Useful Gibberish

Posts tagged ‘sadness’

Trước đây và sau này

Có một điều tôi luôn công nhận với bản thân là những gì tôi viết trước đây 10 năm tuy có hơi nhảm nhí nhưng đọc lại bao giờ cũng tràn đầy cảm xúc, hơn hẳn những gì tôi viết bây giờ, bây giờ tôi viết chỉ gói gọn trong cục cằn, bực dọc, ghét (hóa ra vẫn tràn đây cảm xúc, tuy nhiên nó không được dùng để xây dựng một thế giới tươi đẹp) hoặc là những bài hướng dẫn đơn thuần (làm font chữ, thiết kế linh tinh…).

Có lẽ ở cái độ tuổi từ cấp III đến đại học, nó là một bước chuyển tiếp, cái cậu trai trẻ kia tiếp xúc được nhiều điều mới và trong một lúc rất nhiều thứ ùa vào làm cảm xúc trong cậu cứ thế chợt bùng phát ra. Cứ như hoa cúc quỳ nở rộ vào cuối thu ở Gia Lai: mọi thứ cứ thế vàng rực lên, tuy không thơm nhẹ nhàng, thậm chí mùi còn rất gắt, nhưng màu sắc lại đẹp và hùng vĩ mới mẻ, làm người ta dù chỉ một lần ngó mắt qua thôi cũng sẽ không quên được.

Sau đó chục năm, không phải ai cũng có thể là bạn được, cũng không phải cái gì cũng có thể bỏ qua được, dần dần làm cái gì cũng phải cẩn thận không thì chết. Rồi những câu nói và những thái độ của những người xung quanh, làm nhiều lúc phải dừng lại và tự hỏi không biết nó có phải là bạn mình hay không? Mà bạn là cái gì chứ? Rồi cả cái từ xa lạ “tri kỉ”. Có nhiều lúc thấy mình như vũng nước sau cơn mưa trên phố đông người qua, họ rất khác, họ đi mãi miết, họ cử động nhưng không sống động, còn mình chỉ là một vũng nước, họ không để ý đến mình và mình cũng chẳng ưa gì người ta.

Dần người ta lớn lên, già đi, kinh nghiệm mất mát và chắt lọc gạn trong còn lại cũng nhiều, những người mình cho mượn tiền nhưng quỵt, những người tưởng chừng là tốt bụng nhưng cái tôi của họ quá lớn, những người bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại khô khan, những người luôn ra vẻ ta đây biết nhiều nhưng chỉ là thùng rỗng kêu to. Riết cái chẳng muốn nói gì nữa, im lặng vẫn là lựa chọn tốt nhất trong đa số trường hợp. Đó là lối sống an toàn, có phần khôn ngoan: im lặng, từ tốn và chỉ nói khi thực sự cần thiết. Nhiều lúc cần một người ngồi để mà lặng im cùng nhau, thở dài cùng nhau.

Rồi cái câu tiên trách kỷ hậu trách nhân: cái gì xảy ra lên mình cũng phải xem lại bản thân mình trước, người ta có tệ cũng kệ họ, 80 20 hay thậm chí là 99 1, chỉ cần mình dính một tí thì nó cũng là do mình. Kinh nghiệm, nuối tiếc là những gì còn lại để lâu lâu đầu óc hỗn loạn chúng nó lại chui ra chọc phá mình chơi, thế là lại không ngủ được.

Chục năm sau có thể tôi vẫn còn viết, có khi sẽ chắt lọc hơn, có khi sẽ là những bài hướng dẫn tử tế chi tiết hơn, có khi là những tấm ảnh chụp đẹp hơn và có tâm hơn (không dùng hiệu ứng màu mè tung tóe vintage matte vớ va vớ vẩn này nọ nữa). Ai mà biết được, cứ nói trước, bước qua được hay không thì đó cũng là chuyện của tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ viết, dù gì thì im lặng không nói với ai nhưng nói trong nhật kí cũng như nói với chính mình. Chiến đấu với bản thân bao giờ cũng là cuộc chiến dai dẳng phức tạp khó khăn nhất.

Nhưng không có cái gì là vĩnh cửu cả.

Image

Oh

Oh

  1. không phải là một phản xạ tức thời
  2. là một phản xạ tức thời nhưng là negative
    như nhau cả
    he he he he he

Sau khi về Lyon, những ngày hè solo, thì sẽ tiếp tục dự án “Hãng dĩa nhựa tiếng hát Việt với giọng ca Gia Hiển du dương nồng nàn tình ái và buồn chán dã man” (hue hue)
Muốn thu âm bài này quá:

It’s hard, hard not to sit on your hands
And bury your head in the sand
Hard not to make other plans
And claim that you’ve done all you can all along
And life must go on
It’s hard, hard to stand up for what’s right
And bring home the bacon each night
Hard not to break down and cry
When every idea that you’ve tried has been wrong
But you must go on
It’s hard but you know it’s worth the fight
'Cause you know you’ve got the truth on your side
When the accusations fly, hold tight
Don’t be afraid of what they’ll say
Who cares what cowards think, anyway
They will understand one day, one day
It’s hard, hard when you’re here all alone
And everyone else has gone home
Harder to know right from wrong
When all objectivities gone
And it’s gone
But you still carry on
'Cause you, you are the only one left
And you’ve got to clean up the mess
You know you’ll end like the rest
Bitter and twisted, unless
You stay strong and you carry on
It’s hard but you know it’s worth the fight
'Cause you know you’ve got the truth on your side
When the accusations fly, hold tight
Don’t be afraid of what they’ll say
Who cares what cowards think, anyway
They will understand one day, one day

Les jours tristes

Image

Video

Sadness

Sadness makes you strong. There is no doubt about that.
Keep fighting to the end, for other sake..

You can download here, I provide 2 versions:

The original (320 kbps)Violin version by Taylor Devis (this video, 192 kbps MP3)

Truyền thuyết của thời đại

Chỉ có hai loại có thể làm khổ nhau, đó là con trai quá đểu làm hại con gái quá ngu, và con gái quá khôn làm khổ con trai quá hiền lành. Tôi có thể chia làm 50/50, không cần một nguồn thông tin nào cụ thể, tôi cứ cho là như vậy, những thực thể này vẫn còn đó, nhưng quan niệm của tôi về chúng như thế nào thì chúng sẽ vãn tiếp tục phục vụ tôi như thế đó, và vô hình chung, nó sẽ là thế giới của tôi.

Và trong cái thế giới của tôi thì sự việc đó rất không công bằng. Không công bằng một chút nào. Con gái có thể yên lòng bởi những lời hứa hẹn hoặc họ có thể chịu được như vậy, nhưng con trai thì không, hứa hẹn với họ chỉ làm họ thêm ức chế, nhưng nếu với những thằng trai đểu, thì họ sẽ tìm cách giải tỏa và sà vào những lùm cây mới, mà, sẵn sàng thỏa được khát khao của hắn ta, trong khi loại còn lại thì chỉ là những ấm ức mà không lời lẽ an ủi nào có thể làm họ nguôi, bởi vì, ngay từ đầu bạn đã không tin tưởng anh ta và làm cho anh ta bị ám ảnh lúc nào bạn cũng chưa tin tưởng anh ta một cách đầy đủ, huống chi là tin tưởng tới mức max.

Như một con người thành công, anh ta khỏe mạnh, đẹp trai, học giỏi, sự nghiệp thì cứ băng băng, nhưng chính thế lại làm anh ta mất định hướng và lúc nào cũng bị giày vò bởi câu hỏi, là rốt cuộc anh làm vậy có đúng không, giả sử hồi đó mình học Y ra làm bác sĩ thì sao nhỉ, mình có làm tốt hơn không? Họ đặt ra những mốc trong cuộc đời chỉ để mục đích sống của họ nó hơi rõ ràng hơn, ví dụ như là, ah, ta phải hít thở, ta phải cục cựa đi lại, ta phải yêu cho đến khi ta được cái đó, và nếu không có cái đó thì anh ta sẽ chết; kì thực anh ta không đạt được cái gì cả, anh ta mãi là một con người lang thang, thế giới dẫu có sắc màu, anh ta đi trong nhịp trống thúc giục và anh ta làm ra những thứ mà người khác trầm trồ thán phục và nghĩ anh ta thành công nhưng anh vẫn cô độc và anh ta chả biết rốt cục anh ta muốn cái gì, và ngay từ đầu anh cũng chả biết là anh có làm đúng hay không nữa.

Tôi thích suy nghĩ kiểu hiện tại hơn, và tôi thực sự không care theo kiểu là một con người của độ cũ, tôi có thể chấp nhận, không cần rõ quá khứ và không cần biết đến nó, nhưng không được, lúc nào cũng là cho tương lai, cho những mốc đặc biệt của cuộc đời, cho cái gọi là trọn vẹn sâu lắng trọng đại. Tôi không thích. Dù gì rồi cũng là những sự việc sẽ xảy ra, sao cứ phải chăm chăm A và B cùng lúc, A rồi B hay B rồi A cũng được, hay AAAAAA rồi B cũng được. Rồi lại bảo là cũng muốn A lắm, nhưng lại sợ C, nếu vậy thì làm ơn đừng nói là muốn làm A, nếu muốn, thì hãy làm, không thì thôi. Thế đấy, cái thời đại của tôi trong cái quan niệm của tôi…

Tag Cloud

%d bloggers like this: