Useful Gibberish

Posts tagged ‘life’

Trước đây và sau này

Có một điều tôi luôn công nhận với bản thân là những gì tôi viết trước đây 10 năm tuy có hơi nhảm nhí nhưng đọc lại bao giờ cũng tràn đầy cảm xúc, hơn hẳn những gì tôi viết bây giờ, bây giờ tôi viết chỉ gói gọn trong cục cằn, bực dọc, ghét (hóa ra vẫn tràn đây cảm xúc, tuy nhiên nó không được dùng để xây dựng một thế giới tươi đẹp) hoặc là những bài hướng dẫn đơn thuần (làm font chữ, thiết kế linh tinh…).

Có lẽ ở cái độ tuổi từ cấp III đến đại học, nó là một bước chuyển tiếp, cái cậu trai trẻ kia tiếp xúc được nhiều điều mới và trong một lúc rất nhiều thứ ùa vào làm cảm xúc trong cậu cứ thế chợt bùng phát ra. Cứ như hoa cúc quỳ nở rộ vào cuối thu ở Gia Lai: mọi thứ cứ thế vàng rực lên, tuy không thơm nhẹ nhàng, thậm chí mùi còn rất gắt, nhưng màu sắc lại đẹp và hùng vĩ mới mẻ, làm người ta dù chỉ một lần ngó mắt qua thôi cũng sẽ không quên được.

Sau đó chục năm, không phải ai cũng có thể là bạn được, cũng không phải cái gì cũng có thể bỏ qua được, dần dần làm cái gì cũng phải cẩn thận không thì chết. Rồi những câu nói và những thái độ của những người xung quanh, làm nhiều lúc phải dừng lại và tự hỏi không biết nó có phải là bạn mình hay không? Mà bạn là cái gì chứ? Rồi cả cái từ xa lạ “tri kỉ”. Có nhiều lúc thấy mình như vũng nước sau cơn mưa trên phố đông người qua, họ rất khác, họ đi mãi miết, họ cử động nhưng không sống động, còn mình chỉ là một vũng nước, họ không để ý đến mình và mình cũng chẳng ưa gì người ta.

Dần người ta lớn lên, già đi, kinh nghiệm mất mát và chắt lọc gạn trong còn lại cũng nhiều, những người mình cho mượn tiền nhưng quỵt, những người tưởng chừng là tốt bụng nhưng cái tôi của họ quá lớn, những người bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại khô khan, những người luôn ra vẻ ta đây biết nhiều nhưng chỉ là thùng rỗng kêu to. Riết cái chẳng muốn nói gì nữa, im lặng vẫn là lựa chọn tốt nhất trong đa số trường hợp. Đó là lối sống an toàn, có phần khôn ngoan: im lặng, từ tốn và chỉ nói khi thực sự cần thiết. Nhiều lúc cần một người ngồi để mà lặng im cùng nhau, thở dài cùng nhau.

Rồi cái câu tiên trách kỷ hậu trách nhân: cái gì xảy ra lên mình cũng phải xem lại bản thân mình trước, người ta có tệ cũng kệ họ, 80 20 hay thậm chí là 99 1, chỉ cần mình dính một tí thì nó cũng là do mình. Kinh nghiệm, nuối tiếc là những gì còn lại để lâu lâu đầu óc hỗn loạn chúng nó lại chui ra chọc phá mình chơi, thế là lại không ngủ được.

Chục năm sau có thể tôi vẫn còn viết, có khi sẽ chắt lọc hơn, có khi sẽ là những bài hướng dẫn tử tế chi tiết hơn, có khi là những tấm ảnh chụp đẹp hơn và có tâm hơn (không dùng hiệu ứng màu mè tung tóe vintage matte vớ va vớ vẩn này nọ nữa). Ai mà biết được, cứ nói trước, bước qua được hay không thì đó cũng là chuyện của tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ viết, dù gì thì im lặng không nói với ai nhưng nói trong nhật kí cũng như nói với chính mình. Chiến đấu với bản thân bao giờ cũng là cuộc chiến dai dẳng phức tạp khó khăn nhất.

Nhưng không có cái gì là vĩnh cửu cả.

Quan tâm vừa đủ

Khi dành sự quan tâm cho ai đó, chỉ nên dừng ở vừa đủ, nhiều qúa sẽ mang tiếng tò mò tọc mạch và đa phần tôi thấy thì chẳng ai thích những người tò mò tọc mạch cả. Và tôi luôn hạn chế tối đa việc tôi trở thành một con người tò mò tọc mạch.
Nhưng bài này không nói về chuyện tò mò tọc mạch, mà là chuyện quan tâm.
Khi được quan tâm thái quá, tôi lại thấy sợ, và trong đầu tôi lại hình thành một hệ thống phòng thủ trước những sự quan tâm này (kiểu như hệ thống miễn dịch trong sức khỏe của con người vậy), và việc này tôi không kiểm soát được.
Thế nên tôi nghĩ, dựa trên những gì tôi cảm nhận, mặc dù nó hơi chủ quan, và những gì tôi nhìn nhận về cuộc đời, cái này thì khách quan, thì khi quan tâm một ai đó, tốt nhất nó nên nằm trong một mức vừa phải, và cái mức này chỉ nâng lên khi con người thân thiết hơn thông qua những hành động cụ thế và những sự kiện trong cuộc đời chứ không phải là kết quả của những cuộc nói chuyện hay những câu hỏi mà chẳng ai biết có thực lòng hay không. Những mối quan hệ thông qua lời nói nó không khó để làm. Nhất thiết phải có hành động để đảm bảo những mối quan hệ đấy, để nâng cái mức quan tâm lên tầng cao hơn. Ví dụ như đón nhận thất bại trong cuộc sống, hay như thí nghiệm bị nổ đùng hư hết cả tóc, hay các đôi yêu nhau thì phải hôn nhau vậy.
Nếu có cái gì đó nó nằm ngoài mức vừa đủ, thì nghĩa là mối quan hệ nó tiệm cận cái sự “đồng bộ”, hoặc là có những mối liên kết không thể chối bỏ, như những người trong gia đình với nhau (kiểu như bực mình chửi bới nhưng sau đó thương vẫn thương), rồi nếu đạt được những mức đấy đối với những con người mà trước đây là xa lạ, thì người ta sẽ đến với nhau dưới dạng vợ chồng hoặc tri âm tri kỉ. Cái này vừa đủ, ở mức hiếm, sự thật là nó hiếm, chứ không phải đùng một cái mày là bạn thân của tao đâu, bạn thân nó khác lắm, không phải là cái đùng một cái là cảm nhận được.
Ích kỉ hơn một chút, thì để tồn tại được, một người phải biết lo cho chính mình, nếu dành quá nhiều thời gian cho người khác mà sức khỏe của mình không lo nổi thì cũng không giải quyết được cái gì, vì thế phải có một ít khôn ngoan, một ít láu cá và một ít vô tâm.
Nói chung tôi là một người vô tâm tợn, tôi không có chuyện quan tâm ai đó tới mức rộc người đi đâu, nhưng vì tôi cũng không muốn người khác quan tâm mình, nên tôi thấy tôi rất là ổn.
“Hổng care!”

Image

Here you are – by raze

Here you are - by raze

From user raze on memecenter.com
Love your parents.

Cười cái chuyện giật mình

88 đến nay thì cũng 25 năm, 25 tuổi.

Kinh nghiệm thì không nhiều cũng chẳng ít, nói chung là chả biết đâu mà lần, và khiêm tốn mà nói thì không nhiều, chả biết lĩnh vực nào, và đang ở mức độ nào.

Con người ta có nhiều mốc trong cuộc đời, từ những chuyện ngây ngô như lần đầu tiên nắm tay con gái, hay lần đầu tiên xa nhà, rồi lần gãy xương đầu tiên, lần xxx, lấy vợ, có con, rồi những sự chồng chéo, chả biết đó là mốc của người ta hay là mốc của mình nữa.

Nhưng chắc chắn một điều, là khi chuẩn bị đạt được mốc mới, bao giờ cũng là lo lắng và phấn khích, và khi nhìn lại những mốc đạt được và không đạt được, lại thấy tiếc nuối mơ hồ. Chữ mơ hồ rất là hay, cả chữ phiêu bồng lãng đãng nữa.

Tôi không phải là con người sống thiếu tình cảm, mặt khác, còn ở phần nhiều nữa kia, nhưng tôi thấy tiếc nuối một điều là vào những thời khắc quyết định, tôi hay phân vân, và thay vì quyết một điều theo chủ quan của tôi, tôi lại phụ thuộc người khác, và khi không có ai đó ở đấy, tôi lại để mọi thứ trôi đi. Và nghĩ lại, tôi lại thấy giật mình.

Thứ nhất, tôi giật mình vì cái tuổi 20 của tôi nó qua cái rẹt, và tôi chả thấy nó có gì gọi là bỡ ngỡ, độc đáo, đặc biệt như những gì tôi đã đọc đã xem đã nghe bơm vào đầu tôi trước và cả sau cái mốc này, đến tận ngày hôm nay nếu ai hỏi tôi một câu là “20 của mày có gì đặc biệt không?”, tôi sẽ ú ớ sau đó là lắc đầu một cách ngu ngốc là: “không có gì xảy ra cả”, nguyên nhân vì đâu tôi cũng chả biết. Thế là tôi thấy lạ lùng, tôi cũng chả hỏi lại chính tôi lúc quái quỷ đó đang làm gì, tại sao nó cứ bình bình, tại sao tôi lại có thể đánh rơi cái tuổi 20 lãng nhách vào trong một xó xỉnh siêu bình thường, tôi lại thích hỏi là tuổi 20 của người khác nó như thế nào nhỉ? Tuổi 20 của mấy đứa bạn mình nó như thế nào nhỉ? Tuổi 20 của những người đang 20 nó như thế nào nhỉ? Tôi rất muốn biết.

Thứ hai, tôi thấy cuộc đời ngắn hơn tôi tưởng nhiều, nếu tính lại thì 25 năm vừa qua trôi nhanh như gió, ông nội ông ngoại thì quy sinh hết rồi, nhưng lúc đó còn ngu ngơ chả có quá buồn (mặc dù trong cả đám tang của ông nội ông ngoại tôi đều khóc tu tu), tôi ngẫm lại đến bố mẹ, không phải tự dưng thích thì ngẫm mọi lúc mọi nơi đâu, cái lúc sắp ngủ, cái lúc đang cuộn mình trong chăn, tôi thấy rùng mình về những phút chia xa, rồi ngay cả khi mình không còn cảm giác gì nữa thì nó sẽ như thế nào? Có mơ hồ không, có chứ, sao mà mơ hồ quá, vậy thì khoảng thời gian bên nhau còn sót lại, phải làm một cái gì đó, hay đừng làm một cái gì đó, đáng tiếc là cuộc sống luôn phải lựa chọn, lựa cái này sẽ làm mình vui và có định hướng và cố gắng, không lựa cái kia thì nó sẽ là tiếc nuối, sẽ tò mò kiểu như “hồi đó nếu không thế này mà thế kia gì sao?”. Tôi luôn có cảm tưởng như vậy, là cuộc sống có nhiều cảnh đang diễn ra cùng lúc, cái hình ảnh mình đang sống là một kết quả của muôn vàn lựa chọn, của mình và của người khác, nhưng nó không phải duy nhất, nghĩa là vẫn tồn tại một thế giới song song khác, diễn ra khi tại thời điểm đó tôi chọn làm việc khác chứ không phải việc này, vấn đề là bản ngã của tôi đã bị tách ra, và tôi không có cách nào khác để mà biết được là những thế giới đó, những nhánh đó, hiện đang như thế nào, có ổn không, có thành công nhiều tiền, vợ đẹp con xinh không…

Thứ ba, tôi giật mình ở chỗ tôi đã phí quá nhiều thời gian, mà, tôi không thấy tiếc một chút nào, thế là như thế nào? Có những khoảng tối mà không một ai ngoài tôi biết, có những ham muốn bệnh hoạn,, độc ác, kinh tởm nhất cũng chỉ mình tôi biết. Để rồi cứ nhét ở đấy, cứ nghĩ linh tinh rồi dần dần dữ liệu nhiều ơi là nhiều, nó cứ lâu lâu xuất hiện lại một lần làm đầu óc bấn loạn và “thải” ra những tác phẩm ghê rợn khó hiểu như một điều tất yếu.

Thứ tư, tôi thấy bạn bè có con, rồi lấy nhau, cái này thì không có gì vội, nhưng tôi thấy lạ và tôi không cần trả lời, là tại sao lại dính lấy người này mà không dính lấy người khác, tại sao lại yêu, lại sex, lại có con rồi đủ mọi lo toan, tại sao chúng ta lại có con?, đọc đến đây sẽ có người muốn hỏi là “thế cậu có tin vào số mạng không/do you believe in fate”, tôi nhiều lần muốn vẽ cái comic như thế này: ai đó hỏi “do you believe in fate?” thằng kia chưa kịp trả lời thì chúa hiện ra nện vào đầu thằng hỏi và nói “fate fate cái *beep*” :)))) vậy đấy, nhiều lúc tôi thích lấy khoa học chứng minh để cho mẹ tôi là một người khá sùng đạo phát điên lên cơ. Tôi  tin vào thượng đế, nhưng tôi không tin mấy cái con người bịa ra xung quanh, và tôi tin là thượng đế sẽ không quan tâm.

Còn nhiều thứ khác nữa, nhưng nghĩ nhiều thì mất công mai báo lại có cơ hội giật tít là “thanh niên quéo vì giật mình quá nhiều lần” :))) Mà giờ tôi lại thích giật mình khi sướng thôi, chưa được nhưng tôi có thể tưởng tượng được, tuy nhiên cứng nhắc quá thì sẽ giết chết thăng hoa cảm xúc của người khác, tôi luôn tin như vậy vì tôi là nạn nhân của nó rồi.

Life in colors.

Đó cũng là một chuyến đi

Wiiiiiiiiiii

Đi mà không chuẩn bị trước một cái gì là liều lĩnh.

Đi mà cái gì cũng chuẩn bị lại từ đầu thì là quá cẩn thận.

Khi đi cùng một người khác, nó sẽ là một chuyến đi hoàn toàn mới mẻ, và chuyến đi này nó sẽ mang tính vĩnh viễn.

Đứng trước viễn cảnh đó, bàn chân sắt đá nhất cũng sẽ phải run sợ, cảm thấy quá nhỏ bé, cảm thấy lo lắng vì những gì có thể xảy ra, khi thông qua những câu chuyện phản hồi trong âm thanh vọng về mà bạn nghe được khi đang đứng trên vách núi. Liệu bạn có nhảy xuống không? Có muốn như Kiwi thử bay không?

Cuộc đời công bằng hay không tôi không biết, chắc là không, nhưng được một cái vui sẽ có một cái buồn, nếu cứ sợ cái buồn và nuối tiếc trách móc cái buồn mà quên bẵng đi cái vui thì chắc chắn bạn sẽ không dám nhảy. Được ở một chỗ, những cái vui sắp đến sẽ mang lại nhiều hưng phấn, kích andrenalin vào trong não và cơ, và mọi xúc cảm tăng vọt lên, liều lĩnh, kết hợp với nỗi lo sợ “vừa đủ” sẽ mang lại một bước nhảy không đến nỗi nào, và sẽ có một vách núi khác, một mối lo khác và một sự hưng phấn khác.

Đã có lúc tôi muốn dừng viết, đơn giản là vì tôi không muốn bị gán cho câu “chỉ có nói mà không có làm”, nhưng hành động thì tôi vẫn hành động, chỉ là tôi không nói nhiều về hành động đó, hơn nữa, sau này tôi nhận thấy, viết (hay đánh máy) cũng là một cách thể hiện sự hành động.

Đừng có khoa trương và đừng có phơi bày hết gan ruột của mình ra quá, vậy là được rồi.

Joke of the day:

Tom & Jerry: the original “1000 Ways to Die.”

Tag Cloud

%d bloggers like this: