Useful Gibberish

Posts tagged ‘nhảm’

Thứ 7 ở lab

Ban đầu tính viết là chiều thứ 6 ở lab, nhưng hóa ra tôi bị nhầm ngày. Một THỨ nào đó trong tuần nhân lúc tôi không để ý đã tuồn chạy đi mất, làm tôi cứ tưởng thời gian cho mình vẫn còn nhiều lắm kia, ngồi viết chiều thứ 7 mà cứ tưởng đang là chiều thứ 6.

Tôi không có nhiều thời gian, luôn luôn như thế. Mà đúng là không ai có nhiều thời gian cả, thơi gian chia đều cho mọi người rồi mà.

Thứ 7 ở lab, mặc dù có thể bận tung trời với bao nhiêu việc phải làm, nhưng vẫn thấy mọi thứ hình như vẫn đứng yên, mùa hè vẫn độc ác, nhưng gió và cây cối thì thật là hiền hòa. Chỉ có một vài cá nhân là cứ động đậy, vì không động đậy không xong.

Lab chỉ có mỗi tôi và hai đứa nữa, đều là nghiên cứu sinh, giống tôi năm ngoái, ah không, năm ngoái giờ này tôi đã bảo vệ xong rồi, vậy là như tôi cách đây hai năm. Nghĩa là mọi người thì đi nghỉ, thầy thì đi nghỉ, cả lab im lặng như tờ và đóng cửa im lìm (muốn mở cửa phải dùng thẻ để quẹt vào, chờ cho cái đèn đỏ nó bật qua màu xanh, nhiều lúc cầm thẻ ngân hàng quẹt rồi đứng chờ 15p chả hiểu tại sao nó cứ đỏ mãi). Chúng nó (đám nghiên cứu sinh) ngồi gõ lách cách, tôi cũng gõ lách cách nhưng tôi không chịu áp lực như họ, một phần vì tôi đã nhận đủ trong mấy năm vừa qua. Không biết chúng nó có kịp để bảo vệ đầu năm sau không, nhưng đó là việc của tụi nó và việc tôi chưa xong, ngửng lên nghĩ 5s rồi lại cúi xuống làm tiếp. Dù gì cũng hy vọng may mắn đến, nhiều việc mình giỏi thôi chưa đủ, mà mình phải hên nữa.

Cái số của dân nghiên cứu nó hơi thảm, làm cái gì cũng khó mà lương thì bèo bọt so với tụi kĩ sư hay mấy đứa đi học bảo hiểm kia (lương thực tập của tụi nó dân nghiên cứu nhìn vào đã ao ước, đừng nói lương chính), được cái chúng nó – tụi làm nghiên cứu – thường bảo tụi tao có đam mê này nọ nên không thấy tụi nó phàn nàn gì nhiều. Trừ ngoại lệ, những thằng nghiên cứu có đam mê là tiền, thì giờ tụi nó đã bỏ không theo academic nữa mà đã kiếm một công việc khác ở cái xứ sở này.

Việc cuối tuần ở lại lab làm hay ngồi gõ cọc cạch đến tận nửa đêm trong văn phòng là chuyện bình thường. Lab cấm làm thí nghiệm chứ không đám chúng nó cũng làm (có tôi trong đó). Lâu lâu nhận được cuộc gọi dạ dạ ừ ừ rồi lại đăm chiêu (90% cuộc gọi là của thầy hướng dẫn, 10% là của vợ với con gọi “Papa bao giờ về vậy”), cảnh này đã quá quen.

Ai cũng là người tội nghiệp cả.

Advertisements

Robot và thêm một tí muối tình cảm

Khi đã quen việc, cứ thế mà làm, gõ một cách không có cảm xúc, rồi kiếm những bù loong đai ốc, chip nhớ, RAM, ổ cứng gắn thêm vào bộ não, tải, lọc, cảnh giác virus, chạy và xử lý.
Cứ thế, nó thành một cơ thể sống, của sự nhồi nhét của sự gắn thêm mảnh lego này vào mảnh lego khác mà nó không một chút phàn nàn, không một chút đau đớn, và nó cũng không cần quan tâm ai vui hơn nó, ai hạnh phúc hơn nó, ai khổ hơn nó.

Robot, siêu anh hùng, thiên tài bệnh hoạn (kiểu như nghiên cứu ra Frankenstein), kết hợp bộ quái vật, thần tiên, rồng, một thế giới phiêu lưu hỗn độn, đầy đam mê và những sự gắn bó vô hình và nếu thiếu, mọi cảm xúc sẽ lụi tàn vào lỗ đen, mô hình lỗ đen để gợi nhớ ư? Điều đó là không thể. Thời đại chúng ta… chỉ cần thêm một vài năm nữa, rồi một vài năm nữa, sẽ có nhiều lúc ta giật mình, có nhiều cái nên sống theo tâm hồn trẻ con, có nhiều cái phải có đầu đuôi chứ không ngây thơ mãi được, làm gì để mình vui sao? Làm gì để mình không thấy xấu hổ với bản thân sao? Bullshit, vứt hết mấy cái đó đi đã, và tôi cũng không có thêm lời khuyên nào.

Lỗ tai nhảy múa với những thứ không dính với nhau (contiguïté) để rồi sực nhớ là không chịu luyện tập thì sẽ mãi không khá lên được, hết đời làm bậc thầy rồi, giờ là đến lúc vượt qua giới hạn cũ, mà sao nó mông lung, nhiều lúc chạy qua chạy lại hít thở làm việc cười vui nhưng chả biết cái lí do chính yếu của cái cuộc đời mình là cái gì nữa.
Muối thì rẻ. Luôn vậy và cảm ơn Thượng đế đã cho nó như vậy.

Những điều tò mò

Không thích xem bói, không mê trò xem tướng số hay là nhận dạng chữ viết, nhưng mà cũng tò mò.

Người ta hay tự hỏi về tương lai, một số người (kể cả bố mẹ) nghĩ là biết hoạch định lo cho tương lai là tốt, nhưng mình thì lại chỉ nghĩ về hiện tại, còn tương lai thì cứ bổn cũ soạn lại “chuyện gì đến nó đến”.

Hôm nay họp một lúc với 3 giáo sư và 1 ông thầy (cũng thuộc hàng top), lần đầu tiên thấy rét như vậy, thầy mình dell biết gì cả, thấy mình còn phải cố, douma cố hoài thế này không biết, bao giờ mới có được cảm giác đầu đội trời chân đạp đất nhìn thiên hạ và cười mỉa mai đây. (Đời đúng là ưa chém gió, lúc nào cũng ca cẩm tìm nơi vắng vẻ mà mở miệng ra cứ phải là đòi làm bố thiên hạ, có mà bố cái cùi chỏ).

Tuy nhiên, không buồn, không thất vọng, việc thì cứ phải phơi buồn ra và nghĩ quá nhiều làm mịe gì cho mệt óc, cứ thoải mái vẫy vùng mới là thiên tài (lại cái mồm chém haha). Làm như vậy không chỉ làm cho những người yêu quý mình đỡ lo, mà còn làm cho những người ghét mình … ghét mình thêm, và khi ai ghét mình thì mình ghét lại hoặc mình lơ. Hô hô, nếu mình lơ thì ok, mày làm gì tao cũng mặc, còn nếu mình ghét nó thì nó càng tức tối mình càng … hả hê. Nghĩ lại thấy như vậy cũng hơi tiểu nhân, vì là ăn miếng trả miếng mấy cái nhỏ nhặt, nhưng mà làm đại nhân quân tử sao mà khó quá.

Vừa type vừa nhìn cái màn hình máy kia hồi hộp chờ đợi kết quả.

Trong kiếm hiệp có một cái câu là “tọa sơn quan hổ đấu”, có nghĩa là coi những “siêu nhân” đấu nhau, kiếm hiệp là vậy, còn trong nghiên cứu thì nhìn mấy ông giáo sư bàn bạc với nhau, cực kì lịch thiệp nhưng vẫn không kém phần quyết liệt, chờ người khác nói, diễn đạt và “nhảy vào mồm” những lúc cần thiết, cái loại ưa kê tủ đứng như mình còn phải học tập dài dài, thứ nhất là cái mồm thúi quắc chưa đù tuổi, thứ hai là tài nguyên không đủ để mà …chém. (đôi lúc thấy mình trau dồi quá nhiều kiến thức chỉ có một lí do có thể gọi là vĩnh cửu: nổ banh trời, chém gió .., kệ dù sao cũng là một lí do, xe máy chạy xăng 83 chi chít chì thì vẫn hơn là vespa đời cổ nằm một đống) thứ gì sinh động thì sẽ…xinh. Một cái mặt xinh tĩnh thì có di chuyển nó vẫn xinh, còn cái mặt xấu thì phải ráng sinh động để nó không xấu các bạn ạ (một từ lóng con trai chỉ con gái là: em ấy không la coste, là không xấu), linh tinh tí, lacoste đã bị bán qua cho một công ty Thụy Sĩ. Nghĩ cũng hơi tiếc mà mình chả làm cái gì được, trước giờ chắc cũng chưa mặc đồ La Coste bao giờ. Cá sấu thì mình cũng không thích.

Gõ không tài nào nhanh bằng cái máy tính nó đang mô hình được, muhahahah, thật tuyệt vời khi kết quả cứ “ùa” ra liên tu bất tận và … sai. Không sao, không bao giờ giấu dốt, không bao giờ sợ thất bại, nếu chém mà có khả năng thì cứ chém.

Bởi vì … bởi vì “đời mà!”.

Những tư tưởng độc nhất, em là của anh.

Đang chuẩn bị viết, sực nhớ phải code, thế là ngồi chỉnh parametres, nhưng vẫn chưa hiểu lắm, còn 10 ngày nữa.

Đang làm thì có thằng technicien qui entre et il veux prendre l’odinateur bureautique. Comme vous voulez monsieur 🙂

Yêu thích đồng nghĩa độc chiếm, nên yêu thích một cái gì hay một ai thì khi thấy người khác dùng nó (vật) hay chụp hình với (người) thì tôi sẽ lồng lộn lên. Voilà, nhưng đó là bên trong tôi nghĩ thế, nhưng ở ngoài thì, hiển nhiên, là vẫn tỉnh bơ. Và bơ thì béo, và tôi thì không thích đồ béo, nhưng bụ bẫm ôm sướng thì tôi rất thích. Lại voilà.

Đồng ý là sáng uống cà phê xong lên labo uống trà tiếp thì sẽ thấy cồn cào là một điều không tránh khỏi, hay là do đói, hay là do có cái gì đó thật đang “sóng ngầm”, hay là có ai dòm chằm chằm sau lưng? Giật mình quay lại dòm, nhung nó là cái tường cơ mà?

Tôi cả hiểu có phải do tôi thiếu chiến ý không nữa, tôi không muốn tranh giành, tôi không muốn cãi lộn quá lâu, ok nếu muốn thắng tao sẽ cho mày thắng, muốn tỏ ra thông minh hơn, cứ tỏ ra thông minh hơn, muốn tỏ ra đi guốc trong bụng người khác, ok, cho đi guốc trong bụng người khác.

Sai bét.

Khi làm một cái gì đó (bất kể là việc gì) vì vui thích thì không thành vấn đề, vẫn vui khi làm nhiều hơn người ta làm cho mình nhiều, giúp đỡ là không cần đòi hỏi trả ơn, nhưng khi thấy bực mình vì những loại làm ít mà suốt ngày đòi hỏi thì chỉ muốn im lặng và lánh xa. Đâu rồi, tôi cần sự nồng nhiệt, không cần hoàn hảo, không cần đẹp, chỉ cần là, ok, làm, trao hết đây, như bây giờ vậy đó <3, thò tay ngắt con cọp một phát. Đúng là tìm ra người hiểu mình thật là tuyệt vời, làm cho người ta vui để mình vui, và đồng bộ hóa với nhau. Có thể trả lời không, chôm câu hỏi từ chương trình trên ti vi:

1. Môn thể thao yêu thích của anh ấy là gì? Đội nào/Vận động viên yêu thích của anh ấy?

2. Anh ấy thích ăn gì?

3. Anh ấy thích làm gì với bạn, anh ấy thích mùi gì nhất?

so on.

Trả lời đúng thì thật là tuyệt, sai cũng không sao vì như thế sẽ tự biết mà đồng bộ nhiều hơn nữa. Nhưng sao hỏa thì không thể luôn đi cùng sao kim, mấy ông viết sách thiệt là ngu và điên, tôi cũng muốn ngu và điên. (tình hình là bàn phím có vẻ muốn dừng làm việc, và ngoài kia trời đã nắng lên, thật tuyệt vời, màu vàng trải đều khắp bãi cỏ, cây thì đã lấm tấm mầm rồi, xanh càng thêm xanh).

Tối nào cũng lao động đến kiệt sức, muahahahahahaha.

Những điều sâu kín

Còn người chỉ biết nhau thông qua vẻ bên ngoài, còn sâu kín bên trong thì ai mà biết được (hiển nhiên), ngay cả chủ nhân của cái sâu kín đó có khi còn không biết cơ mà. Có thể là một chút khùng điên, một chút tài năng nghệ sĩ và một chút blue. Nói chung là hằm bà lằng không sao kể siết.

Có một số người cứ úp úp mở mở tỏ ra vẻ là thiên tài (có thể họ là thiên tài thật), tui cũng đã qua cái thời đó, nhưng giờ không còn nữa, có lẽ những cái cần có (theo quan niệm của tui) tui đã phần nào quản lý và thỏa mãn rồi nên không cần phải tỏ vẻ như thế, vì như thế có vẻ rất tội nghiệp (tuy nhiên nhiều người như vậy, cá nhân mà nói thì tôi không thích, khó chịu mà :D)

Sâu kín thì tốt nhất là để yên bên trong, lâu lâu đem ra “nhá xèng” một tí cho vui vẻ với những gì thân thiết nhất, rồi lại đem cất đi, nhưng cái sâu kín đó với những người/vật yêu thương thật khó mà che đậy hết, vì cái kiểu như là, nó vẫn có một năng lực siêu nhiên nào đó toát ra bên ngoài, ngoại sự giả bộ, ngoài sự kìm nén, và những gì kết nối với tui thông qua yêu thương lại ngày qua ngày đạt được cái trình độ “ngửi” thấy những thay đổi của những cái sâu kín, ah không phải thay đổi, mà chính bản chất vốn có của nó thì đúng hơn. Và như thế nếu lạc quan mà nói thì lại là hiểu nhau hơn, và tui lại thấy vui.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”. Tui là ích kỷ, tui hay nghĩ bậy, nhưng nếu không như thế thì không phải là tui nữa.

Thế đấy.

Tag Cloud

%d bloggers like this: