Tips for life, tips for tech

Về Việt Nam nghỉ và thực hiện một số việc quan trọng

Tuy nhiên nó chẳng đi đến đâu, toàn vướng tức tối hụt hẫng vào người.

Kệ, nghe nhạc vậy, không thì buồn chán phát chết mất.

Này đăng trên Insta và FB rồi, giải trí tí cho vui.

Chứ quan tâm hay không thì biết rồi. Muhaha.

Vẽ chì và đồ mực Kuretake, không cần trình độ nhiều vẫn ra màu đẹp mê ly. Một ý tưởng cho ai chán, làm biếng viết và không thích ra ngoài chụp ảnh, đó là mua mực Kuretake về vẽ linh tinh.

khongquantamgai_comic

Từ lúc biết nhạc Beatles đến giờ, để ý mỗi lần nghe là lúc ấy lại đang đau ốm gì đó, có thể là sổ mũi xoàng, có khi là gãy xương nằm một chỗ. Về sau này nghe Beatles không phải lúc đang bị đau nữa, nhưng lúc đó lại có cảm giác như trong lòng lại lấn cấn một cái gì đó.

Lần này có lẽ lại là lấn cấn. Việc gì thì cũng không rõ, và cũng không muốn tìm hiểu làm gì.

Nhạc Beatles người ta ở mức biết biết một chút thì chắc họ cũng chỉ nghe Yesterday, Hey Jude, Let it be, cùng lắm là Strawberry Fields Forever… mấy nhóc bảo nghe Beatles mình hỏi A Day In Life chắc ít biết, và In my life chắc cũng không. Đó là một thiếu sót, vì In my life là một bài tự sự tuyệt vời.

There are places I remember
All my life though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain

All these places have their moments
With lovers and friends I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all

Bài này với mình chắc là bài nhạc để tỏ tình hay nhất. Vì có một cái câu rất hay ở đoạn sau, nhưng thôi hãy nói về đoạn đầu trước. Qua cái đoạn đầu, nó đem lại cái cảm xúc chung ở tất cả các bài hát mà tôi nhớ lâu, đó là cảm giác nghĩ về những việc đã qua, những việc mình làm được và chưa làm được, những cái mất đi và những cái còn. Có nhiều việc cứ tưởng là quên đi mất nhưng không phải vậy, lâu lâu lại nhớ mấy cái xưa xưa cũ cũ ấy.

Tuy nhiên lúc cái cảm giác bềnh bồng đó còn lảng vảng trong đầu thì đoạn hai lại đến, và câu nói về tình yêu thì thật là tuyệt vời.

But of all these friends and lovers
There is no one compares with you
And these memories lose their meaning
When I think of love as something new

Though I know I’ll never lose affection
For people and things that went before
I know I’ll often stop and think about them
In my life I love you more

Cảm giác cứ như như đang đi ngoài đường lạnh lẽo như trong bài “Bitter Sweet Symphony” của The Verve ấy (tất nhiên không tông đùng đùng vào người ta haha), đi thì cứ đi, đời thì cứ phải đi, nhưng cũng có lúc dừng lại và nghĩ về những việc và những người đã qua.

Và lúc đó, những lúc buồn nhất, lạc lối nhất, lại có một chỗ đáng tin cậy, một chỗ mình biết sẵn sàng đánh đổi tất cả để được ở bên, một chỗ thực sự nghĩ cho mình chứ không phải nghĩ cho người ta. Thế nên mới có câu kết.

Bài này còn đoạn solo piano “vớ vỉn” nữa, nhưng sao cứ nhớ mãi.

 

Monday

Nói về thứ Hai, ngay cả khi không làm cái gì nữa thì nó vẫn đem lại cảm giác không thoải mái, có thể không phải lí do chính là thứ Hai sắp đến, mà là do Chủ Nhật sắp đi. Cái gì mang lại thoải mái nó chấm dứt thì đúng là chẳng bao giờ vui cả.
Monday always makes me down.
Nói về Carpenters, hồi trước thông tin chưa đầy đủ, cũng như không biết tiếng Anh, nhạc của Carpenters, đặc biệt là giọng của cô Karen (mãi sau này Google và Wikipedia mới cho mình biết cái tên, cũng như sự thực) mình được biết đến qua cái băng từ tua bằng bút chì, đó là những bài nhớ mãi kiểu Only Yesterday, Top of the world, Super Star… Chuyện yêu đương không thành qua nhạc của Carpenters miêu tả thì chuẩn y-tô-mì-tôm. Bên cạnh đó, nghe nhạc về những chuyện tình yêu không đến được qua giọng nữ và qua vai nữ bao giờ cũng đặc biệt hơn, giống như ABBA với The winner takes it all hay Adele với Someone like you.
Giọng của Karen thì đặc biệt, và nhạc của Carpenters thì lúc nào cũng u u ám ám, kể cả những bài lẽ ra phải vui thì nó cũng làm cho người ta có cảm giác “sao sao ấy”.
Karen chết vì bị bệnh biếng ăn. Đó là cái chết của một giọng ca thiên tài. Sau này ca sĩ nữ giọng hay có xuất hiện mấy đi nữa nhưng giọng của Karen vẫn không thế thay thế, kiểu giọng hát làm người ta phải chìm vào suy tư một cách đặc biệt. Adele cũng không và Tony Braxton cũng không làm người ta có cảm giác ấy được.
Thế đấy.

Trong bất kể việc gì, muốn người ta nhớ lâu thì nó phải mang trong mình một câu chuyện: một tấm ảnh, một bức vẽ, một bài hát, và hiển nhiên, một truyện nào đấy. Dạo này gặp nhiều chuyện và con người nhạt nhẽo quá làm cuộc đời nó chán kinh khủng. May sao trong những lúc chán nản bao giờ cũng sẽ tìm được một cái gì đó để kéo cứu sống con người khỏi vũng nước tù đọng kia.

Nghe bài này làm mình nhớ lại những đêm đại học, tối thứ 6, bạn bè kéo nhau uống bia rượu đến mức ngủ chả biết gì & sáng hôm sau lại:

But all the friends he makes at night, in the morning they are gone, And he’s left with his four walls, his aching head, his silent phone

Tất nhiên không đến mức thoáng tẹt ga như bọn tây, nhưng aching head và silent phone thì cơm bữa.

Nhóm nhạc BOY mà lại là 2 bạn gái nhé 😀 😀 giai điệu thật dễ thương.

Con nít thì dễ chán, còn người lớn là dễ phiền muộn. Với sự phức tạp mà người lớn ngấm phải (dù chả muốn) thì muốn dẹp đi những phiền muộn đó thật không dễ chút nào.

Để chiến đấu với cái sự buồn chán kia, con nít có khá nhiều giải pháp và kết quả bao giờ cũng mang tính lạc quan hơn. Với một đứa con nít, có thể đơn giản mở cửa đi ra ngoài, lượm một khúc cây để chơi, và voilà, buổi chiều buồn chán biến mất như nó chưa từng ở đó vậy.*

Là người lớn, bạn có thể đã thử xem ti vi hoặc là chơi điện tử, cũng chả muốn đọc cuốn sách nào, những thứ khác thì quá tốn tiền (và bạn không đủ tiền) hoặc quá khó. Vậy nên bạn chả muốn xem cái gì, chả muốn chơi cái gì, chả muốn đọc cái gì, và bạn thực sự chẳng có thời gian để đi chơi cùng bạn bè, vì đa số các ngày công việc sẽ kết lúc tầm 8h tối và 6h sáng hôm sau bạn lại phải đi làm, cảm giác này giống như vô vọng vậy, bạn không có lựa chọn nào khác ngoài việc cảm thấy buồn chán. Cảm giác vô vọng trộn lẫn với buồn chán sẽ tạo nên cái thứ giông giống như phiền muộn kia.

Cách trả lời duy nhất để giải quyết tình trạng này có lẽ là phải đi làm một cái gì đó mới, hoặc thử ngồi thiền xem sao. Bạn cho phép bản thân làm ra một cái gì đó: một bức vẽ xấu quắc, một bài thơ đầy lỗi và gieo vần kinh tởm, hoặc dùng phần hay đất sét nặn ra một kiểu quái vật gớm ghiếc nào đó. Mẹo ở chỗ bạn làm những thứ này với tâm lý chơi là chính, chứ không phải bạn muốn trở thành nhà văn như JK Rowling, hay làm để kiếm tiền, hay bạn muốn nổi tiếng trên Instagram.

Ngồi thiền hoặc đi dạo là một cách đơn giản để lấy lại cân bằng, và chúng nó cũng chả tốn thời gian mấy, chúng nó hữu dụng trong việc giết đi cảm giác chán. Đi dạo một chút, xong về viết linh ta linh tinh về cái buổi đi dạo đấy, rồi nằm nghỉ và nghe nhạc.Những việc đơn giản, cũng không phải là những việc quá thú vị, nhưng thật khó để có cảm giác chán khi bạn có thể hiểu rõ giá trị của một việc nào đó.

*Cảm hứng từ comment của một thành viên reddit.

Có một điều tôi luôn công nhận với bản thân là những gì tôi viết trước đây 10 năm tuy có hơi nhảm nhí nhưng đọc lại bao giờ cũng tràn đầy cảm xúc, hơn hẳn những gì tôi viết bây giờ, bây giờ tôi viết chỉ gói gọn trong cục cằn, bực dọc, ghét (hóa ra vẫn tràn đây cảm xúc, tuy nhiên nó không được dùng để xây dựng một thế giới tươi đẹp) hoặc là những bài hướng dẫn đơn thuần (làm font chữ, thiết kế linh tinh…).

Có lẽ ở cái độ tuổi từ cấp III đến đại học, nó là một bước chuyển tiếp, cái cậu trai trẻ kia tiếp xúc được nhiều điều mới và trong một lúc rất nhiều thứ ùa vào làm cảm xúc trong cậu cứ thế chợt bùng phát ra. Cứ như hoa cúc quỳ nở rộ vào cuối thu ở Gia Lai: mọi thứ cứ thế vàng rực lên, tuy không thơm nhẹ nhàng, thậm chí mùi còn rất gắt, nhưng màu sắc lại đẹp và hùng vĩ mới mẻ, làm người ta dù chỉ một lần ngó mắt qua thôi cũng sẽ không quên được.

Sau đó chục năm, không phải ai cũng có thể là bạn được, cũng không phải cái gì cũng có thể bỏ qua được, dần dần làm cái gì cũng phải cẩn thận không thì chết. Rồi những câu nói và những thái độ của những người xung quanh, làm nhiều lúc phải dừng lại và tự hỏi không biết nó có phải là bạn mình hay không? Mà bạn là cái gì chứ? Rồi cả cái từ xa lạ “tri kỉ”. Có nhiều lúc thấy mình như vũng nước sau cơn mưa trên phố đông người qua, họ rất khác, họ đi mãi miết, họ cử động nhưng không sống động, còn mình chỉ là một vũng nước, họ không để ý đến mình và mình cũng chẳng ưa gì người ta.

Dần người ta lớn lên, già đi, kinh nghiệm mất mát và chắt lọc gạn trong còn lại cũng nhiều, những người mình cho mượn tiền nhưng quỵt, những người tưởng chừng là tốt bụng nhưng cái tôi của họ quá lớn, những người bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại khô khan, những người luôn ra vẻ ta đây biết nhiều nhưng chỉ là thùng rỗng kêu to. Riết cái chẳng muốn nói gì nữa, im lặng vẫn là lựa chọn tốt nhất trong đa số trường hợp. Đó là lối sống an toàn, có phần khôn ngoan: im lặng, từ tốn và chỉ nói khi thực sự cần thiết. Nhiều lúc cần một người ngồi để mà lặng im cùng nhau, thở dài cùng nhau.

Rồi cái câu tiên trách kỷ hậu trách nhân: cái gì xảy ra lên mình cũng phải xem lại bản thân mình trước, người ta có tệ cũng kệ họ, 80 20 hay thậm chí là 99 1, chỉ cần mình dính một tí thì nó cũng là do mình. Kinh nghiệm, nuối tiếc là những gì còn lại để lâu lâu đầu óc hỗn loạn chúng nó lại chui ra chọc phá mình chơi, thế là lại không ngủ được.

Chục năm sau có thể tôi vẫn còn viết, có khi sẽ chắt lọc hơn, có khi sẽ là những bài hướng dẫn tử tế chi tiết hơn, có khi là những tấm ảnh chụp đẹp hơn và có tâm hơn (không dùng hiệu ứng màu mè tung tóe vintage matte vớ va vớ vẩn này nọ nữa). Ai mà biết được, cứ nói trước, bước qua được hay không thì đó cũng là chuyện của tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ viết, dù gì thì im lặng không nói với ai nhưng nói trong nhật kí cũng như nói với chính mình. Chiến đấu với bản thân bao giờ cũng là cuộc chiến dai dẳng phức tạp khó khăn nhất.

Nhưng không có cái gì là vĩnh cửu cả.

Tag Cloud