Tips for life, tips for tech

Già là một cái quy luật tất yếu. Thời gian bỏ mặc tất cả, nó vốn không thích chờ ai.
Thực ra thì già nó không phải là một điều tệ hại, tuy nhiên thì càng già lại càng mang lại nhiều tiếc nuối, những kỷ niệm, những câu nói mà nghĩ lại giá mà mình đừng nói ra, hay là những hành động không nên có.

Tôi chưa hẳn đã già, tuy nhiên cũng sắp, giờ mà nói chuyện già ở độ tuổi này có khi lại là việc gây buồn cười, nhưng cái hơi hướm, cái mùi vị, cái “aura” nó cũng gần kề rồi. Dần dần không còn dám liều mạng như xưa, dần dần thấy những việc phải làm nó không phải chỉ vì một mình mình nữa mà còn vì nhiều việc khác nữa, vì nhiều người khác nữa. Ở cái giai đoạn này, thêm bạn mới chẳng giải quyết được gì, tốt nhất là giữ lại những người bạn cũ, và thậm chí những bạn cũ đó tôi lại còn chắt lọc đi nhiều nữa kia, rốt cuộc chắc chẳng còn mấy ai, thôi kệ, miễn là khi mình gặp chuyện mình sẽ biết ai là người đến bên mình đầu tiên.

“Nhiều khi thấy ta tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do”

Tôi cũng chả thích uống bia nữa, cách đây mấy tháng, khi ở một mình, buổi tối tôi có làm một chai, để mà ngủ lại mơ linh tinh beng cả lên, rồi có khi lại viết ra những điều nhớ thương sầu cảm sến súa ơi là sến súa, tuy nhiên vẫn đọc thấy vừa lọt tai, thậm chí nhiều khi viết hay quá lại nghĩ tại sao mình không là nhà văn nhỉ? Nhưng có lẽ là không đâu, toàn là viết linh tinh thôi.

Mà hễ tinh thần hơi lung lay một chút giữa cái dòng đời xuôi ngược này, tôi lại đem nhạc Beatles và Trịnh Công Sơn ra nghe, và chúng nó (nhạc ấy) lại làm tôi thấy buồn, buồn ghê luôn. Vẫn có những câu từ tôi không hiểu, nhưng chung quy lại thì nó vẫn là những mất mát, tiếc nuối, những điều mình chưa làm được, và những điều mình lẽ ra đã không nên làm, nhưng đã quá muộn.

Có lẽ nên kệ đi.

“Sống có bao năm, vui vui buồn buồn, người người, ngợm ngợm”
Cái đoạn “người người, ngợm ngợm” dùng từ thật là đắt.

Hoa trong hoa

Gần đây bận việc quá, với lại tâm trạng không được tốt lắm nên cũng chẳng đi chụp ảnh iếc gì, may sao trong mớ ảnh cũ lục lại được một lô một lốc những ảnh mà chưa đăng bao giờ. Mở ra chỉnh màu một chút xíu, rồi đăng lên câu like trên FB chơi, rồi sau khi đã chán thì lại mang về cái góc wordpress bé nhỏ này.

Cái xứ Pháp này được cái hoa nhiều, công viên nhiều, và người chăm sóc hoa cũng nhiều, tất nhiên không phải tất cả chúng nó đều đẹp và cũng không phải tất cả chúng nó đều thuộc dạng đưa máy lên bấm tách là có ảnh đẹp ngay. Nhưng không sao, biết cách chụp bao giờ cũng có cách cải thiện được tình hình dù ít hay nhiều.

Một trong những điều quan trọng ảnh hưởng nội dung và chất lượng khi chụp ảnh là ánh sáng, sức khỏe và đi cùng với ai. Còn khi ngồi lựa ảnh thì âm nhạc và ăn cái gì lại chiếm phần, quan trọng, vì tụi chúng nó ảnh hưởng đến cái “mood”, chọn gì, tông màu nào, crop bỏ cái gì đi, những cái vụn vặt nhỏ xíu đó hóa ra lại làm người ta mất vài tiếng đồng hồ chứ chả chơi.

No one told me about this, I knew it, and stupid enough to choose this way, because life will fuck everybody.

fb382a8f04c33a10101b604b71885217Credit: CollegeHumor

Lí do tôi viết bài này không được rõ ràng, có lẽ chỉ vì tò mò. Thực ra tôi tham gia mảng đồ họa nhiều thì không nhiều nhưng ít cũng không, chục năm thì không thể gọi là nhiều với nghệ thuật (art, xin phép dùng từ này cho toàn bài viết về sau) vì tôi thuần là một kĩ sư yêu thích art chứ không phải là một người làm art chính cống. Việc này có cái hay và cái dở, nhưng đó thuộc về một bài viết khác.

Tôi biết đến Typography từ hồi tham gia diễn đàn vietphotoshop, giờ tôi không tham gia nữa vì nó không giúp ích gì tôi mấy, nhưng từ cái sự không thích diễn đàn đã làm động lực cho tôi tìm hiểu về Typography, rồi sau đó là Calligraphy, chứ trước đó tôi chỉ thích blend màu và thiết kế web.

Nói về Typography (gọi tắt là Typo) thì dài ơi là dài, nhưng tôi vẫn thích nói về nó, tôi mong muốn viết được một bài đầy đủ thông tin nhất, vừa là thông tin tôi đọc được, hay người khác dạy cho, những gì tôi nhìn thấy và ngẫm nghĩ, cũng như những kinh nghiệm tôi có được khi ngồi mày mò trên Photoshop (Ps) & Illustrator (Ai).

Click image to go to original source – Bấm chuột vào ảnh để đến trang gốc

Typography là gì?

Ý nghĩa gốc của Typo là nghệ thuật và kỹ thuật sắp chữ, và mục đích cuối của typo là làm cho chữ dễ đọc và gây ấn tượng cho người quan sát, những yếu tố chính làm nên typo là: font chữ, độ phân giải, độ dài hàng, khoảng cách của hàng với nhau và khoảng cách giữa các kí tự với nhau (kerning – xin phép được dùng từ này vì từ này ngắn gọn và lại rất hay nữa).

Vì Typo có gốc gác là sắp chữ, nên người làm Typo thường không sáng tác font, họ không nghĩ ra kiểu font mới mà họ đơn giản chỉ là sắp xếp kí tự cho các bản in ấn (sách, báo) chứ không phải dân thiết kế, và ngược lại những người thiết kế font một số người họ cũng không bao giờ bảo họ là dân Typo. Tuy nhiên ngày nay mọi người hay nhầm và, có thể không nhầm, cho rằng tất cả những gì liên quan đến chữ viết, bao gồm viết tay, là thuộc hàng Typo. Nếu các bạn quan sát các nhà in báo thời xưa và sách thời xưa, thì khi in ấn, việc họ làm và sắp xếp các khuôn chữ cái vào một cái bảng, các khuôn này có thể bằng kim loại hoặc gỗ, rồi thành một bảng chữ, sau đó quệt mực lên rồi ịn vào giấy, giống nhưng chúng ta đóng dấu ngày nay vậy, cứ thế, một trang lại ịn một lần. Đó là một trong những công việc của người làm Typo: một typographer.

Bản in cho header của báo chí (Pinterest: Sheryl Ashley)

Ngày nay, vì máy tính nói chung và phần mềm đồ họa nói riêng đã mở rộng khái niệm Typo, không gói gọn trong việc sắp xếp các khuôn chữ nữa. Ngay cả việc đơn giản canh lề cho bài luận văn viết trên word, bạn đã là một Typographer rồi, hay ngồi chọn font cho bài blog, đó cũng là Typo một cách đơn giản dễ hiểu.

Vậy từ bài viết này về sau, Typo sẽ được hiểu là tất cả những gì liên quan đến sắp chữ, thiết kế font, làm quotepic, graffiti v.v…

Hẹn gặp lại ở bài viết kế tiếp: Lịch sử Typography

Khi vẽ chữ thì các yếu tố trang trí thêm đôi khi sẽ làm cho bức vẽ đẹp hơn rất nhiều, vẽ tay không khó, chỉ cần biết một chút kĩ thuật và chịu bỏ thời gian ra luyện cho dẻo tay thì kết quả cuối cùng sẽ rất được. Dưới đây là một số video hướng dẫn vẽ các họa tiết trang trí bằng phần mềm Adobe Illustrator:

How to create your own brushes

Illustrator Tutorial Floral, Swirl, Ornaments

Swirl Floral Tutorial Illustrator

Illustrator Tutorial Floral, Swirl, Ornaments, Butterfly

Cuối cùng là câu:
“Học, học nữa, học mãi”

Tranh thủ nói linh tinh thêm một chút, chẳng phải muốn dạy bảo hay có một cái kết luận gì hổ báo kinh thiên động địa, đơn giản chỉ là muốn nói gì đó. Muốn nói gì đó và nói được, đó là một điều hạnh phúc.

Nhiều bạn thấy tôi vẽ, hay trên các diễn đàn về photo, khi thấy một tác phẩm đẹp thường những người ít biết (ít biết ở đây có nghĩa là không hoặc chưa làm bao giờ, hoặc làm mà chưa đến nơi đến chốn) sẽ hỏi là: “anh ơi anh vẽ bằng gì đấy” hay là “anh dùng bút/font chữ gì đấy?” hay là “anh ơi anh dùng lens gì đấy?”. Những câu hỏi này thường chả bao giờ tôi muốn trả lời. Nếu là vẽ, bạn cho tôi một miếng giấy với một mẩu bút chì tôi cũng sẽ vẫn vẽ được Pikachu và Doraemon. Cho tôi cầm một cái máy ảnh du lịch tôi vẫn có thể chụp được close-up và có thể chụp những ảnh nền “xóa phông” (fond, tiếng Pháp: nền, chiều sâu) như thường.

Cái chuyện luyện tập cố gắng nó rất dễ nói dễ thực hiện, vì nó rất đơn giản, nhưng để làm nó để trở thành một thói quen thì con người ta không làm được mấy, hoặc làm được nhưng nhanh chán, vì kết quả của sự luyện tập nó không như công tắc đèn, bật cái có ánh sáng ngay. Vậy nên cứ sốt ruột một chút, đau một chút là bỏ. Nói như tôi đây hít đất được 20 cái/ngày, sau hôm đi chơi bóng chuyền đau tay quá thế là tối leo lên giường ngủ sớm, hít đất gì đó bỏ dở đến 5 ngày rồi. Đúng là giẻ rách mà.

Không sao, nhưng ít ra (hơi ít) cũng có những lần tôi thấy sự luyện tập được gặt hái cái gì đó. Hít đất làm tay to khỏe, tôi có thể ôm được nhiều sách vở hơn đến lab để làm việc và tối thì lại ôm về nhà coi phim. Code nhiều, làm việc nhiều và chăm chỉ thì tôi chưa làm được nhưng tôi có lòng tin là tụi nó vào một ngày nào đó sẽ có đóng góp cho tôi cái gì đó, nhiều khi niềm tin, bên cạnh hy vọng, quan trọng lắm kia. Và có niềm tin là một điều rất tốt.

Memory eraser

Memory eraser

Doodle gần đây nhất. Nhiều lúc ước có một loại thuốc gì đó uống vào đến quên đi một số việc. Có câu càng cố quên cái gì thì lại càng nhớ, đúng là không sai tí nào.

Untitled

This is a super sad comic by gunshowcomic

20100105

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 47 other followers