Useful Gibberish

Posts tagged ‘hobby’

[Handmade]: Mua nguyên liệu làm dreamcatcher ở TP.HCM

Dreamcatcher là gì và cách làm như thế nào thì có thể tìm được đầy trên google ha. Bài viết này chỉ giải quyết một vấn đề tiên quyết để làm dreamcatcher, đó là nơi mua nguyên liệu. Sở dĩ nói là tiên quyết vì tui đã rất đau đầu khi không biết phải mua nguyên liệu ở đâu, lên google thì thấy chủ yếu ở Hà Nội, còn trong TP.HCM thì chả thấy chỗ nào bán nguyên liệu cho cái này mà RẺ cả :]]]

Cũng đã đến thử 3, 4 tiệm bán đồ handmade và cuối cùng lọc ra được một địa chỉ tin cậy duy nhất: 259 Phạm Văn Bạch, P. 15, Q. Tân Bình.

IMAG2991_1

(Cái biển hiệu thấy gớm, tui thấy cũng bất mãn nhưng đừng có trông mặt mà bắt hình dong ha) Bạn nào quan tâm thì có thể đến đây tìm mua nguyên liệu nhá. Shop hơi xa khu trung tâm một tí nhưng với những khách hàng nào khó tính lại Kim Ngưu như tui thì bảo đảm đến 1 lần rồi sẽ còn muốn đến thêm nhiều lần nữa :”> Quan trọng là thái độ bán hàng của cô chủ lẫn nhân viên ở đây đều rất dễ thương và nhiệt tình. Tui sinh ra là chết vì gái mà :”>

Ngoài ra, nếu bạn nào chưa biết thì mình khuyến cáo ko nên đến cái shop có tên là Soul Shop ở 107 Bùi Thị Xuân, P. 2, Q. Tân Bình nha. Đây là cái shop đầu tiên tui ghé mua thử và lè lưỡi vì giá cắt cổ, nhưng đó ko là vấn đề gì so với thái độ phục vụ của mấy cô nhân viên ở đây. Tui thề tui ko quay lại đó thêm lần nào nữa.

So sánh giá cho công bằng nhé: vòng bán kính 12cm ở shop Quà Tặng Tình Yêu bán 12k/cái, còn Soul Shop bán 20k/cái; vòng 8cm shop QTTY bán 8k/cái, còn Soul Shop bán 12k/cái. Dây quấn vòng cũng rẻ hơn nữa. Lông vũ và hạt thì có thể mua lẻ (tất nhiên mua lẻ từng hạt giá có hơi mắc một xí rồi nhưng mình dùng vừa đủ chứ ko phải mua theo bịch như ở Soul Shop). Vả lại tính tiền cô chủ hay nhân viên cũng thường bớt mấy ngàn cho vui íh (làm con nhỏ vui thiệt) :]]] Với cả làm chơi và tặng người thân chứ ko phải để kinh doanh nên mua được rẻ thì càng vui :”>

Về số lượng thì theo kinh nghiệm của tui đã làm vòng 12cm là 2,5m dây quấn ngoài + 2,5m dây đan lưới là đủ; còn với vòng 8cm là 1,5m dây quấn ngoài + 1,5m dây đan lưới. Kích thước này là dùng dây da quấn bên ngoài nhé, nếu dùng loại dây khác như cói hay dù hay cái gì ko co giãn được thì nên mua dư ra chừng 20cm. Còn nếu làm vòng size lớn hơn hay nhỏ hơn thì cứ căn cứ vào đó mà tăng giảm 🙂

Bạn thích trường phái sặc sỡ :”> :”>

02_1

03_1

01_1

04_1

P/S: Hôm nay biết được 1 tin vui + 1 tin ko vui 😦 Đậu A2 nhưng vận mệnh trong năm 2014 thì te tua banh xác luôn :((( Cơ mà tui đậu A2, hơm biết có ai thưởng cho tui cái gì hơm :)) 😡 😡

Sở thích: vô bổ hay không?

Bất cứ ai cũng có sở thích, ngay từ dòng đầu tiên tôi sẽ nói rõ: loại bỏ những sở thích liên quan trực tiếp đến ngành nghề, hay còn gọi là công cụ câu cơm, mà nói về những sở thích không hề liên quan gì hết đến công cụ câu cơm của ta. Ví dụ: tôi học xây dựng và rất có thể sau này tôi sẽ làm kĩ sư xây dựng và kiếm tiền trên nền tảng đó, vậy thì sở thích liên quan đến công cụ câu cơm (gọi tắt là sở thích loại A) có thể là thích vẽ phác họa, thích học các phần mềm thiết kế .. chẳng hạn, còn sở thích không liên quan gì đến công cụ câu cơm có thể là (gọi là sở thích loại B): thích chụp ảnh về hoa lá hoặc phong cảnh thiên nhiên, thích đi uống cà phê, thích các vũ khí quân sự, thích lập trình web, thích đi chơi đây đó … hoặc có thêm một trường hợp nữa đó là không thích gì hết: life is simple: chỉ đi làm kiếm $ và các nhu cầu thiết yếu là ăn uống và ngủ, tất cả những thứ còn lại là thủ tục và hoàn toàn mang tính bị động.

Câu hỏi tôi đặt ra ở đầu đề bài viết là dành cho sở thích loại B: không liên quan gì hết đến công cụ câu cơm.
Những sở thích loại B này từ đâu mà có?
Những sở thích này đến một cách vô cùng tự nhiên, nghĩa là sinh ra, gặp và thích, ở những sở thích này, với người sở hữu cái sở thích đó, nó rất đơn giản nhưng cũng rất khó phá vỡ, nó giống như một khối bê tông mác cao vậy: vuông vức, láng và cứng ngắc. Nó đơn giản chỉ vì ta thích nó một cách không thể giải thích được, nếu có thêm lí do thì cũng chỉ là “màu mè hoa lá” thêm thắt vào, giống như khi bạn đi học tiếng Pháp và giáo viên hỏi sao bạn lại chọn ngôn ngữ này “Tại vì em thích Pháp” :)) đơn giản chỉ là thích thôi, nó đem lại sự thích thú, sự thoải mái, đam mê, có thể làm và phục vụ cho những sở thích đó trong một thời gian dài mà không thấy chán, khi làm thì thấy vui nhiều hơn là mệt v.v… Ví dụ như tôi đây thích PS, thế thì chỉ cần đơn giản tìm một cái hình nào đó mà mãi miết blend màu, hay ngồi cầm bút tô tô vẽ vẽ, ai ghiền cafe thì suốt ngày ra đó ngồi, mặc dù cũng chỉ là cảnh quen thuộc: gọi một đồ uống và ngồi đó.
Những sở thích này được sinh ra (tính dùng từ căn nguyên mà từ đó hông có bình dân nên hông xài) từ những tính cách của con người: năng động, trầm mặc, thích suy nghĩ, nông nổi, nồng nhiệt, nghệ sĩ, ngăn nắp … và hầu như sinh ra không ai có thể giải thích được, và mang lại một nét rất riêng cho từng cá nhân.
Những sở thích loại B này mang lại lợi ích gì?
Vì như đã nói ở trên, những sở thích loại B thường mang lại niềm vui khi làm nó, vậy khi bạn hông zui, chán, thì cắm đầu vào sở thích nói chung và sở thích loại B nói riêng sẽ mang lại tâm trạng thoải mái, cho bạn lại sự tự tin rằng mình là một người tài giỏi, một người thông minh có thể hoàn thành tốt công việc và cuộc đời thật sự rất tươi đẹp. Thậm chí ngay cả khi bạn không không-vui, hay nói cách khác là hoàn toàn bình thường, bạn cũng có thể thực thi những sở thích loại B này, đơn giản là vì bạn thích, mà thích thì không nên “hoãn cái sự sung sướng đó lại”.
Những sở thích loại B này giết thời gian cũng rất tốt, khi những công việc hay dự án lớn không có quá bận rộn, khi đang có những quãng nghỉ, thì làm sở thích B không những giúp ta không ngồi không mà có thể mang lại những lợi ích bất ngờ, nên nhớ rằng sản phẩm được tạo từ cái gốc của sự vui thú bao giờ cũng đem lại những giá trị bất ngờ không biết trước.
Có nên duy trì những sở thích loại B không?
Nhưng cái gì quá cũng dễ sa đà, sẽ có nhiều lúc bạn nghĩ lại và thấy rằng mình có thể đã quá tốn thời gian vào nó: thay vì những sở thích loại A, thay vì những công việc lớn, thay vì những cơm áo gạo tiền, thay vì những kiến thức chìa khóa cần thiết để mở cửa thành công, thì bạn lại dành ưu tiên thời gian cho những sở thích hông có liên quan gì đến sự nghiệp chính kia, vì giả sử công việc có mất hết, sở thích A cũng không có, thì sở thích B cũng không giúp gì nhiều nếu nó không giúp bạn kiếm được $ để nuôi bản thân và nuôi chính các sở thích loại B đó. Nhiều quá thì bão hòa, phải xác định được giới hạn, và lưu lượng cụ thể, chứ không thì vô ích hết.
Bạn có bỏ nó được không? khó lắm, và có thể nó là không thể, nó gắn với suy nghĩ và tâm hồn y như là tay chân gắn với mình vậy, họa chỉ có cắt đứt (một liệu pháp cưỡng chế tàn bạo) hoặc tai nạn gì đó ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lí (ví dụ như là gây trầm cảm, nhưng có thể dùng sở thích loại B để chữa chứng này) thì mới bỏ nó chạy được. Nhưng vì đa số chúng ta là người bị bịnh loại nhẹ, làm tròn là “người bình thường” thì thôi, cứ duy trì nó vậy, cũng chẳng chết ai, vì nó là lẽ sống, là cuộc đời của các bạn cơ mà. ^__^
Vậy thì làm gì với chúng nó?
Vì vậy, muốn sống tốt với nó, thì phải điều hòa nó, sống có điều hòa, thì sống mới dễ chịu (các công ty sản xuất máy lạnh không có được chôm câu này của tôi nhá), dĩ nhiên câu nói nghe như sáo rỗng là không nên sa đà nó, chúng ta thấy sáo rỗng là vì chúng ta chỉ đọc mà không làm theo, cứ làm theo đi, khó nhưng làm được hết, thì “la vie” sẽ vui lên ngay ấy mà :D.
Tuy nhiên, có một cách khá hay, đó là nuôi sở thích loại B như là một cánh tay trái, nó giúp ta thêm một công cụ để an tâm khi lỡ xui mà sở thích A và công việc chính mất đi. Thực ra thì cái công việc chính thay đổi, thì sở thích loại A và sở thích loại B sẽ đổi chỗ cho nhau một cách dễ dàng. Đời mà, ai biết được hả?

Photography – 3 điều cơ bản

Linkos-3basic

Chụp ảnh là một trong những thú vui mang tính trí tuệ kết hợp với nghệ thuật cao, với máy ảnh, ta chụp lại những khoảnh khắc của cuộc sống, nắm bắt được cái hồn của khung cảnh, và sưu tập lại những bức ảnh đã chụp luôn mang lại một cảm giác đặc biệt khó mà tả hết. Tuy nhiên, đây cũng là một thói quen đòi hỏi nhiều kỹ năng, một chút tính toán và những nguyên tắc cần phải nắm rõ, một lần nữa nói lại về những điều căn bản nhất của máy ảnh-công cụ chính của sở thích photography.

1. Tốc độ cửa trập – shutter speed:

Là lượng thời gian mà cửa trập của máy ảnh ở trạng thái mở, đồng nghĩa với việc đó cũng là thời là mà cảm biến ánh sáng của máy ảnh được tiếp xúc với ánh sáng (phơi sáng).

Những bức ảnh thường được chụp lại dưới những tốc độ rất nhanh, nên đơn vị để tính tốc độ cửa trập thường là phân số ai cập của giây (s), căn bản của phân số ai cập thì ai cũng biết, tử số là 1, mẫu số càng lớn thì tốc độ cửa trập là càng nhanh. Thay đổi tốc độ cửa trập sang một nấc chỉnh liền kề trên máy ảnh chính là tăng gấp 2 hoặc giảm đi một nửa lượng ánh sáng đi vào. Nếu tốc độ cửa trập lớn, nghĩa là thời gian phơi sáng lớn, thì hình ảnh dễ bị nhòe (mờ), vì thế lúc đó ta sẽ dùng chân máy ảnh, tên tiếng Anh là tripod (tri- là tiếp đầu ngữ trong tiếng Anh chỉ cái gì đó gấp 3 lên: triple) là một đế 3 chân gắn máy ảnh lên để giữ máy ảnh cố định, rất tốt cho các tấm ảnh chụp đêm.

2. Độ mở của ống kính (Aperture)

Đây là kích cỡ của lỗ mở cửa trập khi chụp ảnh, lỗ càng lớn, thì ánh sáng đi vào càng nhiều, và khả năng photon “đập” trùng cảm biến ánh sáng càng cao. Đơn vị đo độ mở cửa trập là f-stop, ví dụ f-2,8 ; f-4 từ 2,8 -> 4 nghĩa là độ mở nhỏ đi, lượng ánh sáng đi vào sẽ ít, và ngược lại, nếu chỉ số sau f giảm thì độ mở của cửa trập sẽ tăng, đồng nghĩa mang vào nhiều ánh sáng hơn.

3. Độ nhạy sáng (ISO)

Nếu ta đã biết đến máy ảnh cơ chụp film, thì ta sẽ để ý, film có các loại như 200- 400…, đó chính là giá trị ISO-độ nhạy sáng, ISO càng cao thì khả năng bắt ánh sáng của film (máy cơ) hay cảm ứng ánh sáng (máy ảnh KTS) càng cao, nghĩa là ta có thể chụp với tốc độ nhanh hơn với cùng một giá trị tốc độ cửa trập hay độ mở ống kính. ISO càng nhỏ thì chất lượng hình càng cao (ít hạt trong ảnh) và hiển nhiên theo chiều ngược lại: ISO càng lớn thì hình càng nhiều hạt.

Kết hợp tốt 3 yếu tố, ta sẽ cho ra một tấm ảnh đẹp.

Tag Cloud

%d bloggers like this: