Tips for life, tips for tech

Nhút nhát

Đó là những nhận xét của sư phụ về những bài viết khoa học của mình. Đó là khi viết mà sợ có gì sai, đó là khi mày viết mà sợ người khác bắt bẻ.

Sư phụ có khác, cái tính nhút nhát này chả biết xuất phát ở đâu và tự bao giờ, nhưng sự kiện xa nhất tôi có thể nhớ đó là hồi nhỏ mẹ cho một tờ tiền bảo muốn mua gì thì mua, nhưng rốt cuộc tôi lại nhét túi cất kĩ vì khi đi mua đồ tôi rất sợ nhận lại tiền thừa mà cái bác bán hàng trả lại (bác rất chi dễ thương, chị bán hàng con ruột của bác cũng dễ thương, chỉ có ông chồng của cổ thì hơi giống Robinson trên hoang đảo làm nhiều lúc tôi cũng khiếp).

Thực ra dịch là nhút nhát thì không chính xác lắm. Timidité. Tôi nghĩ với tôi khi viết một cái gì đó mang tính tranh luận, thì tôi ngại viết hơn là nhút nhát mà không viết ra, vì với tôi, tranh luận và thuyết phục xoay chuyển một người nghe theo ý của mình là một việc… tốn thời gian. Nếu ngay từ đầu có vẻ chung một chiếc thuyền thì có thể vui vẻ với nhau, còn một người cứ nhất nhất đi bè thì tôi cũng chẳng cố công phân tích để học chuyển sang đi thuyền với tôi làm gì.

Ngẫm nghĩ lại đúng là cái tính tình chả có gì hợp với một công việc gặp gỡ nhiều người, nói chuyện phát biểu trước đám đông tôi cũng ngại, hát hò giữa bao người thì cần phải có cơ man sự trợ giúp của bia hoặc rượu, hoặc nhiều lúc nặng đô hơn phải cần cả hai. Dở một cái là, ngay cả trong những việc đòi hỏi sự rạch ròi, sự dứt khoát, tôi cũng không có được (gái mà đọc tới đây thế nào cũng búng tay cái chách và bảo “Thiên Bình, há há”, tiên sư mấy ông nhà zodiac), và nó dính luôn cả mấy bài báo cáo đang viết.

Nhưng cũng có những việc tôi không nhút nhát mà cũng chả thấy ngại, ví dụ thỉnh thoảng làm cái gì đó màu mè rồi đem khoe lung tung. Như là việc nhét cả cái thành phố Lyon vào trong một cái chai. Toàn những việc có vẻ là vô ích cả, nhưng John chẳng phải đã nói rồi sao, những việc làm thấy vui thì không phải là những việc vô ích.

Castle_In_The_Bottle

Khi thêm chữ vào ảnh, chúng ta có thể thêm một số họa tiết trang trí (ornament) để tăng tính nghệ thuật thêm một chút, bài viết này sẽ cung cấp cho các bạn một số ornaments để các bạn có thể dùng trong các tác phẩm thiết kế của mình.

  1. Ornament là gì?
    Như giới thiệu ngắn ở trên, ornament là các họa tiết hoa văn đi kèm để làm đẹp thêm các chữ viết thêm vào trong ảnh. Ví dụ, xem ảnh ở dưới, bên trái là không có ornament, bên phải là thêm một số dạng hoa lá:
  2. Một số ornaments (tải miễn phí nhé)
    https://userscloud.com/lwzxn7ri9pbk
    Mật khẩu giải nén là “risu”
    Để dùng nó ngoài Photoshop ra cần có thêm phần mềm đọc được định dạng vector AI nữa, là Adobe Illustrator nhé.
    File này lấy từ trang freepik.com, trên trang này có cơ man là resource để tải về, link trên mình chỉ đăng mẫu ornament mà mình dùng trong ví dụ thôi.
    03. Floral Ornaments_p

    Happy designing!

Mùa xuân chín

Năm nào tới mùa xuân mình cũng nhớ tới bài này.

Kì thực là một người rất ghét văn thơ mặc dù thỉnh thoảng cũng có viết một chút. Tuy nhiên, ghét thì ghét nhưng vẫn có những bài nhớ mãi, tại nó cứ làm trong lòng có những suy nghĩ vẩn vơ, những cảm xúc lạ lùng mà thi thoảng đi dưới mưa hay đứng trước một khung cảnh hùng vĩ mang lại, hoặc nhiều khi là cảm giác chấp nhận khi nhìn tuổi trẻ (nhiều khi chẳng phải của mình) qua đi và để lại bao nhiêu là tiếc nuối.

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lí. Bóng xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi…
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây…
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây…
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– Chị ấy, năm nay còn gánh thóc,
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

[Hàn Mặc Tử]

Thơ kiểu vầy hay hơn, chứ mấy cái từ ấy bừng nắng hạ với không kính không phải vì không có kính… thực lòng mà nói chẳng thấy hay gì cả.

Đã lâu không nghe Thu Phương và Huy MC. Một phần lí do là vì cặp này sau khi hát bài này một vài năm thì đã sang Mỹ, Thu Phương gần đây thấy xuất hiện ở Việt Nam, còn Huy MC sau khi đọc báo mới biết thì anh cũng đã bỏ nghiệp ca hát mà buôn bán gì đó, và hai người này đã chia tay nhau đường ai nấy đi từ lâu lắm rồi.

Hồi đó không có Internet, nhạc mình biết được nếu không phải do chị thu lại từ các chương trình radio vào băng từ cassette thì cũng là do bố mẹ mua đĩa CD về cho nghe, hồi đó bố có mua một cái máy quay đĩa “đồ sộ”, đựng được 1 lúc 3 CDs, loa thì to ơi là to.

“Đã có một lần, một lần như thế em vừa qua đây…”

 

Con gái thì kì diệu hơn con trai, họ có thể bước ngang qua đời của một anh chàng con trai và có thể làm trái tim hoang vu đó có thêm nắng và tràn đầy biết ơn, còn con trai bước qua kiểu như vậy thì sẽ bị chửi là thằng đểu ngay. Thế nên các anh, sau khi các cô ấy bước qua thì sẽ là “Em đi qua tôi qua tôi, tháng năm vụt mất, ngày xanh đâu rồi” (Em đi qua tôi), hoặc là “Em đi qua đời anh, không nhớ gì sao em..” (Người đi qua đời tôi), nghe sao mà sầu não.

Tình cảm nó là một cái gì đó lạ lùng, không thể kiểm soát, không phải rõ ràng, nhiều lúc nó như một chiếc lá vàng nằm trên bệ cửa, nhiều lúc nó là mưa bụi mát lạnh khi đút tay vào túi đi ngoài đường một mình lúc nửa đêm, nhiều khi nó là bài “Nghìn trùng xa cách”… không nghĩ ra được cảnh gì để mô tả cảm xúc này cả.

Chả có cái gì là mãi mãi cả, vậy nên nhiều lúc nghĩ đến lại sợ, gọi là cái sợ mông lung không rõ ràng, nhiều lúc trong lòng không cho phép vì như vậy nó bi quan quá.

Thôi viết these tiếp, sau đó là lại nhồi não bằng một đống logic và tactic, yesh! Làm việc với bộ não tốt hơn, còn tim thì cứ để soulbox lo.

Nếu ai đã từng chụp máy ảnh Canon và đã từng vọc tinh chỉnh trong setting của máy thì sẽ có lúc gặp phải “chuyện lạ” sau: bình thường trước đây khi mua máy, ảnh chụp khi copy vào máy sẽ thấy tên file là IMG_[số thứ tự ảnh].JPG (bài này chỉ nói về JPG), nhưng sao lần này nó lại _MG, chữ I của tôi đã đi đâu?

Không vấn đề gì cả, ảnh vẫn thế, thẻ nhớ vẫn không bị lỗi gì, vấn đề là do chọn thông tin màu của ảnh chụp khác đi thôi.

Nếu bạn chọn sRGB, ảnh sẽ được lưu dưới tên IMG_[số thứ tự ảnh]

Nếu bạn chọn AdobeRGB, ảnh sẽ được lưu dưới tên _ MG _[số thứ tự ảnh]

Điều này có nói trong sách hướng dẫn, có lẽ do bận bịu quá nên bỏ qua chưa đọc thôi, không sao :D

Nói thêm một chút về sRGB và AdobeRGB, chúng nó khác nhau chỗ nào ngoài chuyện xuất ra ảnh với cách đặt tên khác nhau?

Có khác, AdobeRGB hỗ trợ dải màu rộng hơn, nói nôm na thì AdobeRGB chụp màu khi in hay hiển thị trên màn hình có hỗ trợ AdobeRGB thì hình sẽ tươi thắm hơn. Nếu bạn chú ý đến in ấn nhiều, thì bạn nên chọn AdobeRGB, còn không thì cứ chọn sRGB, vì sRGB đã có từ lâu đời rồi, mà được hỗ trợ đa số các công nghệ ghi hình, web… (AdobeRGB đăng lên web màu nó sẽ không đẹp nữa, muốn đẹp phải convert về sRGB trước).

Vậy thôi, presto!

Trời mùa đông Lyon lạnh tê tái, thế mà rảnh ra lại muốn đạp xe đạp.

Ngay cả khi tự hỏi chính mình lí do tại sao thì cũng chẳng biết chính xác là tại sao. Do sức khỏe, hay là do ghét cái cảnh chen chúc trên tram, hay là do đi xe đạp thì được một mình và không phải gặp người quen rồi nói chuyện như khi đi bộ hay đi tram và đi bus. Mà đạp xe đạp cũng có hẳn là nhanh hơn đâu chứ. Mà vẫn cứ đi thôi.

Nhưng mà gió cứ lành lạnh và thốc vào cổ ấy, quấn kín mít nhưng vẫn cảm nhận được, không quấn chắc tiêu cái cổ luôn quá. Trời lạnh cứ tưởng là muốn ở nhà trùm chăn, nhưng không phải lúc nào cũng như vậy đâu. Trời lạnh đầu óc nó kém sáng tạo đi, thế là phải kiếm cái gì tay chân để mà vận động bù lại, không thì cuộc đời nó buồn chán đến chết mất.

Đạp xe trong phố đông người cũng vui, có người nhìn mình và cười. Có người lánh qua một bên khi mình bật chuông leng keng (mình là người đi bộ thì mình rất ghét bọn rung chuông này haha). Tướng mình đạp xe chắc cũng xấu quắc, nhưng thôi kệ đi, chả ai quan tâm đâu.

Kể linh tinh vậy thôi, rồi phải làm việc tiếp. Sách thì nhiều và việc thì còn rất nhiều.

Tiền

Thời đại này cái gì cũng quy ra tiền được.

Tôi không muốn nói về việc kiếm tiền nuôi bản thân hay gia đình, nhưng nói về cái cách kiếm tiền tôi thấy bây giờ, kể cả đúng luật, lách luật hay là trái pháp luật.

Ví dụ như sáng nay đọc được trường hợp của một bạn này trong hội sinh viên:

46fluyg

Giật cả mình xD cũng không muốn comment gì thêm.

Hay là có những cậu đi xin những mẫu nước hoa được người ta tặng sau đó về bán lại với giá 1 đến 2€. Bị người ta nói thì lại giãy nảy cả lên, lôi luôn cả chuyện dân miền Nam miền Bắc vào, bảo dân miền Bắc hay soi mói ý kiến, làm mình dân miền Nam thấy ngứa mắt nhưng cũng chả muốn dây dưa vào làm gì. Đúng là cuộc sống muôn màu.

Nói về tiền, thực thì tôi cũng chả có nhiều tiền lắm, nhưng đi chơi với bạn bè hay gia đình mà vui thì tôi có thể sẵn sàng bỏ tiền ra (hồi có một ông thầy bói bảo là mày có bệnh sĩ với bạn bè xD, sĩ với bạn hay không thì thực sự tôi không quan tâm, nhưng vui thì tôi chi tiền không mấy suy nghĩ nhiều, sau này lấy vợ vợ kéo cương lại sau, để mai tính). Nhưng không phải ai cũng thế, tôi gặp nhiều người, thậm chí là rất nhiều, họ có rất nhiều tiền, và kiếm tiền đối với họ nó là một đam mê, đam mê kiểu như với ai đó là viết lách, vẽ tranh hay chơi một loại nhạc cụ nào đó vậy. Với họ, việc kiếm tiền là một thú vui không khi nào họ không nghĩ đến, và chẳng bao giờ họ làm cái gì một cách không công cả (ví dụ nhờ chuyển nhà thì trước đó sẽ mời đi ăn rồi mời cà phê loạn cả lên). Tôi thì ngược lại một chút, thường tôi sẽ làm một mình, rồi có khi cần nhờ gì thì tôi sẽ gọi những người mà tôi tin tưởng được, và sau đó thì rủ đi ăn uống, hay giúp lại, có qua có lại mới toại lòng nhau, ông bà nói hổng có sai. Tuy nhiên theo tôi thấy thì cái cách của tôi ra ngoài đời chẳng sống được với nhiều người và chỉ là một vài người thôi. Nhưng không sao, việc đó chưa bao giờ làm tôi thấy phiền lòng cả.

Nhiều lúc tiền bạc nó làm hỏng một số giá trị của cuộc sống, tôi cũng chả đủ văn hay chữ tốt để miêu tả nó là cái gì, nhưng giống như đang đi dạo trên thảm cỏ xanh và bị thụt chân xuống một vũng bùn hay một đống shit nào vậy, mất cả vui. Nói không cần tiền thì cũng không hợp lý, kệ mấy ông thầy chùa đi, không có tiền đúng là cũng không làm gì được cả, dù gì nó cũng làm một thước đo kia mà. Nhưng mà vừa đủ thôi, biết cách dừng, biết cách phân phối điều tiết thì mọi việc lại sẽ ổn, khéo co thì ấm, đơn giản vậy cho nó thanh thản.

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 59 other followers