Useful Gibberish

Posts tagged ‘sống đẹp’

Where have all the flowers gone?

Đó là cái đẹp của sự trẻ trung, của tình yêu, của sự hi sinh, của cái chết.

Hỏi tôi sợ chết không á? Sợ chứ, và vì sợ nên tôi phải làm gì nó đáng một chút, tìm vui, tĩnh lặng bình yên, tĩnh lặng bình yên thực sự chứ không phải là ngoài lặng im trong đau tim nhá.

Tự dưng nhớ tới bài này, bạn bè mình chả thấy ai mê Brothers Four, mà cũng không sao…

Where have all the flowers gone?
Long time passing.
Where have all the flowers gone?
Long time ago.
Where have all the flowers gone?
Young girls have picked them, every one.
Oh , When will they ever learn?
Oh , When will they ever learn?

Where have all the young girls gone?
Long time passing.
Where have all the young girls gone?
Long time ago.
Where have all the young girls gone?
Gone to husbands, every one.
Oh , When will they ever learn?
Oh , When will they ever learn?

Where have all the husbands gone?
Long time passing.
Where have all the husbands gone?
Long time ago.
Where have all the husbands gone?
Gone to soldiers, every one.
Oh , When will they ever learn?
Oh , When will they ever learn?

Where have all the soldiers gone?
Long time passing.
Where have all the soldiers gone?
Long time ago.
Where have all the soldiers gone?
Gone to grave-yards, every one.
Oh , When will they ever learn?
Oh , When will they ever learn?

Where have all the grave-yards gone?
Long time passing.
Where have all the grave-yards gone?
Long time ago.
Where have all the grave-yards gone?
Gone to flowers, every one.
Oh , When will they ever learn?
Oh , When will they ever learn?

Những điều sâu kín

Còn người chỉ biết nhau thông qua vẻ bên ngoài, còn sâu kín bên trong thì ai mà biết được (hiển nhiên), ngay cả chủ nhân của cái sâu kín đó có khi còn không biết cơ mà. Có thể là một chút khùng điên, một chút tài năng nghệ sĩ và một chút blue. Nói chung là hằm bà lằng không sao kể siết.

Có một số người cứ úp úp mở mở tỏ ra vẻ là thiên tài (có thể họ là thiên tài thật), tui cũng đã qua cái thời đó, nhưng giờ không còn nữa, có lẽ những cái cần có (theo quan niệm của tui) tui đã phần nào quản lý và thỏa mãn rồi nên không cần phải tỏ vẻ như thế, vì như thế có vẻ rất tội nghiệp (tuy nhiên nhiều người như vậy, cá nhân mà nói thì tôi không thích, khó chịu mà :D)

Sâu kín thì tốt nhất là để yên bên trong, lâu lâu đem ra “nhá xèng” một tí cho vui vẻ với những gì thân thiết nhất, rồi lại đem cất đi, nhưng cái sâu kín đó với những người/vật yêu thương thật khó mà che đậy hết, vì cái kiểu như là, nó vẫn có một năng lực siêu nhiên nào đó toát ra bên ngoài, ngoại sự giả bộ, ngoài sự kìm nén, và những gì kết nối với tui thông qua yêu thương lại ngày qua ngày đạt được cái trình độ “ngửi” thấy những thay đổi của những cái sâu kín, ah không phải thay đổi, mà chính bản chất vốn có của nó thì đúng hơn. Và như thế nếu lạc quan mà nói thì lại là hiểu nhau hơn, và tui lại thấy vui.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Tui là ích kỷ, tui hay nghĩ bậy, nhưng nếu không như thế thì không phải là tui nữa.

Thế đấy.

Tag Cloud