Useful Gibberish

Posts tagged ‘chán’

Thứ 7 ở lab

Ban đầu tính viết là chiều thứ 6 ở lab, nhưng hóa ra tôi bị nhầm ngày. Một THỨ nào đó trong tuần nhân lúc tôi không để ý đã tuồn chạy đi mất, làm tôi cứ tưởng thời gian cho mình vẫn còn nhiều lắm kia, ngồi viết chiều thứ 7 mà cứ tưởng đang là chiều thứ 6.

Tôi không có nhiều thời gian, luôn luôn như thế. Mà đúng là không ai có nhiều thời gian cả, thơi gian chia đều cho mọi người rồi mà.

Thứ 7 ở lab, mặc dù có thể bận tung trời với bao nhiêu việc phải làm, nhưng vẫn thấy mọi thứ hình như vẫn đứng yên, mùa hè vẫn độc ác, nhưng gió và cây cối thì thật là hiền hòa. Chỉ có một vài cá nhân là cứ động đậy, vì không động đậy không xong.

Lab chỉ có mỗi tôi và hai đứa nữa, đều là nghiên cứu sinh, giống tôi năm ngoái, ah không, năm ngoái giờ này tôi đã bảo vệ xong rồi, vậy là như tôi cách đây hai năm. Nghĩa là mọi người thì đi nghỉ, thầy thì đi nghỉ, cả lab im lặng như tờ và đóng cửa im lìm (muốn mở cửa phải dùng thẻ để quẹt vào, chờ cho cái đèn đỏ nó bật qua màu xanh, nhiều lúc cầm thẻ ngân hàng quẹt rồi đứng chờ 15p chả hiểu tại sao nó cứ đỏ mãi). Chúng nó (đám nghiên cứu sinh) ngồi gõ lách cách, tôi cũng gõ lách cách nhưng tôi không chịu áp lực như họ, một phần vì tôi đã nhận đủ trong mấy năm vừa qua. Không biết chúng nó có kịp để bảo vệ đầu năm sau không, nhưng đó là việc của tụi nó và việc tôi chưa xong, ngửng lên nghĩ 5s rồi lại cúi xuống làm tiếp. Dù gì cũng hy vọng may mắn đến, nhiều việc mình giỏi thôi chưa đủ, mà mình phải hên nữa.

Cái số của dân nghiên cứu nó hơi thảm, làm cái gì cũng khó mà lương thì bèo bọt so với tụi kĩ sư hay mấy đứa đi học bảo hiểm kia (lương thực tập của tụi nó dân nghiên cứu nhìn vào đã ao ước, đừng nói lương chính), được cái chúng nó – tụi làm nghiên cứu – thường bảo tụi tao có đam mê này nọ nên không thấy tụi nó phàn nàn gì nhiều. Trừ ngoại lệ, những thằng nghiên cứu có đam mê là tiền, thì giờ tụi nó đã bỏ không theo academic nữa mà đã kiếm một công việc khác ở cái xứ sở này.

Việc cuối tuần ở lại lab làm hay ngồi gõ cọc cạch đến tận nửa đêm trong văn phòng là chuyện bình thường. Lab cấm làm thí nghiệm chứ không đám chúng nó cũng làm (có tôi trong đó). Lâu lâu nhận được cuộc gọi dạ dạ ừ ừ rồi lại đăm chiêu (90% cuộc gọi là của thầy hướng dẫn, 10% là của vợ với con gọi “Papa bao giờ về vậy”), cảnh này đã quá quen.

Ai cũng là người tội nghiệp cả.

Advertisements

Hãy là một… thằng ngốc

Ơ, có gì sai ở đâu không? Sống thì phải có khôn chứ, sao lại cứ đòi làm một thằng ngốc.

Vấn đề là ngốc tùy theo từng quan niệm của xã hội đương đại.

Đám chúng nó có thể cho là mình ngốc khi mình không làm được cái mà toàn bộ đám chúng nó nghĩ là đúng. Thực ra oai cũng chẳng ra oai. Quân tử không phải vì cái vui mấy phút mà phá hủy nghiệp lớn.

Có sức chơi có sức chịu, nếu đã tự mình gây ra những điều không mong muốn, thì không được phàn nàn, vì đó là lỗi của mình, không được trách tội bất kì ai, nếu mình đã dính và một việc gì rồi, miễn là liên quan một chút thôi, thì mình đứng trong khoanh vùng lí do rồi, và, nhắc lại, có sức chơi có sức chịu.

Thứ hai, khi đã chịu thì không được “manh động”, điều này thì làm được, thứ nhất không phải là người than vãn qua điện thoại hay bất kì phương tiện liên lạc nào, hay nói trắng ra là bất kì ai, việc có sức chịu với một thằng con trai là hiển nhiên, hiển nhiên một mình. Con nít, con gái, phụ nữ có thể khóc, nhiều người có thể bảo con trai có thể khóc, ok, nhưng khóc vì phải chịu đựng thì không, dù cho sức chịu đựng nhiều khi vượt quá giới hạn đến độ phải đập phá một cái gì đó, hoặc là uống rượu, hoặc là hút thuốc. Hai cái sau thì tàn phá bản thân quá ạ, xin kiú.

Bác sĩ bảo có thể cắt bớt dây thần kinh, việc đó cũng không cần, vì sẽ có dây nó tự đứt, nhiều lúc dồn nén chỉ muốn bục vỡ òa văng tung tóe, nhưng những sợi dây ấy sẽ kéo lại, và nếu có đứt một vài sợi cũng chẳng sao, một vài sợi đứt thì sẽ có một vài sợi bị chùng, mà bị chùng thì không có lí gì phải căng thêm một lần nào nữa. Tôi cũng bị đứt vài sợi. Tất nhiên không ảnh hưởng việc tôi nghiên cứu và trên đường trở thành một … thiên tài. =))))

Giá mà ta tìm một gốc phong

Nằm dưới gốc, và ngó phía thinh không

Lá chuyển đỏ, và lá rơi xuống đất.

Nhặt lá khô, thoáng cười chuyện viễn vông.

Nói lại chứ việc thay đổi một người là cực khó, nhiều lúc có thể nghĩ ta thay đổi được một ai đó, một định kiến một thành trì vững ơi là vững, khi chinh phục được một thành tựu nào đó ta sẽ rất rất rất rất vui. Nhưng thay đổi một con người là cực khó, có nhiều chuyện liên quan, ah không, tất cả mọi chuyện, có nhiều lúc nhiều việc đã đến mức rất gần, nhưng đùng một phát, nó chạy như bay về vị trí ấm áp cứng ngắc của nó, việc ta dẫn nó đi loanh doanh đối với nó và đối với ta chỉ là một cuộc dạo chơi, xong thì nó quay lại chỗ của nó, và ta thì quay lại chỗ của ta, và như thế ngốc vẫn mãi là ngốc, dù có đeo thêm bao nhiêu chiếc mặt nạ đi nữa. Mọi cố gắng thay đổi sẽ tan biến, về mặt vật chất có thể là còn, nhưng vật chất có là gì đâu, khi ngay sau lưng, ngay trong cuốn nhật kí nó là một lỗ hổng to đùng, tôi không uống rượu, tôi ghét hút thuốc, vì vậy tôi vồ lấy cuốn nhật kí và xé nó tan nát, vừa xé vừa chửi tục, vậy mà lại hay, văng tục làm mấy cái dây thần kinh ít ỏi còn lại bớt căng đi, và vì vậy tôi bảo toàn mạng sống.

“So I lit a fire, isn’t it good, Norwegian woods?” Beatles luôn lảng vảng trong trí óc khi tôi bị bệnh, mà giờ cơ thể tôi không bị bệnh, nghĩa là tôi bị bệnh kiểu khác, mà kiểu gì thì tôi biết đấy, nhưng tôi cũng mặc thôi, không có thuốc để uống, không có thuốc để đắp, không có thuốc để tiêm.

“O green world,
Don’t desert me now
Bring me back to fallen town
Where someone is still alive

Fighting for something new in this
When no one needs the heart of me and I’ll
Get out somewhere other than me before…”

Bay lộn tùng phèo

Rốt cục ai cũng bận bịu và chả ai chơi với mình cả, mà rõ ràng là mình cũng bận rộn.

So với cách đây 3, 4 năm, mình viết thường viết kiểu trổng không, hoặc cùng lắm là thêm chữ “nó” làm đại từ nhân xưng, nhưng đến giờ thì mình không khoái viết kiểu đó nữa, lí do ư? Đơn giản là không khoái, sao cứ phải hỏi cho cặn kẽ xa gần bóng gió như vậy chứ?

Viết blog làm mình vui, và đó có lẽ là việc vui duy nhất khi làm việc trên bàn phím, so với lập trình, gõ rapport và PPT. Nhân tiện đây mình bị như thế này:

unbalanced force: 0.0036634172228  mean stress:  56.3923314097 void ratio= 24.649758883 porosity= 0.961013278738

Ai cũng đòi đọc  mà không ai viết thì móc gì ra mà đọc, điên ah? Hay là “tao vẫn theo dõi, nhưng tao không comment”, nữa, điên ah? “Mày có tâm sự ah?” Lúc nào chả có tâm sự, không có tâm sự thì chết cho rồi.

Móa, Cô đơn trên mạng, mặc dù cuốn đó đọc mãi chả xong, Unix với chả uranium.

Cactus

Vẽ trên Galaxy S2
Cái cây xương rồng chỗ bàn làm việc trên labo. Vậy là trong phòng có hai sinh vật sống là nó và mình, không chơi với vi khuẩn và côn trùng hehe.
Cactus

Yeah yeah không vui không vui tí nào

Selection_007

Nó đang giảm, nó đang giảm, giảm nữa đi em.

Mệt bỏ xừ nhức đầu bỏ xừ, giờ không phải lúc dồn đầu vào challenge. Thế mà vẫn phải take risk. Thật đáng tiếc là người ta không biết tôi bị bắn tả tơi đến mức nào với những trò vui của người ta.

Tôi thấy khổ sở.

Tag Cloud

%d bloggers like this: