Tips for life, tips for tech

Hôm nay lại viết linh tinh một tí. Lâu rồi không viết.

Trước có thằng em bảo mình là sao lúc nào cũng thấy mình vui. Thực ra ai chả có lúc buồn, bực tức, ai cũng có thất tình lục dục cả, nếu là người. (Thất tình là Hỉ nộ ái ố San Siro, Lục dục là tình dục, thể dục và 4 cái nữa đang nóng nắng nhức đầu quá không nhớ tên).

Vấn đề quan trọng là phải sống với đám chúng nó (cái đám buồn bực ấy) như thế nào để được cái đích đén quan trọng cuối cùng đó là tinh thần phải được thoải mái. Để được như vậy có nhiều cách, đơn giản nhất đó là mình phải rất là ngu (Ice Age), cái này đúng, kinh nghiệm cá nhân. Thế là lúc nào cũng vui và được xếp top trong list nhân vật được hạnh phúc thế giới.

Hoặc là phải chịu khó phức tạp hơn, 2 cách: hoặc là tự thân vận động, hoặc là phải nhờ đến người khác.

Tự thận vận động đó là kiếm cái gì đó để mà làm. Một trong những siêu nghiên cứu của Einstein đã chứng minh nếu ngồi không thì 85% trường hợp dễ dẫn đến buôn chán, 25% trường hợp dễ dẫn đến khó chịu bực bội. Cộng lại hơn 100% nhưng kệ đi, sống không nên tiểu tiết chi li quá. Học một cái gì đó, chơi một nhạc cụ vớ vỉn nào đó, hay là chụp ảnh, hay là chơi thể thao. Khi tham gia vào những cái đấy mới phát hiện ra mình vô địch như thế nào, và cảm giác vô địch thì lúc nào cũng vui, ý tưởng cũng mới lạ và tàn bạo hơn (trong quá khứ những bạo chúa hay có những quyết định bất ngờ, ví dụ như Hitler tự sát bằng súng chứ không phải nuốt dây thun cho tắc thở).

Vẽ cái gì đó cũng là một cách hay để không bị nổi điên vì buồn chán:

funny-adulthood-comics-illustrations-mari-andrew-6-57c3dfa5a2235__700.jpg

(c) Mari Andrew. (instagram.com/bymariandrew)

Nhắc đến đây mới nhớ là ở bàn làm việc hồi xưa ở lab có một cây xương rồng, nuôi 3 năm dài cứ như dưa leo có gai. Sau khi xong PhD thì đã truyền lại cho thằng em chung phòng với hi vọng nó những tháng ngày cuối của these nhìn cái cây èo uột vàng khè đó mà có động lực vươn đến một ngôi sao.

Nhạc cụ thì nên chọn một loại nhạc cụ nào thê lương thảm hại vào, để nếu không hết buồn chán thì lây được buồn chán cho người khác, chơi dở ẹc hoặc hát rên ư ử như chó chẳng hạn. Cảm giác này giống như học trong lớp có mỗi mình cảm cúm, ngày hôm sau cả lớp bị lây, cảm giác này thật là vui, hơi vô trách nhiệm chút nhưng đoàn kết là phải chết chùm, câu này càng về sau của cuộc đời càng thấy tâm đắc. Nói đến đây sực hiểu ra mỗi lần ôm đàn lên hát thì thằng em chung phòng lại bỏ ra ngoài đi dạo. LOL.

Hoặc có thể viết: viết linh tinh vào, nghĩ gì viết nấy, để cho suy nghĩ trong đầu nó cứ tuôn ra như khi bị đau bụng vì ăn quá nhiều tacos vậy. Một trong những trang chuyên về kỹ năng viết blankpage đã nói rồi: mỗi này nên viết tầm 250 từ, khi viết cứ viết theo mạch như vậy, sai chính tả cũng kệ, viết để mà viết, viết ra rồi sẽ có câu hay câu dở, còn hơn cứ nghĩ trong đầu. Nếu nghĩ trong đầu là “mình không viết được” thì đúng là không viết được, nếu nghĩ trong đầu là “viết dở lắm” thì đúng là viết dở, còn nếu nghĩ trong đầu là “viết hay lắm” thì là viết dở nhưng bị điên tự huyễn là mình viết hay. Hm. Tóm lại là nên viết, đừng hỏi lí do.

Và. Cuối. Cùng. Để. Lúc. Nào. Cũng. Vui.

Là phải đẹp trai nữa.

Trust

Cố gắng mấy cũng không ăn thua : p

Thôi không than nữa, vô ích quá

Buồn chả muốn nói

Nghe nhạc tí cho đỡ buồn vậy, biết thế nghe một mình thôi

Nhân mã

Tại sao lúc nhỏ coi phim nghe bảo nhân mã đa số mọi người đều nghĩ là đầu người thân ngựa?

Nó có thể như này lắm chứ:

Nhân mã

Hồi còn có người vẽ nàng tiên  cá nữa xD vậy nên mình không cần phải vẽ.

Bảo vệ PhD thành công hôm cuối tháng 6 vừa rồi.

Sau đó là những chia tay: những thằng bạn mắc toi và cái lab chết tiệt, dọn dẹp cái bàn làm việc bừa bộn dơ hầy.

Cảm xúc lúc này nó thật là kì cục, giống như là khi dọn nhà chuyển sang chỗ ở mới vậy. Động vào chỗ này chỗ kia, chỗ nào cũng tuôn ra không ít thì nhiều là những kỉ niệm, toàn là kỉ niệm giẻ rách cả, nhưng giẻ rách cũng được, tắm xong có cái giẻ rách chùi chân còn hơn là lẹp nhẹp đi chân không khắp nhà.

Nhớ ngày này năm trước còn một thân một mình ở Grenoble, đi từ đầu này sang đầu kia của thành phố để kéo cái tủ lạnh về cái phòng kí túc xá nóng như cái lò thiêu, điện thì chập chờn mỗi lần cắm bếp là cầu dao lại giật tắt hết cả, đến nỗi nấu cơm hay quay lò vi sóng phải cầm chổi giữ cho cái công tắc nó không bị dập xuống, hồi mới chuyển tới còn bị đẩy vào cái phòng có rệp nữa kia, đm, rệp người chưa đủ lại còn rệp chánh hiệu nai vàng, dù sau đó đã chuyển phòng nhưng vẫn thấy khiếp, tối nào cũng ngủ được khoảng 1 tiếng vì cứ phải thao láo tìm xem có con khỉ gió rệp nào bò lên giường không. Phòng chỉ có mỗi cái guitar là nhìn vào còn thấy vui, cũng nhờ nó và tinh thần lạc quan nhiều lúc hơi thái quá mới qua được giai đoạn ấy. Giẻ rách nhưng thật là kì diệu. Đã thế hồi đó thành phố của Lyon cũng hay gọi về, tốn tiền nhưng kệ cũng vui, nhiều lúc cuối tháng cộng tiền tàu xe lại mới thấy tá hỏa, nhưng kệ lỡ rồi, tháng sau đó lại lặp lại sai lầm cũ. Cũng vui vì hồi đó về Lyon được cho một cái lò vi sóng, cù chì cù mài bọc giấy bỏ valise kéo 160km đi Grenoble, trên đường kéo vào kí túc thì bị xóc lên xuống sao đó long mẹ nó cái cửa, mỗi lần quay thì phải đứng giữ cái cửa lò kết hợp giữ cái cầu dao, cứ như thế nửa năm.

Nếu bây giờ mấy em có xin ý kiến của mình là có nên đi theo làm nghiên cứu sinh hay không thì trăm lần anh sẽ trả lời trăm là không. Muốn làm được thì phải cực giỏi và siêu đẹp trai.

Ở một mình nhiều khi rất tuyệt, cái tánh nghe nhạc hát ầm lên và bừa bộn chỉ tổ làm người khác bực mình. Ngay cả quan hệ con người cũng thế, nhiều lúc thấy ngồi mẹ trong góc vẽ vời ca hát một mình có khi lại hay. Tuy nhiên cái con người thỉnh thoảng ốm liệt giường cóc biết gì mà ở một mình nhiều lúc nó cũng không ổn, nhất là cái hồi bị gì đấy éo biết lúc 2h chiều t6 về nhà nôn thốc nôn tháo sau đó ngủ cóc biết gì, mở mắt ra thì thấy 7h, cứ tưởng là ngủ 5 tiếng từ 2h đến 7h, hóa ra là 7h của ngày hôm sau, thứ 7, LOL. Chỉ nhớ mang máng là có lúc mở mắt ra cứ như đang ở dải ngân hà, khát khô cổ nhưng chai nước nằm ở trên bàn cách giường 1m mà tay chân lại cứ như của ai khác không mò đến được.

Tuy nhiên thì cuối cùng mọi thứ đã xong, nhoáng một cái những thứ nhức đầu trôi tuột đi, chỉ còn lại cái cảm giác trống vắng và chán tận cổ, đã thế lại tổ bực mình khó chịu vì những thứ ồ ạt quay lại mà mình đã trì hoãn trong giai đoạn cuối trước khi bảo vệ. Ai cũng nghĩ mình là người khổ nhất, ai cũng nghĩ là mình là người đúng cả. Không chấp. Bốn thì vẫn là bốn. Cái lí luận 10 năm quả thật là rẻ tiền và ngu hết chỗ nói.

“Về thu xếp lại”, hôm nay ngồi thu xếp lại, cả về đồ đạc lẫn tư tưởng, thấy vui vui buồn buồn, những tấm ảnh chụp không bao giờ gửi, những món nợ có lẽ không trả được bao giờ… Nhưng cuộc sống là thế. Chịu thôi, hội ngộ rồi chia ly.

Best things in life

Hôm nay đọc được một bài viết thấy lạ lạ nên chôm về nhà để đọc chơi.
Nó gọi là Trolley Dilemma, vì không học mấy ngành nghiên cứu tâm lý này nên dịch lụi là Lưỡng đề xe goòng vậy.
Một dilemma là vấn đề người ta vấp phải khi đứng giữa hai lựa chọn, mà việc lựa chọn nó làm chúng ta phân vân rất lâu, vì phải so thiệt hơn, có nên làm hay không, và quan trọng nữa là không thể không làm.
Lưỡng đề xe goòng nó như thế này:
Bạn làm việc trong một đường hầm xe lửa, trong ngày hôm ấy, trong đường hầm có 5 đồng nghiệp đang làm việc trên một ray tàu. Năm người nói chuyện rôm rả không để ý gì lắm đến sự việc xung quanh. Chỉ có bạn có các đó không xa phát hiện ra có một toa tàu bị trượt và đang trôi về phía 5 người kia, hầm hẹp nên nếu toa tàu chạy đến 5 người họ sẽ chết, bạn không kịp chạy lại báo cho họ. Việc duy nhất bạn có thể làm là bẻ ghi tàu, để toa tàu này rẽ theo một hướng khác, cứu 5 người này.
Vấn đề là khi bạn làm vậy, ở nhánh tàu bên kia, cũng có một đồng nghiệp đang làm việc, và anh ta cũng giống như 5 người kia, nếu toa tàu đến, cơ hội sống cho anh ta là zero.
Câu hỏi đặt ra ở đây là gì? Bạn có bẻ ghi tàu không, đồng nghĩa với việc bạn giết một người để cứu sống năm người khác? Hay là không làm gì, để 5 người kia bị chết?
Một biến thể của dilemma này là: có 5 bạn trẻ đang băng qua đường ray tàu, và bạn đang đi trên cầu vượt và thấy điều đó. Bạn đứng ở trên cầu nên có thể thấy đang có một đoàn tàu đang chạy lại với vận tốc khá nhanh. Nếu bạn không làm gì thì 5 bạn trẻ kia sẽ chết.
Cùng lúc đó, ở trên cầu vượt có một người đàn ông có thân thể khá to lớn béo mập. Nếu bạn xô anh ta rớt xuống đường ray, thì có thể làm đoàn tàu dừng lại, và 5 bạn trẻ kia được cứu thoát. Hơi khác đi nhưng chung quy lại vẫn là giết 1 người để cứu sống 5 người. Trong trường hợp này bạn có làm không?
Thường là một câu hỏi chơi cho vui, nhưng câu hỏi chơi này chả vui tí nào😀😀

Chớp mắt

Cái tựa gợi tới một bài viết gì đấy về thời gian, nhưng không, chỉ là một game cho mắt thôi😀

Nhìn vào hình và chớp mắt thật nhanh xem

blink

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 84 other followers