Useful Gibberish

Posts tagged ‘đời’

Từng qua tuổi 20

Dạo này đọc sách toàn 20 20 20, đọc mạng cũng toàn 20. Tuổi 20.

Lấy kinh nghiệm là một người đã qua tuổi 20 được khá nhiều năm, tôi cam đoan với các bạn trẻ là khi các bạn 20 tuổi chả có điều gì thần kì xảy ra đâu, cứ yên âm tận hưởng những gì bình thường một cách nhàm chán đi nhá.

Tất nhiên không phải là “tôi và nàng mừng 20, còn hắn ta thì dừng lại mãi mãi ở tuổi 17”.

Nhiều lúc tôi nghĩ thế này, đi ngoài đường gặp một đôi nào đấy chẳng hạn, tôi thấy đúng là chẳng việc gì phải lo, khi con người đã tìm đến với nhau vì họ cần nhau và họ có những điểm hợp nhau để hưởng chung hay những điểm không hợp nhau để mà chịu đựng nhau, như thế nó sẽ tạo nên các mối gắn kết, bứt đứt hay không thì tôi không biết và tôi cũng không quan tâm, nhưng miễn là có các mối gắn kết, và nếu không làm gì sai trái cho những mối gắn kết đó và tạo thêm những mối gắn kết khác, thì chả bao giờ có chuyện lạ lùng đau đớn này nọ xảy ra.

Sáng nay đọc được câu này “chia tay đau đớn nhất là chia tay mà không một ai nói được với nhau lời nào, và không có một lời giải thích nào”. Thích phản bác cái câu này nhưng mà phần nào nó không sai, không có quyền chỉ trích người khác khi mình sống đời của mình chưa xong mà cứ đòi nhảy sang cuộc đời người khác…

Quay lại cái chủ đề tuổi 20, rốt cục tuổi 20 của tôi chả có gì đặc biệt, năm 2 năm 3 đại học gì đó, học các môn cũng lèng èng, cũng rớt như ai, tới sinh nhật thì cũng một bữa cà phê ăn uống xong rồi thôi, tôi chả thấy cái gì gọi là thúc giục, gọi là tinh thần sáng tạo, gọi là ngòi nổ tài năng gì ở đây, mọi thứ nó vẫn đều đều lặng lẽ, cũng như đang chèo thuyền trên sông vậy, nhẹ nhàng, không hào quang chói lọi, mà tánh tôi lại hay làm hào quang cho người khác mới chết chứ, ví dụ như một câu nói vui tôi nói nhỏ quá, một đứa khác nhắc lại và cả lũ bạn cười ầm lên và nghĩ nó hài hước. Ây!! Mà cũng không sao, không ấm ức lâu, chắc ấm ức trong một giây (không có sách nói về Ấm ức một giây) nhỉ?

Vậy đấy, nhiều lúc ưa nghĩ những cái sầu đời và tiếc nuối, nhiều lúc đầu óc rất là bệnh hoạn đen tối, nhiều lúc nghĩ tới những cái vĩ đại, nhưng công việc dồn đống kia, bao thứ để làm, bao thứ để học, bao gương để theo và bao mực để tránh và để tự soi, rốt cục suy nghĩ là một thứ khá xa xỉ. Và dĩ nhiên tôi thích cái xa xỉ này.

Robot và thêm một tí muối tình cảm

Khi đã quen việc, cứ thế mà làm, gõ một cách không có cảm xúc, rồi kiếm những bù loong đai ốc, chip nhớ, RAM, ổ cứng gắn thêm vào bộ não, tải, lọc, cảnh giác virus, chạy và xử lý.
Cứ thế, nó thành một cơ thể sống, của sự nhồi nhét của sự gắn thêm mảnh lego này vào mảnh lego khác mà nó không một chút phàn nàn, không một chút đau đớn, và nó cũng không cần quan tâm ai vui hơn nó, ai hạnh phúc hơn nó, ai khổ hơn nó.

Robot, siêu anh hùng, thiên tài bệnh hoạn (kiểu như nghiên cứu ra Frankenstein), kết hợp bộ quái vật, thần tiên, rồng, một thế giới phiêu lưu hỗn độn, đầy đam mê và những sự gắn bó vô hình và nếu thiếu, mọi cảm xúc sẽ lụi tàn vào lỗ đen, mô hình lỗ đen để gợi nhớ ư? Điều đó là không thể. Thời đại chúng ta… chỉ cần thêm một vài năm nữa, rồi một vài năm nữa, sẽ có nhiều lúc ta giật mình, có nhiều cái nên sống theo tâm hồn trẻ con, có nhiều cái phải có đầu đuôi chứ không ngây thơ mãi được, làm gì để mình vui sao? Làm gì để mình không thấy xấu hổ với bản thân sao? Bullshit, vứt hết mấy cái đó đi đã, và tôi cũng không có thêm lời khuyên nào.

Lỗ tai nhảy múa với những thứ không dính với nhau (contiguïté) để rồi sực nhớ là không chịu luyện tập thì sẽ mãi không khá lên được, hết đời làm bậc thầy rồi, giờ là đến lúc vượt qua giới hạn cũ, mà sao nó mông lung, nhiều lúc chạy qua chạy lại hít thở làm việc cười vui nhưng chả biết cái lí do chính yếu của cái cuộc đời mình là cái gì nữa.
Muối thì rẻ. Luôn vậy và cảm ơn Thượng đế đã cho nó như vậy.

Đêm, Yiruma, những điều đã qua, và những điều sắp đến…

Trong cuộc sống nhiều lúc rơi vào cái thế mà nó bắt buộc phải suy nghĩ. Thử hình dung như vầy nhé, lửa cháy cần có chất cháy và ô-xy để duy trì cho sự cháy, và đối với suy ngẫm, thì đêm, nhạc không lời, quá khứ, và tương lai chính là những nguyên liệu không thể nào tốt hơn.

Tôi là một đứa kém năng động, và nhút nhát, không có lập trường và … nhiều thứ không tốt khác nữa.

Khi con người lo lắng, họ dễ bị mất niềm tin, cảm thấy lạc lõng giữa cõi đời này mặc dù luôn có những người xung quanh, những quan tâm, hay là những thứ gần gũi và dễ thương… đó không cần là một người như trong truyện tiểu thuyết hay phim: xinh đẹp, tâm lí hay hành động giỏi giang mà chỉ cần là một người ở đúng vào cái thời điểm mà bạn cần họ, cần thật sự chứ không phải là những cần mà do mình tưởng tượng ra. Trí tưởng tượng nó hay đánh lừa mình lắm, những cái mình cần do mình tưởng tượng đa phần nó không mang lại những điều tốt đẹp mới hơn như mình mong đợi, và nó còn có thể phá vỡ những thứ mình đang có nữa kia, vì vậy, trí tưởng tượng phong phú không phải luôn luôn là một vũ khí mạnh, đồng ý tưởng tượng sẽ đem lại sáng tạo, nhưng phải thực thi được nữa kia. Hay nói về một vật, không cần là một thứ đắt tiền, được nhiều người mơ ước, nó có thể là chiếc đồng hồ cũ rích bố để lại khi vào thăm thằng con hồi nó học năm 2 Sài Gòn, hay là một bản nhạc chị nó cho nghe hồi nó còn lớp 2 lớp 3, nó thậm chí còn không thể nhớ hết bài, nhưng những giai điệu kia như là deja-vu, nó gợi lại những kí ức tím, gọi là tím vì những màu khác không hề phù hợp ở đây, một cái gì đó cu cũ, một cái gì đó nhìn vào làm mình có cảm giác đang lơ lửng giữa khung trời kia, bay theo gió và nhìn vào những vật nhỏ xíu ở dưới, vô tư lự.

Đôi lúc mình chả biết là mình cần cái gì  nữa, và song song với nó, mình sẽ tự hỏi là không biết những gì mình đang làm có đúng không? Và về tương lai, không biết nó sẽ như thế nào… “Que sera sera, whatever will be will be, the future is not ours to see..” những người lớn luôn biết kể ra những câu chuyện để “bịp” những đứa bé, hay là những “súp gà cho tâm hồn” hay là những chuyện từ thiên đường xuống như là đóng đinh vào hàng rào… nhưng họ không tài nào khuyên nhủ được bản thân. Họ chỉ tự huyễn hoặc thôi. Con nít thì thích thì cười, không thích thì buồn hoặc khóc, xong thôi cho qua; còn người lớn thì chỉ là kìm nén, chỉ là chịu đựng, không phải họ muốn thế, mà cái tình thế ép họ phải làm như vậy, và họ có thể suy nghĩ là nếu có cư xử như con nít, cũng có giải quyết được gì đâu.

Thôi thì lại nghĩ về tương lai, một người lạc quan thì sẽ nghĩ là mai trời khô ráo trong lành chứ không phải là một ngày khô hạn, cốc nước còn đầy một nửa chứ không phải là vơi đi một nửa. Và tiếng cười, và vô tư. Tại sao lại nghĩ về lí do người khác lại ở đấy chứ không phải là một ai khác hay vào một lúc khác? Tại sao không chỉ cần thấy đơn giản là họ đã đem lại cho ta niềm vui, cho ta biết xung quanh ta còn cả đống thứ sinh động đang diễn biến không ngừng nghỉ, ngay cả những thứ qua đi rồi vẫn còn có thể thay đổi tương lai cơ mà. Tất cả chỉ nằm ở bản thân con người mà thôi. Và gì đi nữa thì mai lại đến. Ngày mai …

Cold night – Đêm không nóng

“When I was small, and Christmas Tree was tall, we used to love while others used to play..”
“Rừng núi giang tay nối lại biển xa..”
“Chiều thơ ru hồn người bềnh bồng…”
Canon Rock in rain.

Những ngẫu nhiên, và đem lại thú vị.

Tag Cloud