Tips for life, tips for tech

Càm ràm

Nhiều lúc muốn càm ràm và chỉ trích người khác nhưng vì làm biếng với lại thấy vô ích với lại làm phiền những người không liên quan nên thôi không càm ràm nữa.

Tự dưng thấy buồn dễ sợ.

Hồi xưa ở với bà chị bả hay chửi mình là đứa phổi bò, nói nôm na là vô tâm vô tính vô tình vô đủ thứ. Sau thấy đúng là thế thật. Nhiều lần gặp nhiều đứa đủ thứ vô như vậy làm mình cũng bực mình nhất thời, nhưng về lâu về dài lại chả sao nữa, kệ, nghĩ nhiều quá nó mệt óc, mà mình mệt chứ ai mệt.

Kệ đi.

Làm gì thì làm miễn là đừng động chạm đến ai. Không chỉ trích. Có nói nhiều nói dài nói dai nói dở thì nên chui vào blog wordpress ít ai biết mà nói. Ăn chay chả có gì xấu, đạo gì cũng chả có gì xấu, miễn là đừng nó đi bắt người khác ăn chay cùng, miễn là đừng có ôm bom và nổ tung người khác khi họ không tin vào chúa của bạn.

Bao giờ cũng nhìn lại xem mình có sai gì không.

Không ai hoàn toàn đúng cả. Ngay cả chuyện đúng sai nó cũng tương đối, trong một thế giới toàn đúng thì sai là sai, trong một thế giới toàn sai, thì đúng là sai. Hơi lủng củng và vô lý nhưng không biết diễn đạt thế nào cho tốt hơn nữa. Chữ nghĩ được đến đâu thì gõ ra đến đấy.

Rừng vàng biến bạc? Hài.

Nhỏ học trong sách giáo khoa, suốt ngày ra rả rừng vàng biển bạc. Giờ Việt Nam rừng phá nát bét, biển thì nhiễm độc. Ôi chao. Nhiều lúc bên đây nhìn họ cưng chó mèo và đổ rác phân loại công phu, mình bắt chước theo thấy hay, nghĩ lại nhà mình thấy mà xót xa. Khi mà một cái đất nước dân quá nghèo khổ và quan thì toàn lo ăn của đút thì nói chuyện môi trường với lại yêu thương động vật nó cứ lạc đi đâu đâu đó. Nhưng vẫn phải nói về những điều lạc quan, vì cần phải có những người biết chuyện nói ra. Người sai vẫn cứ làm sai và người biết việc đúng cứ im lặng thì nguy cho cái xã hội quá.

Rồi ý kiến lại bị kệ đi và gạt tạm sang một bên, nhường chỗ lại cho cơm áo gạo tiền.

Chả biết làm cái gì nữa.

Rồi chuyện nghệ thuật, mỗi lần lên coi người ta showcase (gọi nôm na là khoe), thấy Mã Lai Indonesia họ có font chữ, Nhật họ có Origami, tàu họ có tranh thủy mặc và liên tục được phát triển, cập nhật, phổ biến cho toàn thế giới biết. Việt Nam muốn kiếm một cái font chữ hỗ trợ tiếng Việt hơi khó, mà kiếm ra cũng toàn thể loại chôm chĩa và bán lẻ lại kiếm xu keng (phạm luật, bị phát hiện ra và mất đường làm ăn thì lại đi càm ràm, haha). Và không thấy một cái shop nào ra hồn của tác giả đang ở Việt Nam trên creativemarket, không biết bác Hùng Lân có không, nếu có thì mình cũng vào mua ủng hộ ngay.

Thôi nói linh tinh rồi hehe.

Peace please.

Nêm và Nếm

Nhân ngày nhiệt độ lên cao, con nhỏ mạn phép viết về chủ đề nấu nướng cho thêm phần nóng nực ^_^ Thực ra cũng chả có gì ghê gớm, vì nó vốn không phải đầu bếp thiên tài hay là đảm đang sang chảnh gì.

Trước tiên phải nói rằng, nấu ăn với nó cũng như một vài sở thích khác, như đọc sách, móc len hay nghe nhạc…, rất ngẫu hứng :]] mặc dầu “ngẫu hứng” không phải từ khóa trong từ điển của một chòm sao như nó (đọc tới đây trai thể nào cũng đập đầu vào rốn “lại là horoscope chết tiệt” =]]). Tuy  nhiên, khi nó làm một cái gì đó, nó sẽ tập trung và tâm huyết ghê gớm, tập trung đến mức nếu có bom đạn bên tai nó vẫn sẽ tỉnh táo bỏ chạy… chớp chớp

Quay lại vấn đề nấu nướng, bất cứ ai khi đứng bếp lần đầu cũng sẽ thực hiện 2 thao tác vô cùng quan trọng đối với một món ăn nào đấy: Nêm và Nếm. Khi nói về việc thêm bớt gia vị và điều chỉnh mùi vị món ăn, người Việt mình vẫn hay dùng 2 từ này đi chung với nhau tạo thành cụm từ “nêm nếm” nhưng không phải tất cả chúng ta đều hiểu rõ rằng đây là 2 thao tác hoàn toàn khác nhau. Thỉnh thoảng chúng ta vẫn hay bắt gặp đâu đó người này nói với người kia: “Ê nêm cái nồi xxx chưa?” (xxx ở đây là tượng trưng cho một chủ thể món ăn nào đấy nhé, các bạn trẻ có trí tưởng tượng phong phú vui lòng không để cho nó bay cao bay xa). Sau đấy thì sẽ là câu hỏi tiếp theo: “Nếm thử coi vừa chưa?” À hà, thấy sự khác nhau rồi nhé.

Vậy, tóm lại “Nêm” có nghĩa là thêm bớt gia vị vào món ăn tùy theo công thức món đó và điều chỉnh sao cho người nấu và người ăn đều thấy hài lòng với mùi vị sau cùng của nó, còn “Nếm” là hành động chấm mút liếm láp sao đó (xin lỗi vì người viết mô tả theo trường phái phồn thực quá =]]) trong quá trình nêm để đi đến mùi vị sau cùng mà họ mong muốn.

Thế nhưng, với con nhỏ thì có hơi khác một chút. Xưa nay nó vẫn thấy hầu hết những người mà nó biết (kể cả mẹ nó) vẫn thường kết hợp song song 2 thao tác này với nhau trong quá trình nấu nướng. Đó có thể là một phản xạ hoặc một thói quen. Riêng nó, chả mấy khi đứng bếp, nhưng khi đã đứng là mỏi chân ko thể tả =]] Đùa thôi, thực ra thì nó gần như chả bao giờ nếm trong khi nấu. Nó cũng chả cao siêu gì mà nấu phát chuẩn ngay, cũng có khi mặn cũng có khi lạt nhưng lần sau chắc chắn phải khá hơn lần trước. Thế thì tại sao nó lại làm vậy?

Có 2 lý do: thứ nhất, vì thức ăn khi đang nấu rất nóng, nó không thể nếm được trong tình trạng đó. Cái trạng thái nóng của đồ ăn sẽ làm khẩu vị của nó bị lệch lạc và lượng nếm cũng ko đủ nhiều để nó cảm được mùi vị (khiếm khuyết vãi =]]). Thứ hai, nó cảm thấy việc nếm này sẽ không giúp nó tạo được khả năng hình thành cảm giác và sự gắn kết với mùi vị món ăn. Với nó, nếm là một thứ hành động cân đong đo đếm gia vị bao gồm vị giác, thị giác và khướu giác nữa. Vậy đó, nấu dở mà vẫn cứ tỏ ra phong cách =]]

Nhân tiện, khoe nồi cá lóc kho nghệ mới nấu chỉ-nêm-không-nếm =]]

Ca loc kho nghe

Mại zô mại ra, cá lóc thơm ngon kho nghệ tốt cho bao tử ^_^

Hôm nọ đi chụp ảnh cho nhà kia, tranh thủ chụp tí hoa lá cành.

Tấm này đăng lên 500px thấy người ta đánh giá cao. Thực tình mà nói thì không thấy hài lòng lắm nhưng cũng chả biết phải chụp như thế nào cho nó ấn tượng hơn.

Spring time

 

Cây sẽ cho lộc và cây sẽ cho hoa
Em cứ bay trong đời dịu dàng như cơn gió
Em cứ bay nhưng đừng bỏ lại tôi một mình.

Vụ leak thông tin chấn động thế giới Panama được giải thích đơn giản dễ hiểu bởi một thành viên mạng Reddit u/DanGliesack:

When you get a quarter you put it in the piggy bank. The piggy bank is on a shelf in your closet. Your mom knows this and she checks on it every once in a while, so she knows when you put more money in or spend it.

Now one day, you might decide “I don’t want mom to look at my money.” So you go over to Johnny’s house with an extra piggy bank that you’re going to keep in his room. You write your name on it and put it in his closet. Johnny’s mom is always very busy, so she never has time to check on his piggy bank. So you can keep yours there and it will stay a secret.

Now all the kids in the neighborhood think this is a good idea, and everyone goes to Johnny’s house with extra piggy banks. Now Johnny’s closet is full of piggy banks from everyone in the neighborhood.

One day, Johnny’s mom comes home and sees all the piggy banks. She gets very mad and calls everyone’s parents to let them know.

Now not everyone did this for a bad reason. Eric’s older brother always steals from his piggy bank, so he just wanted a better hiding spot. Timmy wanted to save up to buy his mom a birthday present without her knowing. Sammy just did it because he thought it was fun. But many kids did do it for a bad reason. Jacob was stealing people’s lunch money and didn’t want his parents to figure it out. Michael was stealing money from his mom’s purse. Fat Bobby’s parents put him on a diet, and didn’t want them to figure out when he was buying candy.

Now in real life, many very important people were just caught hiding their piggy banks at Johnny’s house in Panama. Today their moms all found out. Pretty soon, we’ll know more about which of these important people were doing it for bad reasons and which were doing it for good reasons. But almost everyone is in trouble regardless, because it’s against the rules to keep secrets no matter what.

To-do list 2016

Tối qua vô tình thấy bài viết của một ông bạn trên fb vào hồi tháng Giêng. Trong bài viết này, hắn đă liệt kê chi tiết 50 việc cần làm trong năm 2016, và với tính khí và tài năng của hắn thì tôi nghĩ hắn sẽ xong ít nhất cũng 40 việc (như vậy được xem là khá thành công).

Hồi đầu năm, việc tạo một cái to-do list phải nói là vô ích đối với tôi, giai đoạn đang bận rộn (giờ cũng đang rất bận) và làm biếng cùng một lúc. Dạo đấy nghĩ tới việc tạo một cái to-do list đã thấy chán ớn. Nhưng cuộc đời phải có những mốc đến cụ thể, không thể lang thang tùy hứng mãi được. Vậy nên tôi cũng thử lập một list cho riêng mình, tôi thích đăng trên wordpress, vì những gì đăng trên wordpress nó ý nghĩa hơn, và người đọc dùng wordpress theo tôi đánh giá là có chiều sâu tâm hồn hơn, không phải vào comment những ảnh, emoji đấm đá (mà tôi bảo là vô duyên nhất năm 2016).

  1. Xong PhD trước tháng 6: cái này phải chắc chắn.
  2. Kiếm đủ tiền mua một cái lens máy ảnh góc rộng Canon 16 – 35mm f/2.8 (đủ rồi nhưng vẫn còn lăn tăn chưa mua)
  3. Học xong gói Pandas trên Python. (đang xúc tiến, 1 tháng là phải xong)
  4. Xin Post-Doc về Geotechniques trước tháng 10/2016
  5. Viết thêm một paper về Micromechanics
  6. Vẽ được một nhân vật nữ trong hoạt hình Ghibli
  7. Luyện chữ đẹp hơn. Hiện tại không hài lòng ở mức “chữ dễ đọc” một chút nào
  8. Tập được guitar bài nhạc trong phim Laputa the castle in the sky
  9. Học Blender và tạo được một ảnh 3D
  10. Mod được và pack thành gói một nhân vật trong Dead Or Alive Last Round
  11. Học 3DS Max
  12. Viết một truyện ngắn khoảng 100 trang.
  13. Thăm được Santorini trong mùa thu (giá rẻ hơn mùa hè)
  14. Học xong cours Javascript và kết hợp nó với Illustrator (đến cuối năm nay phải xong)
  15. Chạy bộ

Sau mỗi bộ phim, mỗi cuốn sách, mỗi con người đã quen, dù hay và vui đến mấy thì mình vẫn thấy buồn. Người vô tâm sẽ bảo mình là buồn linh tinh vớ vẩn.

Có thể họ đúng. Nhưng lần nữa thì mình là mình không quan tâm. Lại viết tiếp, nhưng phải bật nhạc lên vừa nghe vừa viết, cứ như nhạc nó làm suy nghĩ trơn tuột thành chữ dễ dàng hơn vậy. Thật là kì diệu.

Summertime sadness

Đó là cái buồn trống trải của mùa hè, ngồi ngắm cảnh ngoài đường lát đá ngập nắng vàng, nắng như mật ong len lỏi khắp sân, chậm rãi leo qua những lan can bằng đá dày, uể oải. Đứng trong cái thứ nắng ấy, con người cũng mềm ra và chảy nhuyễn như mật ong luôn vậy. Một lần nữa lại thấy nhớ bóng nắng nhảy nhót trên nền xi măng. Rồi muốn nằm ra, ngủ, và không phải nghĩ gì khác nữa.

Bỗng dưng thấy nhớ thành phố Florence vùng Tuscany, như là một thành phố dập nguyên khuôn từ những tưởng tượng của mình vậy. Thình thoảng nghĩ lại vẫn muốn tò mò là sống ở thành phố đó nó thế nào, không biết cảm giác ngồi quán quen từ sáng đến chiều nó có hay như là Sài Gòn không, nhưng chắc là nó không chán như Lyon. Lyon hè thì họ toàn uống bia thôi, còn ly cà phê thì bé chút xíu.

Mùa hè mà con người đó đã biến mất sau một cuộc chiến dài, sau cái hôn cuối. Mà, có lẽ cũng chẳng nên nhắc lại chuyện cũ nữa, phải vậy không? Giữa cái nắng mật ong kia, chỉ biết vào quán cà phê một mình, gọi một tách cà phê và ngồi nguyên ngày để tư lự. Để cho không khí phố biển ngấm dần vào tâm hồn qua những cơn gió mang đậm mùi muối. Nhớ về những gì đã làm và chưa làm được, nó làm cho mình thấy tiếc nuối và buồn một chút.

Có những chuyện yêu đương chẳng bao giờ thành hiện thực.

ps. Ngày xưa đến giờ mỗi lần Beatles, Cold Play và Green Day làm mình thấy buồn, sau là Yann Tiersen, giờ thêm Joe Hisaishi, ôi chao!

Thủy tiên

Như đã hứa với bản thân thì cuối tuần trước cũng đã mò ra công viên với máy ảnh trên vai. Tuy nhiên thì tôi lại không chụp mà lại để cho một trong số đệ tử chụp. Lựa cũng được vài tấm khá. Thế là về chỉ cần chỉnh màu lại chút xíu và upload.

Cứ như là trong truyện cổ tích vậy.

Imgur

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 65 other followers