Gibberish

Posts tagged ‘ghét’

Ai cũng muốn nhận, vậy giờ thì ai sẽ cho?

Nhiều lúc phải là một con người chịu thiệt, không biết phàn nàn là gì thì mới có lại tí niềm vui bù đắp. Nghĩa là cố gắng rất nhiều và mệt mỏi rất nhiều, tỉ lệ vui có được từ những việc đã làm thì chỉ khoảng 0.00001 nhưng không sao, dù chỉ là được vui, giống như bỏ công sức thậm chí cả cuộc đời chỉ để sung sướng 15p chẳng hạn (=]]]]).
Tôi nhớ hồi tôi làm về cái diễn đàn trao đổi thông tin về toán, hồi đó tôi tham gia vì muốn học từ những người siêu hơn, tuy nhiên cái tinh thần vì cộng đồng của tất cả mọi người trên cái cuộc đời này luôn là một cái gì đó khá ảo và kì lạ, kì cục, kì quái. Tôi hay gặp như này:
Tôi: -Sao mày không viết bài đi, tham gia mà không viết bài
Nó: -Thôi tao chỉ thích đọc thôi.
Đm, nếu ai cũng như cái thằng này chắc thiên hạ này chết sớm, phải ai chịu viết thì người ta mới có cái mà đọc chứ, tôi học được một câu này: việc đọc và việc viết nó bổ sung cho nhau, bạn đọc nhiều và bạn viết sẽ nhiều, và bạn viết nhiều thì bạn đọc cũng sẽ nhiều; câu thứ hai là: không té thì sao mà biết đi patin.
Nhưng chúng ta sống không phải là sống một cuộc đời của than vãn và phán xét người khác (phán xét bản thân thì tôi nghĩ là tốt, vì nó là tiền đề của cố gắng và nghiêm khắc với bản thân.) nên không sao đành tiếp tục đường ai nấy đi, và vì tôi chưa đủ quân tử rộng lượng, nên thỉnh thoảng tôi vẫn hay bực mình lắm.

Advertisements

Ngậm tăm

Từ này biết hồi còn hay đọc khăn quàng đỏ, nghĩ lại hồi mình đọc nhiều dã man, kiến thức cũng từ đó mà ra, không xài bao nhiêu nhưng khi thằng em nó hỏi mình trả lời được, rồi sau này làm bố thì cũng trả lời cho con cái.

Nhưng khả năng tôi sẽ làm hư mấy đứa con, bởi vì sao? Khi bé tôi ngủ nướng và làm biếng đi học thì bố mẹ sẽ giục, sẽ la là phải lo đi học blah blah, nhưng nếu nhóc của tôi mà làm biếng không muốn đến trường và chỉ muốn ngủ nướng, tôi sẽ ôm nó và nói với nó là “ba cũng zậy” :)))))

Thôi nghĩ xa quá, nghĩ xa và lên kế hoạch 5 năm 10 năm không phải là cái tôi thông thường tôi hay đem ra xài.

Thôi quay lại cái vụ báo khăn quàng đỏ, của thành đoàn HCM thì phải. Nhờ nó mà tôi biết từ ngậm tăm, nghĩa là biết mà không nói, im miệng mà … ngó cuộc đời. Cũng lạ lùng, khi vui hay khi buồn tôi không bao giờ tìm đến ai để chia sẻ (nhiều người không chịu nổi cái tính này của tôi) nhưng tôi là như vậy, chứ không như một số thì phải la toáng lên, một số thì phải tìm bạn tâm giao mà trút rác như điên, một số phải móc điện thoại ra và kể thiên trời địa đất, kể cả cho những người không thân quen, mới quen hoặc quen sơ sơ rồi sau đó thì hối hận.

Tôi lại thích ngậm tăm, tôi cực ghét mấy thằng ăn uống xong mà ngậm tăm nơi khóe miệng rồi thọc tay túi quần đi cà khệnh cà khạng, ngó rẻ tiền và … hạ cấp. Cũng y chang so với thuốc lá, tôi cực kì ghét thuốc lá, tôi ghét đánh bài (không biết chơi luôn!), bia thì uống được nhưng sau khi bị tai nạn tôi cạch hẳn, giờ chỉ cần uống một tí là thấy nôn nao và cực kì buồn ngủ. Thấy sao mà mình không chơi mấy cái trò tứ đổ tường nhỉ. Cờ bạc thì chắc có dính tí cờ (không liên quan, phân tích vầy là sai toét), rượu chè (khoái chè trôi nước muhaha, nhưng phân tích vầy cũng sai toét), trai gái thì hoàn toàn không luôn, hút sách (có thích đọc sách, và lại là một phân tích sai toét, làm ơn không cười).

Nhưng dạo này đánh cờ tôi hay bị thua. Chơi game không lại tôi nổi cáu và … gỡ game luôn, code không ra thì tôi tức điên lên vì bất lực và vỗ đến sói trán, vẽ được một hai nét thì ghét quá quành mấy vòng rồi xóa luôn, thu âm hát hò thì gào rồi cười như điên vì hát sai tè le, sai theo cái kiểu mà xách nước gánh trên vai bị đổ hết, về đến nhà chỉ còn hai cái gàu rỗng không.

Nên trông đợi gì vào cái bản thân này nhỉ?

Bút viết mùa chuyển

Mỗi lần giao mùa là mỗi lần cơ thể bị dính một tí ngoại cảm.

Hay là mua một nùi sách mới ra, hoặc một nùi luồng văn hóa mới, bức xúc mới.

Những nỗi buồn là không bao giờ cũ, nhưng khi nói về nỗi buồn thì không phải dễ dàng. Có người chỉ thích cho người ta thấy mình tuyệt vọng như thế nào, có người thì khó hiểu hóa nó lên để cho mọi người thấy là “uh tôi buồn đấy nhưng tôi bất cần đời”, có người thì nêu lên rồi tìm cách giải quyết để cuối cùng chỉ để được bình yên và vui, có người thì chỉ nói linh ta linh tinh (như tôi đây).

Mặt mũi dạo này chắc là ngu lắm, biết vậy mà sửa không được, ù lì chai sạn dã man. Toàn làm những cái cực kì tốn sức và khoái cảm siêu ngắn hạn. Kế đến là những giấc mơ lạ lùng kì bí, nằm chợp mắt 5p cũng mơ, nằm cả đêm cũng mơ, uống bia cũng mơ, uống cà phê cũng mơ, không uống gì cũng mơ, đến nỗi suýt dập mật chết. Tái ông mất ngựa, có lẽ sau khi chịu te tua thể xác lẫn tinh thần thì sẽ được đền đáp bằng một cái gì đó. “Chúa luôn giúp những người biết tự giúp mình”, câu này là một câu rất là khôn, vừa động viên vừa không chịu lãnh trách nhiệm. Cũng giống như câu đời là bẻ khổ vậy, đó là thái độ cam chịu, thái độ đem cảm giác à-tôi-hiểu-rồi để áp lên và ém đi những hồ nghi khúc mắc. Thì bởi, sau bao nhiêu năm, bao nhiêu bàn bạc phản biện và lọc lại của tự nhiên, giờ tất cả nó sẽ như là chiêm bao, đúng hay sai không ai có thể phản đối hay dẫn chứng bác lại, mà có bác cũng chẳng ai nghe, hoặc chắc chắn sẽ có một thằng điên phe đối lập cũng lấy những lập luận bằng chứng trời ơi đất hỡi rồi hai thằng bắn phá nhau và xã hội vẫn cứ vận hành và không ai để ý tới hai cá thể đó (chó cứ sủa đoàn người cứ thế mà đi)

Một điều đơn giản là, muốn bình yên thì cứ lơ đi, không lọt vào mắt thì sẽ không ngứa mắt, hồi lâu ngộ ra rồi mà giờ còn dính lại, thế là giờ thành ra ngộ tập hai, nghĩ lại mình vẫn còn hên lắm lắm.

Có còn luyến 360

Cũng hơi còn, nhưng thực sự thì không còn mấy, rốt cục 360 đi thì cái buồn cũng giống như mọi cái buồn chia tay khác: thằng bạn chơi thân chuyển chỗ ở, con chó mình nuôi bị chết, thằng em họ ở chơi mấy tháng hè phải về nhà để tiếp tục đi học.

Khi 360 đi, thì một loạt cái khác ùa đến, thật là đông vui (giả dụ thế) và bát nháo, bà con đua nhau trồng cây, ăn trộm, cướp của, chơi trò chơi… Viết những câu ngắn ngủn và shock một chút trở thành những cái được ưa chuộng, đăng hình thì đăng hình đi chơi là chủ yếu, nói là tìm bạn, nhưng quy cho cùng thì cũng là tìm bạn để … chơi, làm như ít đi chơi và cf lắm đấy, không đi với người này thì cũng đi với cả chục người khác, chứ đâu phải là vì “nhớ tớ” hay là “nhớ cf với tớ” đùng một cái mọi thứ biến mất cả.

Bây giờ sau một chút hụt hẫng thì đã có định hình lại, một cái gì đó cố định và không thay đổi, mặc dù cuộc sống thì mãi đổi thay, nhưng đứng yên đấy, cái tôi ạ, đứng yên mới thấy nó thay đổi để khôn ngoan lựa chọn đường đi mới, chứ nếu đi theo nó, chính xác là cuốn theo nó, thì sẽ thấy là nó đứng yên, vì .. khi đó vận tốc tương đối của mình với cuộc đời là xấp xỉ 0 kia mà 😀

Dạo này hay rước bực mình vào người, để rồi chả biết xả hết vào đâu, đem xẻ mỗi nơi mỗi ít, mỗi người mỗi ít, thấy cũng nhẹ nhẹ được một chút, rồi sau mỗi đêm lại mệt nhoài và mắt cứ muốn lồi cả ra. Để bị gạch gạch xóa xóa và những ghen tỵ nho nhỏ, những đáng ghét to to và những bực mình của cãi vả.

But… there’s always a place for me … soul-box.

Tag Cloud

%d bloggers like this: