Gibberish

Posts tagged ‘tạp bút’

Nhớ về cái nắp keng

Mỗi lần đọc blog khoa học máy tính lại học được một vài cái hay, phải công nhận viết blog phải hay ở chỗ người không hiểu gì đến cả người hiểu tường tận vẫn nắm được vấn đề và vẫn học hỏi được một cái gì đó từ bài viết, và những chuyện tưởng như siêu phức tạp lại có thể diễn giải và làm cho dễ hiểu bởi những ví dụ đơn giản tới không ngờ và bằng những ngôn từ không hề mang tính hàn lâm khó hiểu, và có khi bình dân cũng nên.

Nhưng thôi đó là chuyện đọc blog. Chuyện tôi muốn nói là chuyện lụm nắp keng kia.

Tôi không biết người miền Bắc gọi nắm keng là gì, nhưng tuổi nhỏ thủa còn trốn ngủ trưa đi dang nắng, tôi được biết những cái nắp kim loại của chai bia hay chai nước ngọt thì gọi là nắp keng; nói cho ai cũng hiểu thì nó là cái nắp chai và có thể miền Nam gọi là nút khoén.

Chao ôi cái thủa nhà nghèo không có tiền (và cũng chả có chỗ nào bán) mua đồ chơi, thì cái chuyện đi lượm đồ chơi theo mùa trở thành một thú vui vô cùng thiết yếu, mùa thả diều, mùa búng thun, mùa chơi ná, mùa bắn bi, và một trong những cái mùa đó là mùa chơi nắp keng.

Cái nắp keng là một trong những thứ thần kì nhất mà tôi từng biết, phần nào của nó cũng hay: phần kim loại và phần nỉ mềm mềm được lót bên trong, mà tui chơi cũng siêu đơn giản: lấy nắp keng rồi dùng búa đập cho dẹt đều ra, xong lấy đinh đục thêm hai cái lỗ nữa ở gần chính giữa, xỏ dây vào. Dây ở đây thường là dây xi măng, có đứa bảo xài dây cước đi câu tốt hơn nhưng lúc đó tôi chưa được thấy cái chỉ cước đó bao giờ, và lại dây xi măng thì tìm dễ hơn, trong đống xà gồ của mấy công trình xây dựng hay mấy bao xi măng mà người ta ném đi, rút ra từ khoảng 3 bao thì đủ để chơi đến hết mùa.

Cách làm kể ra cũng công phu, phải lấy miếng lót ra trước không thì khi đập nó sẽ bị vênh rất khó sửa, xấu xí, nhưng phải có móng tay dài hoặc tua-vít mượn đỡ của ba để cạy ra, cạy được nguyên miếng phải là một đứa cực kì kiên nhẫn, hoặc cực kì khéo, hoặc cực kì hên, tôi không được cái cực kì nào hết trong ba cái cực kì đó nên thường tôi chấp nhận dùng đồ xấu xí, dùng búa đập cho đến khi nào cái miếng đó nát ra và tự rơi đi thì thôi, kể ra thì miếng nỉ lót mềm mềm ngó cũng đẹp, cũng hay nhưng không xài được gì nên tôi cũng thường tự an ủi chính mình khi cái búa làm một lỗ to tướng trên nó (miếng nỉ lót). Công đoạn “san bằng” thế là tạm xong.

Sau khi kiếm được cái nền xi măng bằng phẳng và nện với 100% sự khéo léo, có khi được đền bù cả ngón tay sưng vù vì búa phang trúng (gian nan lắm xD) và đập xong, công đoạn khoét lỗ phải chuẩn, đẹp, và lắm công phu, phải làm lỗ nhỏ để không bị xấu, đủ to để dây qua được và đục sao cho phần kim loại bị toe ra, khi lấy búa ghè lại cho dẹt thì phần tiếp xúc với dây sẽ láng bóng, không thì chơi được vài vòng sẽ bị đứt dây. Hai lỗ phải cực kì đối xứng tâm, không thì khi quay sẽ bị rung, chả hay ho gì!

Cách chơi thì siêu đơn giản rồi, xỏ dây vào và vòng hai đầu ngón cái hai đầu dây, quay cho nắp keng cuộc xoắn dây lại xong dùng hai ngón cái kéo về hai phía cho phần cuốn lại đó “tự giải thoát”, cứ thế hết vòng nó lại tự cuộn lại, lại giật ra. Cơ chế hoạt động đơn giản vậy thôi.

Cách giáp lá cà cũng khá là “hổ báo”, hai thằng quay cái nắp keng đấy, vừa quay vừa cứa vào nhau chá lửa lèng xèng, và mục đích tối thượng của trò này là phải cứa làm dây của thằng kia đứt trước mình (chính vì điểm này mà dây cước nghe giang hồ đồn là xịn hơn dây xi măng). Thế nên đủ mẹo lập ra: nắp keng to hơn (nắp lon nhớt chẳng hạn, thường thì nhà thằng nào có bố lái xe mới có dư dả mà dùng), bén hơn (mài xoèn xoẹt), và nhanh hơn khi cận chiến.

Hậu quả của trò này thì nhiều, nghe nói có đứa bị nắp keng đang quay phang vào mặt khi nó bị đứt dây, máu me là đương nhiên, còn thường tình hơn thì là tự cứa tay mình, cái này thì đầy, nhưng chơi ngu thì mới vui. Càng ngu càng vui. Nên trò này phải nói là một trong những trò vui nhất mà lũ trai 8x từng biết.

Vậy đấy, từ một ví dụ cho bitcoin: cái nút khoén làm tôi nhớ về nắp keng, rồi dẫn về mấy trò ngu hồi lâu, vui không thể tả hết.

Advertisements

Sách tôi đọc, sách tôi thấy hay, sách tôi ghét

Đọc sách là một trong những thói quen của tôi mà tôi thấy tự hào, và thấy rõ lợi ích mà nó mang lại (tuy nhiên gần đây tôi đọc hơi ít đi).

www.pinterest.com

Liệt kê hết số sách tôi đã đọc, nghiêm túc có, hàn lâm có, nhảm nhí có… thì chắc đủ để nhồi hết vào một cái phòng ngủ, phòng ngủ đôi (gỡ gạc tí, chứ nghĩ lại một cái phòng ngủ quả thật không nhiều nhặng gì lắm).

Có những cuốn sách đọc xong làm tôi nhớ mãi, cũng chả hiểu vì lí do gì, tất nhiên nếu nói chuyện với các em nhỏ thì tôi có thể kể ra các lí do vì sao tôi nhớ mãi cuốn sách ấy, nhưng những lí do đó nó sáo rỗng lắm, các em nghe những lời đấy trên ti vi và sách báo nhiều lắm rồi.

Cuốn đầu tiên tôi muốn kể để là cuốn “Con đường đến tương lai” của Bill Gates. Thú thật, tôi không quá mê Windows, nhưng tôi cực ghét Steve Jobs nên thành ra đọc về Bill Gates tôi vẫn thấy dễ chịu hơn (Tôi ghét đến độ ai xài iphone là tôi ghét, ai đem iphone ipad hỏi cái gì tôi chỉ muốn chửi “ai bảo ngu xài iphone làm gì?”, cũng may hồi tôi trình bày cái ý kiến đó với một số ít người, có người sẽ bảo là gặp tôi sẽ cất iphone đi không dùng nữa, nghe cũng vui, giờ chắc chả còn nghe tôi nữa đâu. Mỉa mai thay, bây giờ ông bố tôi cũng xài iphone, đúng là oan gia ngõ hẹp, chỉ còn cách kêu trời). Cuốn sách này, nói đi nói lại, nó luôn làm cho tôi có cảm giác phải hoàn thiện mình, từ câu cú đến cách trình bày, những biểu đồ được trình bày một cách đầy đủ màu sắc nhìn hấp dẫn đầy ắp thông tin và cực kì dễ hiểu, nói chung cuốn sách này là một trong những cuốn mà đọc xong, nó sẽ làm cho người ta có suy nghĩ phải làm một cái gì đó, cho cái cuộc đời này, và quan trọng là “mình làm được”.

erjiniang09

Cuốn thứ hai mà tôi thích là cuốn Rừng Nauy của Haruki Murakami, đây là cuốn có thể liệt kê vào kỉ lục đọc của tôi, tôi ngấu nghiến nó chỉ trong hai ngày, và chi tiết mà tôi thấy nhớ nhất trong truyện không phải là quan hệ tình dục, không phải là “tôi đang ở đâu?” mà là bài Norwegian Wood của Beatles và cái chết của Naoko (treo cổ chết). Nghe Beatles thì tôi nghe từ hồi lâu rồi, khi mà các anh các chị tôi còn mê West life và Take That, lúc đó tôi chỉ lớp 3, 4, tôi đã được nghe Yellow Submarine, Yesterday, Hey Jude, A Day In Life (tất nhiên có vài tác phẩm khác không phải của Beatles như là Tell Laura I love her hoặc Scaborough Fair). Hồi bé như vậy thì chưa biết tiếng Anh nên nghe chỉ biết nó buồn thôi chứ chả phải vì lời bài hát hay là được xem clip mà biết nó buồn. Phải nghe Beatles hát kia, nhạc của “chúng nó” bài nào cũng liên kết với nhau, đến nỗi sau này tôi nghe lại Golden Slumber mà tôi nhớ lại hầu hết những phút đầu tiên tôi được nghe nhạc của Beatles, cái cách Lennon nhấn tay lên piano, hay cái lắc đầu của Paul theo nhịp. Nghe nhạc, đặc biệt ở đây là bài Norwegian wood, không phải nhất thiết hiểu hết lời bài nhạc, cũng không cần phải đi sâu vào vì sao nó được viết thế mà không phải được viết khác, quan trọng là cảm nhận, cái cách mà bài hát đổ vào đầu người ta, cái cách mà không bao giờ quên, cái cách bài hát làm mình rùng mình vị sợ, một nỗi sợ mơ hồ, không cách nào tả được, và vừa hay, Rừng Nauy vào trong đầu tôi với cái cách y chang Norwegian Wood của Beatles. Tôi đọc văn siêu thực tôi hiểu ngay, vì nó phù hợp với cái thế giới siêu thực trong đầu của tôi, giống như anh chàng kia chỉ chơi được một vài hợp âm trong xứ sở tận cùng của thế giới, nhưng cô bạn vẫn bị nhạc của anh hút hồn, giống như tôi chỉ quẹt được vài đường La thứ hay Mi thứ trên cái guitar cùi bắp mà vẫn được khen vậy, tôi thích vậy lắm.

Đến đây tôi nhớ đến Vĩnh biệt Tsugumi, Mùa Thu của cây Dương, Khu vườn mùa hạ, Lấp lánh, Kitchen, những cuốn này cũng hay, nhưng thôi, hãy cứ để Rừng Nauy dẫn dắt tụi nó.

JySuisJamaisAlle

Tôi không thích truyện của Marc Levy, mặc dù tôi đọc cũng gần hết bộ của ông ý viết, trừ cuốn gần đây nhất là “un sentiment plus fort que la peur” tiếng Pháp đọc không thấm hết. Nhưng còn lại thì truyện của ông này không hay, thế mà bạn tôi có nhiều đứa phát điên lên vì ông này, tôi chỉ khoái ông này mỗi một chỗ, buồn cười là nó chả liên quan gì đến văn của ông ta, đó là ổng làm kiến trúc sư, thế thôi.

