Gibberish

Có lẽ khi còn nhỏ đọc sách và đọc báo kết hợp với xem phim ảnh, đa số ai cũng muốn làm người tốt khi lớn lên. Nếu theo như trong phim, người tốt là những người đi tiêu diệt cái ác, thiêu cháy phù thủy, bắn vỡ đầu zombie hay đập chít con rồng; hay lớn lên một chút thì là chữa bệnh cho người khác, giúp đỡ người ta trong lúc hoạn nạn khó khăn v.v… Sau nếu thấy những việc đó vẫn khó quá thì chỉ cần biết xin lỗi, cảm ơn đúng lúc và mượn tiền nhớ trả lại cho người khác (dù có hơi bị trễ) hay không mạt sát người khác (nhắn tin hay nói trực tiếp cũng như nhau) cũng đã là người tốt lắm rồi.

Không có kẻ ác thì làm gì có cơ hội trở thành anh hùng!

Tự dưng nghĩ ra câu đó nói chơi vậy thôi chứ logic trong đó chẳng có bao nhiêu. Cơ mà cũng phải phục những kẻ ác trong phim ảnh tạo nên, nói chung là phải có khả năng và sự kiên định cũng như biết vượt qua những số phận bất hạnh của bản thân thì mới có thể làm được như thế. Người dơi tiêu diệt Joker bởi vì anh ta giàu, giọng anh ta trầm hơn và anh ta tập gym nên xác suất thắng khi đấu tay đôi với Joker tăng lên, nhưng anh ta thua Joker ở sự liều, độ quái chiêu (liên quan trực tiếp đến trí thông minh) và một số cái khác nữa. Những cái Người dơi và Joker có không phải người bình thường nào cũng có. Và cũng đừng nghĩ là đùng một cái Joker muốn là biến thành kẻ ác, hắn cũng phải tập luyện, cũng phải chịu thất bại, cũng phải kiếm nhiều tiền trước khi đi làm những chuyện rùm beng thiên hạ. Hắn cũng có người yêu xinh xẻo chứ phải không, cái cô Harley Quinn chỉ bị mỗi tội điên điên khùng khùng thôi. Có ai dám vỗ ngực tự nhận mình không khùng ở trong cái thế giới đảo điên này? Ồ có mày hả, thôi nhé chẳng sao bởi vì tao cũng không quan tâm.

Cơ mà muốn làm thể loại người nào, tốt hay xấu, cũng phải đầu tư thời gian tiền bạc và có một số hành động đưa đến một số sự kiện cụ thể dù cố ý hay vô ý. Người ta phải thấy việc mình làm và nghe việc mình nói thì mới đánh giá (chả biết đánh giá đúng hay sai) thì mới quyết định được chúng ta là người tốt hay người xấu. Và vì cái đó nó rất là tương đối nên thôi các bạn cứ cố gắng làm tốt nhất có thể rồi chịu chấp nhận là thể nào cũng tòi ra một hai thành phần không ưa những gì các bạn làm. Không sao, hãy yên tâm vì 100 năm nữa chẳng ai nhớ những xích mích ấy đâu. Hồi xưa có một cái quote hay hay của Shinoda nhóm Linkin Park là “Work hard and don’t be an asshole”. Trong nhóm mình chơi cũng có vài thằng suốt ngày tự nhận là asshole, và tụi nó nói luôn: không nó asshole thì shit nó cứ kẹt trong người bọn mày rồi bọn mày sẽ chết mất, hãy để những người như tao giải cứu thế giới. Bông đùa là thế nhưng tụi nó rất tốt, ví dụ để thấy rằng, đánh giá cái mẹ gì thì cũng phải công tâm, và có một cái lí rất đáng ghét của cuộc sống nhưng cứ phải chấp nhận đó là chả có cái gì tuyệt đối cả.

Tôi cũng chả biết trong cái thế giới này bao nhiêu phần trăm người nghĩ tôi là người tốt và bao nhiêu nghĩ tôi là người xấu. Nhưng câu kết rút ra ở trên rồi, cứ phải cố gắng đầu tư thời gian và tiền bạc làm những việc cần làm đã và cố gắng “don’t be an asshole”. Rồi nữa, khi nhận ra đa số những việc mình làm và nói chả có ai quan tâm thì mình lại thấy tự tin hơn để tiếp tục. Banzai!

Đợt hè vừa rồi về chơi được hơn một tháng nên tôi có cơ hội được động lại mớ sách mua hồi xưa, tôi còn tranh thủ mua thêm vài cuốn để thỏa cái hứng lật lật mấy trang giấy và ngửi cả mùi sách mới nữa (trong tuần còn lại ở Việt Nam chỉ đọc được 1 nửa cuốn trong 3 cuốn đã mua, nhưng 1 trong 2 cuốn còn lại đã đọc bản tiếng Anh rồi nên cũng không thấy áy náy lắm).

Tôi có biết sách điện tử và sự tiện dụng của nó, tôi cũng không old-school lắm trừ tùy trường hợp nhưng tôi có lí do riêng để làm những việc đấy. Riêng việc sách điện tử, từ pdf đến ebook, từ mua đến tải chùa ở đâu đấy và gỡ mấy bảo vệ bản quyền tôi biết cả, sách trên tablet và play book cũng có cả ngàn. Tuy nhiên, bao nhiêu sách đấy cũng không thay thế được cái việc cầm cuốn sách trên tay. Khi tôi nhìn một người cầm sách giấy đọc là ngay lập tức tôi có thiện cảm, và tôi tin rằng những người như vậy là người lương thiện và biết trước biết sau, và đặc biệt họ không thích làm phiền người khác. Họ có thể lập dị một chút giống những ông kẹ nghe nhạc cổ điển hoặc metal, nhưng nhìn chung họ không làm hại gì ai.

Có một cái tiếc ở Việt Nam so với Pháp về chuyện đọc sách, đó là đi ngoài đường trên mấy phương tiện công cộng, có thể thấy nhiều người Pháp họ hay lôi sách giấy ra đọc, có thể tiểu thuyết, có thể sách công việc, đọc một hồi mỏi mắt lại nhét vào trong túi sách chợp mắt một chút. Những người này đa số là những người đứng tuổi, có thể suy ra họ không mê mấy cái điện thoại, nhưng cũng có thể thấy trong toa tàu mấy bạn trẻ trẻ (gái nhiều hơn trai theo quan sát của tôi) ôm cuốn sách đọc và lâu lâu mới mở điện thoại ra quẹt quẹt kiểm tra vài đường. Nhìn những người đọc sách như vậy tôi thấy yên tâm, ngồi chung toa với những người như vậy tôi không phải ôm khư khư cái balo vì sợ bị một tay ất ơ nào nẫng mất (thật là chủ quan và ngây thơ).

Ở Việt Nam thì cảnh đọc sách chốn công cộng còn rất hiếm, ở sân bay Tân Sơn Nhất nhiều lúc tôi vào phòng đợi sớm (lần về này tôi ngồi trong sân bay hơi nhiều vì có nhiều việc phải làm) thấy đa số không nằm la liệt một người chiếm 3, 4 ghế thì cũng là mấy người ôm điện thoại coi tin tức hay cái gì đó rồi khều nhau rồi cười ầm cả lên. Tôi thì chẳng quan tâm lắm nhưng cái mắt và cái tai vẫn còn hoạt động nên tụi chúng nó vẫn cứ phải xử lý những hình ảnh và âm thanh đấy. Cũng hay, vì những điều tai nghe mắt thấy này nên tôi mới quyết tâm mua cuốn Vivre avec les Vietnamiens (Sống với dân Việt Nam) của một tác giả người Pháp đã sống một thời gian dài ở Việt Nam, cuốn này tôi đã ngâm trong wishlist hơn mấy năm vì chờ mãi chẳng có bản epub để tải, mà sách giấy tìm ở mấy thành phố nhỏ lại chả có tiệm sách nào bán, để xem ông ấy có nói gì về vụ này không.

Có một điều phiền nữa nếu so tablet với sách giấy đó là khi đi qua cổng an ninh ở sân bay: sách giấy nhét tọt vào túi rồi đi qua chẳng sao, còn tablet cứ phải lôi nó ra để soi chiếu riêng.

Tò mò kiếm truyện vớ vỉn đọc thử (thật sự vớ vỉn), sau khi đọc Người cũ còn thương được vài trang và ói mửa. Lần này là
Người yêu cũ có người yêu mới.
 
Trang đầu có đoạn thế này:
 
“Thật ra đôi khi ai cũng cần ngồi xuống mà khóc.
Khóc cho sự phản bội, ta đã ngẩng cao đầu cho qua.
Khóc cho tình yêu lớn mà vờ nghĩ rằng thời gian làm phai dấu.
Khóc cho nỗi đau vùng vằng cất mãi vào trong.
Khóc cho những lần buông tay không cố ý.
Khóc cho sự bất lực đôi lúc tràn về chẳng báo trước.
Khóc cho vạn mỏi mệt mà cuộc đời bắt phải có.
Khóc cho sự thừa thãi dừng chân nơi chính bản thân ta.
Khóc cho ngày hả hê của tháng năm dài cằn cỗi.
Khóc cho sự xót xa nơi xương tủy khi mất đi người yêu thương.
Khóc cho nhoài người những kí ức xóa không phai.
Khóc òa vội vã hay khóc ngược vào trong thì đều là nước mắt, đều rất mặn và có vị hanh hao.”
 
Dafuq? Không có Khóc vì xắt hành kìa (ò__Ó)? Rõ ràng là phi thực tế!!
Không đọc nữa, lại thêm một thất bại trong việc đọc truyện vớ vỉn.
 
Có những nội dung dành riêng cho từng độ tuổi khác nhau. Sách là một trong số đó, dần dần con người ta thực tế hơn và ít thời gian mơ mộng hơn, những cuốn như trên kia sẽ bị liệt vào thể loại… vớ vỉn. Trong khi với những em mới hoặc hơi mơi mới với tình yêu thì sẽ mê tít thò lò. Hoặc những thể loại lâu lâu sập bẫy sầu nhân thế.
 
Đùng một cái lập gia đình, tất cả thể loại vớ vẩn kia dẹp sang một bên, tủ sách phải nhường chỗ cho các thể loại nuôi dạy con. Hay đương thời hơn, FB dần dần là những bài share “10 cách giữ hạnh phúc gia đình, điều thứ 7 đặc biệt quan trọng” (đây là một kĩ thuật lôi kéo tò mò người đọc, nhiều lúc cái điều thứ n rất đặc biệt kia éo có cái mẹ gì cả, hay “5 thực phẩm tốt cho con cái”… Cũng giống như những cuốn sách mua về không đọc, những bài share này cũng share với tinh thần sẽ-đọc-sau. Mãi không thấy đọc.
 
Thú vị hơn chút, hôm bữa ggawpj một câu hỏi khá thực tế là ‘Sự hấp dẫn từ người khác giới có phụ thuộc độ tuổi không?’ Ví dụ khi trai sinh viên thì thích mấy em trẻ trẻ, già trung niên thì thích mấy cô đứng đắn (đại loại thế), cũng có mấy bác già già vào confirm là độ tuổi nó thực sự ảnh hưởng đến những cái gu bản thân. Bảo sao, sách và tình cảm còn như thế, huống chi là nhạc, huống chi là những nhu cầu khác.
 
Chỉ có sự linh tinh và sự làm biếng là trường tồn với thời gian.
 

Whatever research project you do, whatever equipment you use, in the end all must be written down and published to community. The writing skill is therefore an important skill. For foreign researchers (like me), it is always a challenge. Below is a list of some useful advices which I have to read all the time to sharpen my writing skill.

Here is the list (same author):

Also, from Nature:

Run VIM

I’m a fan of SublimeText and it suits well for my work (I code Python, MATLAB, LaTeX and sometime C++). People often tell me that if something works well for me, I shouldn’t change it. However, I’m a curious guy and VIM is recommended to me several times in … 10 years and I was too lazy to try it. So I write this blog post as a simple tutorial, a simple first step for myself. If it isn’t suit my work-flow, it’s still nice to know about this tool. I also hope this would be useful for other people who want to learn VIM from zero.

There is a joke from linux users about Windows user: “The easiest way to generate a random string is telling a Windows User type in VIM”. Starting as a Windows user, it’s funny that it was true for me the first time I used VIM (long time ago) and I don’t have time to use it again, until recently.

To install vim:

 sudo apt-get install vim 

How to create a text file with vim:

Open vim by opening the terminal and input:

vim

Then press Enter, what we should have is like this:

To go to inter mode, press i, to return to command mode (default), press Esc.

We can navigate through text in the command mode with directional buttons as H-J-K-L, equivalent to left-up-down-right.

Now as told earlier, press i to go to Insert mode (VIM will tell us with INSERT at bottom left corner). Insert whatever text you like.

Now, to save it, we need

w

command, press Esc to quit Insert mode, type

:w testtxt.txt

and press Enter.

As a result, VIM will create a testtxt.txt file, note that because I run the terminal in Home folder, then the saved file is located there.

[to be continued…]

 

Tag Cloud

%d bloggers like this: