà nhạc nhẽo cuối cùng cũng tỏ ra không ăn thua nữa, thì phải than vãn thôi, giống như hồi nhỏ rúc vào lòng mẹ mà thủ thỉ hoặc khóc vậy.

Chỉ tập trung suy nghĩ có hơn 1 ngày mà đầu óc nó đã phản ứng, mọi thứ như cô đặc lại và dòng suy nghĩ bị kẹt cứng, mắt nhức và đầu như muốn nổ tung. Mà gì chứ cái đầu nó mà đình công thì nó sẽ kéo toàn bộ cơ thể đình công theo, ví dụ khi tay đau thì có thể dùng chân đi dạo, hay chân đau có thể ngồi không và đàn hát được chẳng hạn.

Nhưng vẫn phải làm, vì việc này chắc chắn phải do mình làm, và phải làm xong cho nhanh, cảm giác như chạy một mình trên đường mà hai bên có bao nhiêu là gai xương rồng chỉ chực cào xé cho áo quần rách rưới và da thịt trầy trụa tả tơi.

Mệt thiệt, mệt chỉ muốn nằm ngủ. Trước kia stress thì sẽ tìm mua một cái gì đó, nhưng giờ thì tiết kiệm rồi, với lại những thứ mua được cũng đã mua rồi. Làm cái gì hay thì tốt, nhưng làm một mình mãi thành ra chán. Bút mực, đàn điếc, viết lách vứt hết vào sọt rác, rốt cục chỉ có thể chờ đợi vào cảm hứng của chính mình thôi.

Than đến đây là chấm dứt. xD

Life in colors.

Nói về bố mẹ thì nói bao giờ cho hết chứ xD
Về mẹ thì văn chương và nhạc có lẽ ưu ái cho mẹ hơn, với lại sự đau đớn mẹ phải chịu khi sinh nở thì điều quan trọng đó không có gì phải bàn cãi. Những hi sinh của bố, nó rất là thầm lặng và nhìn sơ qua thì nó chẳng là gì cả, nhưng rốt cuộc những điều nhỏ nhặt đó lại làm nên một ông bố tuyệt vời.
Ví dụ như hồi bố còn làm cho công ty xây dựng, việc thì hẳn là bận rồi, nhưng 5h vẫn lái xe máy đi đón mình đi học về như thường, từ cấp II cho đến cấp III, không thiếu một ngày nào. Có lẽ ai đó sẽ xét nét rằng cấp III rồi phải tự lập đi chứ, uh có thể, nhưng suy cho cùng thì đó là do tính yếu đuối về tâm lý của tôi, chứ bố không có phần lỗi nào ở đây cả, và có bố đón thật là tuyệt, nghĩ về nó mà xem, có lẽ đó là một trong những điều tuyệt nhất.

Bố nói chuyện rất là hay và đắt. Mẹ thì thường là gần gũi và mềm mỏng hơn, và vì quá gần gũi với con cái nên nhiều khi sẽ gây ra bực mình, đó là điều hiển nhiên và không tránh khỏi trong tất cả các mối quan hệ. Bố thì không có thủ thỉ tâm tình đâu nhé, bố cũng không có trò nửa đêm rồi vẫn còn thức và bảo lấy đĩa nhạc Trịnh Công Sơn ra nghe. Nhưng bố nói chuyện thì rất ngắn gọn và la mắng thì logic thôi rồi, không cãi lại được, tất nhiên cãi tay đôi thì có lẽ bố sẽ thua mẹ thôi, hehe, nhưng nghe một bài học nào đó, nghe từ bố nó luôn rất thẳng, phang ngay vào đầu và cố nhiên, phải nhớ.

Bố rất là chán, khoản đọc sách. Sách bố đọc toàn là những cuốn chán ơi là chán. Bố không thích đọc về mấy cái như mẹ, báo Tuổi Trẻ mua về bố cũng đọc mấy trang chính trị là chủ yếu, rồi hay bàn bạc quốc hội ông này thế này ông này thế kia, rồi có thể nhớ bộ máy chính trị đang có những ai, mà những cái đó mình không nhớ nổi. Có lẽ có hai lí do, một, mình không thích mấy cái đấy, hai, mình ỷ y có bố nhớ giùm mình rồi. Tuy nhiên, thỉnh thoảng bố chở đi nhà sách, lúc nhỏ, và thỉnh thoảng chở bố đi nhà sách, lúc lớn, bố bên cạnh việc mua một số cuốn sách rất chán kia, thì luôn chọn một hai cuốn nào đó rồi khều khều mình, bảo là cuốn này có vẻ hay và bảo mình nên đọc. Và mình chọn sách gì bố cũng luôn khuyến khích.

Hôm trước gọi điện thoại cho mẹ, mẹ bảo năm sau bố 60 tuổi rồi, giật mình và lặng im sau đó mình cố lảng sang chuyện khác, nói chung hồi nhỏ giờ mình mau nước mắt, lúc nhỏ thì khóc không giấu giếm, còn lớn rồi thì không, chỉ khi nào tắt skype rồi, xem lại clip Father and Daughter, lại thấy bố vĩ đại như thế nào.

Cái tuổi mộng mơ đó…

Tuổi học trò bao giờ cũng thiệt là dễ thương, tuổi của những trò ngu dại, của những thơ ngây, của những ngông cuồng, của những lãng mạn chớm nở, của những kỷ niệm trong veo hay cả những lần suýt chết; và nếu được cơ hội làm lại, ai cũng sẽ muốn sống lại khoảng thời gian kì diệu đó thêm một lần nữa trong đời.

Hôm nay lại đột nhiên nhớ đến, không phải là do nghe Tình thơ, cũng không phải nghe lại Tháng Năm Học Trò hay là Mùa Hè Thương Yêu. Nó bất chợt xuất hiện giống như một cơn mưa rào mùa hè vậy, khi đột nhiên bạn tìm được cạ để mà dò sóng radio sao cho trùng nhau, và thế là kỷ niệm cứ tưởng đã bỏ quên từ lâu lắm từ lưng chừng không trung và thời gian ùa về, ngập cả suy nghĩ, ngập cả những câu hội thoại, và trong xa xôi sâu thẳm kia, những vui buồn nó lại khẽ cục cựa, nhưng những cái chuông nhỏ, mỗi cái rung nhẹ leng keng một tiếng, bạn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc và khi mở ra, bạn lại thấy được nằm trong bãi cỏ sau dãy lớp học của ngôi trường ngày xưa.

Đó là những buổi sáng sớm đi học, dù có xe máy để tự đi, nhưng nhất định phải đi xe bus vì cô bé mình thích cũng đi bus. Và hiển nhiên phải nhảy lên cùng chuyến với nàng kia, có khi phải bỏ vài luợt bus vì ra sớm quá (thực ra mấy lần ngủ dậy trễ, vậy là mất cả chì lẫn chài : )) ), bởi lẽ chỉ cần thấy được người ta thôi là cả ngày vui ơi là vui rồi, mặc dù người ta cóc biết là có thằng ngốc đang ngồi góc xe lâu lâu cứ phải liếc nhìn mình một cái.

Hồi ấy trường chỉ có một cái căn tin nhỏ tí xíu, cũng chả bán gì nhiều, cơm cháy, kẹo mút và bim bim giá cả bây giờ nghĩ lại ôi mẹ ơi sao mà rẻ thế, về lớp thế là chia đội Bim bim và Kẹo mút, thi vớ vẩn với nhau xem thằng nào mút kẹo nhanh hơn, chưa kể đến trò nguyên một tổ hơn 8 đứa mút rồi gói lại gửi qua tổ bên kia thách xem mày có dám mút không ? Dĩ nhiên là dám. Ew.

Đó là những lần trong lớp có cậu này thích cô bé ở lớp khác, thế là nguyên một lớp tìm qua làm quen, hay như mỗi lần cô bé đi ngang qua lớp, cả lớp lại đồng thanh kêu to tên khổ chủ, kết cục là cô bé thì ngượng chín mặt còn cậu này thì đỏ mặt tía tai nhưng không làm gì được vì « tụi nó đông quá ». Chắc là cũng ghét đấy nhưng hehe làm gì được nhau.

Đó là lần có một cậu anh hùng hào kiệt mới chuyển đến trường, tự tin vỗ ngực « trường này tao đek sợ ai », xong bị hai chàng ngự lâm trong lớp mình ngứa mắt dần cho một màn nhừ tử, mọi việc có lẽ đẹp như phim Robinhood nếu không có tình huống xui xẻo sao đó bị bảo vệ bắt gặp, dĩ nhiên là bị ăn một màn bợp tai, bị bắt ghi bản tường trình những công việc làm hằng ngày trong vòng một tháng, mà cậu ghi luôn cả 5h30 đi vệ sinh vào. Không sao, không sao cả, anh hùng không câu nệ tiểu tiết. Theo hỏi lại thì cả hai đều không thấy hối tiếc. Còn cậu bị ngự lâm đạp cho lộn mấy vòng thì mình không biết có hối tiếc không vì mình không có điều kiện để hỏi, nghe đâu sau đó cậu đã chuyển trường.

Đó là lần hội thành lập Đoàn 26/3, bên cạnh những tiết mục múa hát mà mình không bao giờ tham gia thì trường cũng hay tổ chức thi kéo co giữa các lớp với nhau, vẫn nhớ là cả lũ con trai bỏ đi đánh điện tử vì nghĩ còn lâu mới tới lượt lớp mình, về tới nhà thì nghe con gái bảo lại mới hay là đã trao giải xong từ lâu rồi, mà cũng chẳng ai hối tiếc, vì nếu tham gia thì có lẽ mình cũng đã thua, mấy năm trước có năm nào thắng đâu chứ… Nhưng sau đó luôn được “phe con gái” dẫn đi ăn vui ơi là vui.

Rồi còn nhiều nhiều lắm, chắc cả chục trang giấy kể cũng không hết, một phần khi nhớ lại, kỉ niệm nó cứ chen chúc nhau, cái này đè lên cái khác, tuy nội dung khác nhưng cảm xúc có lẽ chỉ có một, là nhớ.

Tuổi học trò là rứa đó, đầy kỉ niệm, mà mỗi người dường như xếp gọn một góc trong kí ức. Dẫu đã 6, 7 năm thậm chí là hơn chục năm qua rồi, đôi khi, ngồi một mình, nghĩ lại rồi cười như khùng. May sao hôm nào đúng tần số với cạ cứng, hai thằng kể hết chuyện này đến chuyện kia, chẳng ai chịu đợi ai cả. Rồi cùng cười, dẫu nhưng mẫu chuyện khác nhau nhưng nó đều mang hình ảnh của thằng học sinh cấp ba.

Những cái gọi là cái kí ức đó, gọi là trắng đen thì không hẳn, nhưng màu sắc rực rỡ thì chắc chắn là không. Vậy đó, nó nằm im lìm ở một góc nào đó trong tâm hồn, lâu lâu cục cựa một tí gợi lại bao nhớ nhung, không biết cô bé năm xưa bây giờ ở đâu, thầy không biết còn dạy thêm và hay bạt tai mấy thằng đi lượm dép hay không, cái khung cửa sổ hồi mình đập vỡ giờ nó đang nằm xó xỉnh nào. Chẳng biết được. Nhưng mỗi lần nhắc tới chữ Trường Xưa bao giờ cũng thấy bồi hồi, mỗi lần về quê bao giờ cũng chạy xe qua chỉ để dòm một cái, để biết rằng những năm tháng đó mình sẽ không bao giờ có được nữa. Chẳng phải tự dưng mỗi lần, bây giờ, tụi chúng tôi tụ tập, hỏi hẹn chỗ nào, thằng bạn trả lời gọn lỏn “trường mình”. Vậy mà ai cũng hiểu ở đâu :)

Xa lắm rồi…

Đây là bài tui viết cùng với một người khác nữa, tác giả thì lần nào đó sẽ được tung lên FB sau.

image

Người ta cứ bảo “ai cũng có số kiếp”, rồi người ta cũng bảo “chỉ có cậu mới quyết định tương lai của chính cậu”.
Giả sử cố gắng cho đã đời và cuối cùng lại là số con rệp thì sao?
Thế là lại dẻ ra câu “hạnh phúc không phải đích đến, mà là hành trình”.
Kiểu gì cũng có cách lấp liếm xD.
Người ta lại bảo thêm “hãy là chính mình”.
Khi mình cố gắng là chính mình, thì họ lại bảo là “không, không phải như thế”.

Ai cũng muốn con cái mình lớn lên thành công hạnh phúc, nên cho nó ăn học đầy đủ, rồi hướng nó làm kĩ sư, nhà khoa học, nhạc sĩ v.v… Ngộ nhỡ suốt cuộc đời nó nó chỉ muốn làm một con vịt thì sao?

Rồi đến cuối cuộc đời, cầm một đống tiền trong tay nhưng vẫn không được làm vịt. Có những ước mơ nho nhỏ nhưng lại rất quan trọng với cuộc đời một con người nào đó. Vô tình sống trong một xã hội không phù hợp, những giấc mơ nhỏ đó bị giết đi, vì theo cái xã hội đó, nó là điên khùng, nó là trái pháp luật, nhiều lần cũng buồn cười là, pháp luật cũng do con người nghĩ ra, cụ thể hơn là một số con người nghĩ ra.

Vậy nên khi một mình, làm được vịt thì cứ làm đi, kẻo muộn quá không làm được thì lại hối tiếc.

Lại thấy bực mình, chắc là do cái tánh mình nó xấu xí.

Đúng là cái tánh khí của mình thì không làm việc nhóm được lâu.

Ví dụ người ta thì rề rà còn mình thì lại muốn làm rẹt rẹt cho nhanh. Hay là mình đã không muốn mà người khác lại năn nỉ ỉ ôi.

Nhưng không mềm lòng hay nể nang nữa, vì tốn thời gian mà còn lại đem lại bực mình, vì rốt cuộc, muốn đem lại thoải mái cho chính mình thì chỉ có thể do chính mình mà thôi chứ không mong đợi được nhiều từ người khác, người ta bảo lòng quân tử và dạ tiểu nhân, thực ra trong quân tử bao giờ cũng có một chút tiểu nhân, và cái chút tiểu nhân đó sẽ giúp cứu mạng người quân tử. Rốt cuộc sống chết thế nào thì cũng phải lo cho mình một chút, ích kỷ nhiều khi lại tốt, đỡ mệt đỡ lo đỡ bực mình.

Hồi nhỏ phải công nhận là thích ngon ngọt, và lớn lên cũng thích một chút ngon ngọt, nhưng khi đã đi vào công việc thì mình lại thích kiểu huỵch toẹt ra ngay từ đầu hơn, vì mình không thích để bụng nên mất lòng một chút ban đầu mà công việc rốt ráo thì rất tốt, chứ không phải kiểu rào đón trước sau: nhờ gì thì nhờ luôn đi, không cần phải rào trước rào sau, hỏi thăm đủ điều rồi làm bộ quan tâm. Có lẽ mình không phải kiểu mềm lòng khi được năn nỉ nhờ vả, khi muốn giúp ai đó thì cho dù họ có hơi cộc một chút mình vẫn thích giúp, còn người cái kiểu ngọt như kẹo, ăn vào mà nhức cả đầu.

Thế đấy, ở mãi một chỗ lúc nào cũng tưởng mình là anh hùng siêu nhân, ra ngoài mới biết người ta hơn mình nhiều, nhưng người khốn kiếp và tiểu nhân hơn mình cũng rất nhiều. Hồi lâu có thấy một câu hỏi là “bạn có sợ người khác không?” Không, mình không sợ, mình chỉ thấy ghét thôi.

Có những kiểu mình rất ghét, như cái cậu hồi ở Lyon ăn chặn 200€ tiền nhà. Hay cái cô bé ở Grenoble nhượng nhà thuê lại bảo sẽ bù tiền đâu gần 100€ xong cũng bặt vô âm tín, hay cái ông giờ về Việt Nam rồi mượn cũng hơn trăm € kêu trả hồi tháng 2 năm ngoái 2014, giờ 2015 thì thấy về Việt Nam rồi.

Ghi ghi chép chép đầu tháng 2, 2015

happiness-is-a-journey-not-a-destination

Có những người thật là kỳ lạ. Họ nhìn vào hạnh phúc của người khác rồi tỏ vẻ thèm muốn (ờ cái này thì không sai, ai chả muốn hạnh phúc), ganh tỵ, mỉa mai,… Nói về phạm trù này thì rộng lắm, vì nếu nói tới lại phải chia ra những loại người được-cho-là-hạnh-phúc, rồi những loại người luôn dõi theo nhất cử nhất động của loại người trên, rồi cả những loại người không quan tâm đến 2 loại người này :))) (sắp điên rồi, chả biết mình viết gì luôn).

Ở đây, tôi chỉ muốn nói đến một nhóm nhỏ trong đó, là những người muốn hạnh phúc nhưng không cố gắng đủ cho mong muốn đó của mình. Tôi có cô bạn hay nhìn vào những người có cuộc sống hạnh phúc, sung sướng (tất nhiên ko biết người ta có thật như vậy ko nhưng những gì họ biểu hiện ra ngoài xã hội là vậy) rồi cảm thấy trầm trồ, đôi khi là tủi thân theo kiểu cứ tự hỏi sao người ta lại sướng vậy, thậm chí là có chút ganh tỵ. Tất nhiên cô không phải người xấu theo kiểu hãm hại hay muốn chiếm đoạt của người ta, nhưng cô cứ rấm rứt vì tại sao mình ko được như vậy. Mà tôi ghét hơn cả là việc có những người mà theo cô là nhan sắc không bằng cô nhưng lại gặp được những người tốt yêu thương thật lòng (thấy mịe rồi, có xu hướng ngả sang thị phi nam nữ rồi) và cô ko cam tâm với điều đó. Tôi nói thẳng là người đẹp hơn cô ko thiếu, nhan sắc ko phải là thứ quan trọng nhất, tất nhiên cô cũng là mẫu phụ nữ thông minh nhưng thực sự là thông minh chưa tới, ngược lại luôn tỏ ra quá thông minh lại tự hại mình. Nếu muốn có những thứ như mình mong muốn, thì bạn hãy tự hỏi lại mình có những gì để đạt được những điều bạn muốn? Chúng tôi có một anh bạn đã lập gia đình. Tôi ko ưa anh bạn này, nhưng cô thì giao thiệp với anh chàng ấy theo kiểu lửng lơ con cá vàng. Tôi biết cô sẽ ko tiến xa hơn với anh ta, nhưng cô lại cứ quan tâm tới chuyện yêu đương của anh ta rồi phán xét. Tệ hơn là cô chê bai cô nàng vợ của anh ta cả về vẻ ngoài lẫn nghi kỵ nhân cách cô này. Tôi thì tôi ko quan tâm, mà tôi thấy vợ anh ta ko xấu dù biết quan điểm mỗi người mỗi khác. Rồi trước đây cô cũng hay kể với tôi về một đôi yêu nhau rất hạnh phúc, đã lấy nhau và có cuộc sống rất đáng ngưỡng mộ nhưng tôi biết từ một người bạn khác rằng nội tình bên trong cũng rách mướp lắm. Thế đấy, xã hội giờ sống ảo lòi cả ra. Bạn cũng hay chạy theo những giá trị ảo mà bỏ quên nhiều thứ nhưng bạn lại luôn chỉ trích người khác mà ko tự nhìn lại mình.

Bạn coi tử vi rồi bảo tôi sướng nhé, tuổi này hợp tuổi nọ, vân vân và vũ vũ các kiểu. Tôi chưa kịp nói gì thì bạn lại thêm rằng là cái sự sướng này của tôi cũng đến từ trăm sự khổ trước, đổi lại là bạn có khi bạn give up (từ bạn dùng) lâu rồi. Nếu bạn đã nói được vậy thì còn xuýt xoa làm gì, bạn có chỗ nào ko cam tâm? Bạn muốn tự nhiên mà sướng? Tôi chỉ cười khẩy khi bạn gõ những dòng ấy vì tôi biết nếu bạn vẫn cứ sống với những suy nghĩ như thế thì bạn sẽ còn cách xa hạnh phúc lắm. Tôi thì tôi hài lòng với cuộc sống của mình vì tôi có cái may mắn là trước nay những lựa chọn quan trọng trong cuộc đời tôi đều được tự mình quyết định. Tôi là người hơi cố chấp và lì lợm nhưng bù lại tôi gần như chưa bao giờ hối tiếc vì những gì mình đã quyết định. Thế nên tôi thấy hạnh phúc.

Nhân nói về chuyện yêu đương, tôi mới được chia sẻ từ một vài người bạn của tôi về những người bạn của họ cùng với những tình sử ly kỳ như phim diễm tình Đài Loan vậy. Có những người đã yên bề gia thất, chồng/vợ con đề huề rồi nhưng vẫn dứt bỏ để đi theo tình yêu mới mà bên trong có uẩn khúc gì hì tôi ko muốn đề cập ở đây. Cũng có những bạn trẻ yêu những anh chàng có khả năng chu cấp cho nhu cầu cá nhân của các bạn nhưng đến một ngày đẹp trời nọ, anh mệt mỏi bỏ theo tình yêu mới với ít gánh nặng hơn thì các cô chỉ còn biết ngậm ngùi.

Quy luật cuộc sống là được cái này thì mất cái kia mà. Sống mà sân si quá làm sao hạnh phúc. Quan trọng là mình thấy đủ, tham lam quá ko được gì đâu. Thế đó!

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 37 other followers