Cuốn thứ 3 mà tôi thích là cuốn Tobi Lolness của Timothée De Fombelle, đặc biệt là cuốn một, cuốn hai thì Đôi mắt của Elisa dùng đến an bài cuốn một thôi, cuốn này tôi thấy viết rất dễ thương, dễ thương hơn Heidi, truyện dạng phiêu lưu của những xứ sở lạ lùng nhưng cực kì gần gũi, tôi đọc Alice ở xứ sở thần tiên, hay Dế mèn phiêu lưu kí (Dế mèn phiêu lưu kí là một tác phẩm xuất sắc) vẫn không có cảm giác lạ lùng như Tobi Lolness, có lẽ đây là cái gu riêng. Giống là coi phim Amelie và nghe Comptine d’un autre ete (apres midi) vậy. Viết văn, nếu không thể viết siêu thực, thì phải viết rõ ràng mạnh lạc, đâu vào đấy và làm cho người khác có cảm giác vui thích tò mò, cái tò mò là cái giết chết được nhiều thứ.

Tôi ghét mấy cuốn súp gà cho tâm hồn, tôi ghét cả cuốn Đắc Nhân Tâm, những cuốn này cứ như là “Bí kíp luyện cừu” vậy, con nào cũng giống con nào, đến khi bị giết thịt. Chả ai nhớ đến lũ cừu.

Cuốn thứ 4 là cuốn tôi phải suy nghĩ một tí mới nhớ ra, đó là cuốn Những tâm hồn cao thượng, phải trích cuốn này chứ không ai thấy tôi ghét súp gà cho tâm hồn thì lại cho tôi là một thằng vô lương tâm cũng nên. Cuốn này là cuốn nói về đạo đức con người hay nhất mà tôi từng đọc, có những truyện tôi vẫn nhớ như in. Và đọc xong, thấy cuộc đời con người thật nhiều đau khổ, như tôi đây vẫn còn hạnh phúc chán. Cuốn ày thì mỏng và nhẹ, làm sách bỏ túi được, cái hay là  người ta, ở mỗi độ tuổi, đọc, lại có một cảm nhận tích cực khác nhau, và bài học cho mỗi thế hệ, cho mỗi người tuy khác nhau, nhưng nó luôn là một kiều kì diệu, và vì kết luận được đưa ra bởi chính người đọc, nên họ sẽ nhớ nó mãi.

51c2c9766e101

Lại chuẩn bị ra đi

Mọi sự không dễ dàng, và than vãn luôn là bản tính cố hữu của con người.
Việc gì cũng phải có một tí khó khăn phức tạp, như thế trong khi làm mới thấy có cảm giác khám phá, và sau khi làm được thì sẽ được một chút vui cho dù đã quá thấm mệt.
Việc than vãn tỏ ra tội nghiệp đã chính thức chấm dứt từ lâu sau vài lần tự đả thông tư tưởng, càng ngày càng trở nên tẻ ngắt và monotone, nhận ra không phải ai cũng là siêu nhân, họ chỉ là siêu nhân với một vài người xa lạ trong một khoảnh khắc của cuộc đời người xa lạ kia thôi, và họ không hề biết và cũng không cần biết những câu chuyện này.
Lục lọi trí nhớ, lục lọi mớ dữ liệu, nhớ giờ này năm ngoái, thoáng giật mình, mà cũng không cần phải giật mình đâu, cái cảm giác lo sợ lúc nào chả có, tài năng thì cứ phải thêm vào hàng ngày không thì sẽ bị tụt hậu, chê trách và tệ hơn là bị khinh miệt lãng quên. Có những thứ nên đọc lại làm lại nhớ lại, và có nhiều thứ phải cho nó đi hẳn vào quá khứ, không bao giờ được gợi lại, những gì được giữ lại nên chăng là cảm giác, còn chi tiết thế nào kinh nghiệm ra sao đó là những gì con người chiến bại cố chấp cho là mình thu được, cố nhiên đó chỉ là những thứ con người nghĩ ra để an ủi chính mình mà thôi.
Lại đeo tai nghe, lại đi pha cà phê và suy nghĩ những thuật toán phức tạp. Một tuần liệu có đủ không?
I do my best, to find some kind of glow.

Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa

Thế là tết lại sắp đến, mấy bữa nay code chả được cái gì, sách thì làm biếng đọc, ngay cả article cũng không đọc nổi. Thế mà thời gian vẫn trôi qua cực kì nhanh, níu không được với những gì trôi trơn tuột ngoài kia, đôi lúc muốn nắm lấy, đóng đinh nó vào một tấm gỗ để phóng .. phi tiêu vào nó chơi cho bỏ ghét, nhưng nó là một thứ vô hình, không mùi..
Ah không dạo này nó có mùi, họa chăng là do tôi tưởng tượng, nhưng đúng là tôi cảm nhận được trong không khí, tôi thấy những thứ giá trị vô cùng nhưng bỗng dưng quá ngắn ngủi, lâu lâu lại giật mình bởi câu hỏi: “biết đâu một ngày nào đó?”. Chả biết việc gì sẽ xảy ra. Hơn 4 tháng nghiên cứu, không nắm được gì nhiều thêm, đầu óc chắc chắn còn học được nhiều thứ tiếp nhưng không thích, không làm được cái gì, tôi có cảm giác tôi bị … quay lại cái giai đoạn 15, 16 tuổi, tất nhiên là ở dạng thức tinh thần, y như là quay lại một cuốn phim, 2004 cũng chưa cách đây xa, phim cũng là phim màu, nhưng phim của tôi thì toàn là đen trắng.

Tôi nhận thấy là tôi thương ba mẹ hơn tôi tưởng, và cả chị tôi và thằng em. Tôi nhớ tôi hay quay cái clip hát mấy bài rock với thằng em, khi nó làm gì không đúng ý tôi hay đánh nó, giờ tôi thấy tôi làm vậy là hoàn toàn không đúng, và tôi thấy hối hận kinh khủng, mặc dù sau đó tôi vẫn ôm nó và vỗ về và nhường nhịn nó luôn. Đáng tiếc là ai cũng phải lớn lên, cái mũm mĩm bé thơ rồi cũng sẽ vụt dậy trong chớp mắt, để lại bao nhớ nhung về cái thời tí teo đó, hi vọng tôi sẽ không quên, một ngày nào đó.

Cái góc nhỏ này thật là hay, tôi không phải thấy than vãn của người khác (tôi dek quan tâm, tôi còn thấy ngứa mắt), giống như cà phê Hi End gần như là một mình ngồi ngó xuống thiên hạ nườm nượp. Tôi hay ganh tỵ với ai suốt ngày được sống gần bố mẹ chứ không phải là ở những nơi xa xôi không ai biết (chính vì thế tôi phải đầu tư vào giải trí bằng những thứ tôi muốn, nhưng cuốc cùng tôi vẫn không làm vậy được), như thằng em tôi chẳng hạn, không biết đến khi nó đi học đại học thì có phải xa bố mẹ không, vì có nhiều kế hoạch có thể thay đổi, ngay cả người trong cuộc còn không biết.

Thú thật tôi sinh ở Gia Lai – Pleiku nhưng nghĩ lại Pleiku tôi sợ nó nhiều hơn là thích, vì nó mà tôi dính cái bịnh sợ lạnh kinh khủng này, vì nó mà tôi có những kí ức không vui, vì con người, vì cảnh vật, khi mà Tết về đi ngoài đường thay vì tôi thích thú tận hưởng cảm giác lành lạnh, tôi lại rùng mình vì những đầu xanh đầu đỏ sẵn sàng rút dao ra liều sống thiếu chết vì những lí do nhảm nhí rẻ tiền: “tại vì mày nhìn đểu tao”, ôi chao hỏng mất một thế hệ. Tôi cũng không thích Sài Gòn lắm nhưng vẫn đỡ hơn một chút. Nhưng tôi nhớ nó.

Sắp đến Tết đến nơi rồi, bên này họ không nghỉ Tết nên không về được, nhưng cũng không muốn vè đợt này, về Hè nó “an toàn” hơn, tôi luôn nghĩ vậy. Tết đến chắc lại lục đục mần mò làm bánh chưng, và cái gì đó ngon ngon để ăn vặt.

Tag Cloud

%d bloggers like this: