Useful Gibberish

Posts tagged ‘solitude’

Thứ 7 ở lab

Ban đầu tính viết là chiều thứ 6 ở lab, nhưng hóa ra tôi bị nhầm ngày. Một THỨ nào đó trong tuần nhân lúc tôi không để ý đã tuồn chạy đi mất, làm tôi cứ tưởng thời gian cho mình vẫn còn nhiều lắm kia, ngồi viết chiều thứ 7 mà cứ tưởng đang là chiều thứ 6.

Tôi không có nhiều thời gian, luôn luôn như thế. Mà đúng là không ai có nhiều thời gian cả, thơi gian chia đều cho mọi người rồi mà.

Thứ 7 ở lab, mặc dù có thể bận tung trời với bao nhiêu việc phải làm, nhưng vẫn thấy mọi thứ hình như vẫn đứng yên, mùa hè vẫn độc ác, nhưng gió và cây cối thì thật là hiền hòa. Chỉ có một vài cá nhân là cứ động đậy, vì không động đậy không xong.

Lab chỉ có mỗi tôi và hai đứa nữa, đều là nghiên cứu sinh, giống tôi năm ngoái, ah không, năm ngoái giờ này tôi đã bảo vệ xong rồi, vậy là như tôi cách đây hai năm. Nghĩa là mọi người thì đi nghỉ, thầy thì đi nghỉ, cả lab im lặng như tờ và đóng cửa im lìm (muốn mở cửa phải dùng thẻ để quẹt vào, chờ cho cái đèn đỏ nó bật qua màu xanh, nhiều lúc cầm thẻ ngân hàng quẹt rồi đứng chờ 15p chả hiểu tại sao nó cứ đỏ mãi). Chúng nó (đám nghiên cứu sinh) ngồi gõ lách cách, tôi cũng gõ lách cách nhưng tôi không chịu áp lực như họ, một phần vì tôi đã nhận đủ trong mấy năm vừa qua. Không biết chúng nó có kịp để bảo vệ đầu năm sau không, nhưng đó là việc của tụi nó và việc tôi chưa xong, ngửng lên nghĩ 5s rồi lại cúi xuống làm tiếp. Dù gì cũng hy vọng may mắn đến, nhiều việc mình giỏi thôi chưa đủ, mà mình phải hên nữa.

Cái số của dân nghiên cứu nó hơi thảm, làm cái gì cũng khó mà lương thì bèo bọt so với tụi kĩ sư hay mấy đứa đi học bảo hiểm kia (lương thực tập của tụi nó dân nghiên cứu nhìn vào đã ao ước, đừng nói lương chính), được cái chúng nó – tụi làm nghiên cứu – thường bảo tụi tao có đam mê này nọ nên không thấy tụi nó phàn nàn gì nhiều. Trừ ngoại lệ, những thằng nghiên cứu có đam mê là tiền, thì giờ tụi nó đã bỏ không theo academic nữa mà đã kiếm một công việc khác ở cái xứ sở này.

Việc cuối tuần ở lại lab làm hay ngồi gõ cọc cạch đến tận nửa đêm trong văn phòng là chuyện bình thường. Lab cấm làm thí nghiệm chứ không đám chúng nó cũng làm (có tôi trong đó). Lâu lâu nhận được cuộc gọi dạ dạ ừ ừ rồi lại đăm chiêu (90% cuộc gọi là của thầy hướng dẫn, 10% là của vợ với con gọi “Papa bao giờ về vậy”), cảnh này đã quá quen.

Ai cũng là người tội nghiệp cả.

Advertisements

Gloomy march

????????????????????????That’s all.

Tag Cloud

%d bloggers like this: