Gibberish

Posts tagged ‘Song’

Năm ngoái thì sao?

Thiệt là buồn vì hôm nay chẳng có ai chúc mừng sinh nhật mình, mà cũng không sao, vì hôm nay cũng có phải sinh nhật mình đâu :))))

Người ta thích trả thù và người ta tiểu nhân các bạn ạ, và tôi thậm chí còn hơn họ nhiều kia.

Trở thành một chính nhân quân tử trong mắt người khác không khó, nhưng với chính suy nghĩ của mình là một điều không dễ tí nào. Tưởng tượng nhé, bạn biết phân biệt tốt xấu, và bạn làm điều bạn thấy tốt, nhưng bạn không cảm thấy vui vì việc đó, như thế thì chưa là chính nhân quân tử, chưa là người tốt. Bạn có thể nhặt rác và quăng nó vào thùng nhưng bạn thấy bứt rứt khó chịu dù bạn tự giác, tự giác theo cái kiểu bạn đọc báo thấy người ta ca ngợi hành động đó và bạn làm chứ không phải bạn nghĩ về nóng lên toàn cầu hay hòa bình thế giới, bạn có thể làm cho người ta mà không cần trả lại nhưng lại thấy cứ bực mình sao sao đó, mà bạn không thấy vậy cũng không sao, ok bạn là chính nhân quân tử, nhưng tôi thì không. Không bao giờ luôn!

Nếu ai quên sinh nhật tôi thì tôi sẽ quên sinh nhật của người đó, hoặc là nhớ nhưng không thèm chúc mừng sinh nhật luôn.

Nếu ai trách móc tôi về một việc tốt mà tôi đã làm cho họ, thì tôi sẽ không bao giờ làm thêm việc tốt nào cho họ nữa.

Nếu ai đẩy tôi xuống bùn đen rồi sau đó lại tâm sự nếu như hồi đó tôi không đẩy cậu xuống mà ôm lấy cậu nhỉ? Tôi sẽ cắt đứt quan hệ luôn!! Dẹp hết dẹp hết.

Và tôi không thấy áy náy khi người ta giận tôi, đó là quyền của người ta, giận, yêu, ghét, tôi cũng không trách, vì họ không biết có những lúc tôi te tua thế nào, vì vậy tôi không biết họ te tua thế nào thì thành ra là huề, giờ cho họ trách móc, ok họ 1 tôi 0 vì tôi không, thật sự là vậy, bận tâm v.v…

Nhưng tôi thấy áy náy trên bản thân khi tôi đáng lẽ phải làm cái này thay vì không làm (đấm vỡ mồm nó thay vì cười và bắt tay chẳng hạn, đờ mờ mấy đứa giả dối và vô tâm). Nhưng tôi áy náy vì đáng lẽ mọi sự đã tốt hơn rất nhiều nếu mỗi người đều cố gắng lên một chút, giảm cái tôi đi một chút (và xinh đẹp hơn một chút muhahaha).

Đờ mờ nói bậy là *beep* văn minh.

Đờ mờ không biết viết gì tiếp luôn :)))))

Advertisements

Ngậm tăm

Từ này biết hồi còn hay đọc khăn quàng đỏ, nghĩ lại hồi mình đọc nhiều dã man, kiến thức cũng từ đó mà ra, không xài bao nhiêu nhưng khi thằng em nó hỏi mình trả lời được, rồi sau này làm bố thì cũng trả lời cho con cái.

Nhưng khả năng tôi sẽ làm hư mấy đứa con, bởi vì sao? Khi bé tôi ngủ nướng và làm biếng đi học thì bố mẹ sẽ giục, sẽ la là phải lo đi học blah blah, nhưng nếu nhóc của tôi mà làm biếng không muốn đến trường và chỉ muốn ngủ nướng, tôi sẽ ôm nó và nói với nó là “ba cũng zậy” :)))))

Thôi nghĩ xa quá, nghĩ xa và lên kế hoạch 5 năm 10 năm không phải là cái tôi thông thường tôi hay đem ra xài.

Thôi quay lại cái vụ báo khăn quàng đỏ, của thành đoàn HCM thì phải. Nhờ nó mà tôi biết từ ngậm tăm, nghĩa là biết mà không nói, im miệng mà … ngó cuộc đời. Cũng lạ lùng, khi vui hay khi buồn tôi không bao giờ tìm đến ai để chia sẻ (nhiều người không chịu nổi cái tính này của tôi) nhưng tôi là như vậy, chứ không như một số thì phải la toáng lên, một số thì phải tìm bạn tâm giao mà trút rác như điên, một số phải móc điện thoại ra và kể thiên trời địa đất, kể cả cho những người không thân quen, mới quen hoặc quen sơ sơ rồi sau đó thì hối hận.

Tôi lại thích ngậm tăm, tôi cực ghét mấy thằng ăn uống xong mà ngậm tăm nơi khóe miệng rồi thọc tay túi quần đi cà khệnh cà khạng, ngó rẻ tiền và … hạ cấp. Cũng y chang so với thuốc lá, tôi cực kì ghét thuốc lá, tôi ghét đánh bài (không biết chơi luôn!), bia thì uống được nhưng sau khi bị tai nạn tôi cạch hẳn, giờ chỉ cần uống một tí là thấy nôn nao và cực kì buồn ngủ. Thấy sao mà mình không chơi mấy cái trò tứ đổ tường nhỉ. Cờ bạc thì chắc có dính tí cờ (không liên quan, phân tích vầy là sai toét), rượu chè (khoái chè trôi nước muhaha, nhưng phân tích vầy cũng sai toét), trai gái thì hoàn toàn không luôn, hút sách (có thích đọc sách, và lại là một phân tích sai toét, làm ơn không cười).

Nhưng dạo này đánh cờ tôi hay bị thua. Chơi game không lại tôi nổi cáu và … gỡ game luôn, code không ra thì tôi tức điên lên vì bất lực và vỗ đến sói trán, vẽ được một hai nét thì ghét quá quành mấy vòng rồi xóa luôn, thu âm hát hò thì gào rồi cười như điên vì hát sai tè le, sai theo cái kiểu mà xách nước gánh trên vai bị đổ hết, về đến nhà chỉ còn hai cái gàu rỗng không.

Nên trông đợi gì vào cái bản thân này nhỉ?

Lại đổi theme

Bữa giờ đổi theme nhiều lần quá, chắc tại quỡn, mà đồ free nhiều, tội gì.

Thời gian gần đây bỗng muốn viết lại, có lẽ do trời lạnh hơn, hoặc tâm hồn đã tĩnh hơn, hoặc đang gặp nhiều khó khăn nên cần giải khuây.
ại
Hôm nay generate được một đám hạt, yay!

Gates of dawn – Secret Garden

The wheels of life keep turning.
Spinning without control;
The wheels of the heart keep yearning.
For the sound of the singing soul.
And nights are full with weeping.
For sins of the past we’ve sown;
But, tomorrow is ours for the keeping,
Tomorrow the futures shown.
Lift your eyes and see the glory.
Where the circle of life is drawn;
See the never-ending story,
Come with me to the Gates of Dawn.

And whose is the hand who raises
The sun from the heaving sea?
The power that ever amazes
We look, but never will see?
Who scattered the seeds so life could be,
Who coloured the fields of corn?
Who formed the mould that made me me,
Before the world was born?

Tag Cloud

%d bloggers like this: