Useful Gibberish

Posts tagged ‘bực’

Năm ngoái thì sao?

Thiệt là buồn vì hôm nay chẳng có ai chúc mừng sinh nhật mình, mà cũng không sao, vì hôm nay cũng có phải sinh nhật mình đâu :))))

Người ta thích trả thù và người ta tiểu nhân các bạn ạ, và tôi thậm chí còn hơn họ nhiều kia.

Trở thành một chính nhân quân tử trong mắt người khác không khó, nhưng với chính suy nghĩ của mình là một điều không dễ tí nào. Tưởng tượng nhé, bạn biết phân biệt tốt xấu, và bạn làm điều bạn thấy tốt, nhưng bạn không cảm thấy vui vì việc đó, như thế thì chưa là chính nhân quân tử, chưa là người tốt. Bạn có thể nhặt rác và quăng nó vào thùng nhưng bạn thấy bứt rứt khó chịu dù bạn tự giác, tự giác theo cái kiểu bạn đọc báo thấy người ta ca ngợi hành động đó và bạn làm chứ không phải bạn nghĩ về nóng lên toàn cầu hay hòa bình thế giới, bạn có thể làm cho người ta mà không cần trả lại nhưng lại thấy cứ bực mình sao sao đó, mà bạn không thấy vậy cũng không sao, ok bạn là chính nhân quân tử, nhưng tôi thì không. Không bao giờ luôn!

Nếu ai quên sinh nhật tôi thì tôi sẽ quên sinh nhật của người đó, hoặc là nhớ nhưng không thèm chúc mừng sinh nhật luôn.

Nếu ai trách móc tôi về một việc tốt mà tôi đã làm cho họ, thì tôi sẽ không bao giờ làm thêm việc tốt nào cho họ nữa.

Nếu ai đẩy tôi xuống bùn đen rồi sau đó lại tâm sự nếu như hồi đó tôi không đẩy cậu xuống mà ôm lấy cậu nhỉ? Tôi sẽ cắt đứt quan hệ luôn!! Dẹp hết dẹp hết.

Và tôi không thấy áy náy khi người ta giận tôi, đó là quyền của người ta, giận, yêu, ghét, tôi cũng không trách, vì họ không biết có những lúc tôi te tua thế nào, vì vậy tôi không biết họ te tua thế nào thì thành ra là huề, giờ cho họ trách móc, ok họ 1 tôi 0 vì tôi không, thật sự là vậy, bận tâm v.v…

Nhưng tôi thấy áy náy trên bản thân khi tôi đáng lẽ phải làm cái này thay vì không làm (đấm vỡ mồm nó thay vì cười và bắt tay chẳng hạn, đờ mờ mấy đứa giả dối và vô tâm). Nhưng tôi áy náy vì đáng lẽ mọi sự đã tốt hơn rất nhiều nếu mỗi người đều cố gắng lên một chút, giảm cái tôi đi một chút (và xinh đẹp hơn một chút muhahaha).

Đờ mờ nói bậy là *beep* văn minh.

Đờ mờ không biết viết gì tiếp luôn :)))))

Có còn luyến 360

Cũng hơi còn, nhưng thực sự thì không còn mấy, rốt cục 360 đi thì cái buồn cũng giống như mọi cái buồn chia tay khác: thằng bạn chơi thân chuyển chỗ ở, con chó mình nuôi bị chết, thằng em họ ở chơi mấy tháng hè phải về nhà để tiếp tục đi học.

Khi 360 đi, thì một loạt cái khác ùa đến, thật là đông vui (giả dụ thế) và bát nháo, bà con đua nhau trồng cây, ăn trộm, cướp của, chơi trò chơi… Viết những câu ngắn ngủn và shock một chút trở thành những cái được ưa chuộng, đăng hình thì đăng hình đi chơi là chủ yếu, nói là tìm bạn, nhưng quy cho cùng thì cũng là tìm bạn để … chơi, làm như ít đi chơi và cf lắm đấy, không đi với người này thì cũng đi với cả chục người khác, chứ đâu phải là vì “nhớ tớ” hay là “nhớ cf với tớ” đùng một cái mọi thứ biến mất cả.

Bây giờ sau một chút hụt hẫng thì đã có định hình lại, một cái gì đó cố định và không thay đổi, mặc dù cuộc sống thì mãi đổi thay, nhưng đứng yên đấy, cái tôi ạ, đứng yên mới thấy nó thay đổi để khôn ngoan lựa chọn đường đi mới, chứ nếu đi theo nó, chính xác là cuốn theo nó, thì sẽ thấy là nó đứng yên, vì .. khi đó vận tốc tương đối của mình với cuộc đời là xấp xỉ 0 kia mà 😀

Dạo này hay rước bực mình vào người, để rồi chả biết xả hết vào đâu, đem xẻ mỗi nơi mỗi ít, mỗi người mỗi ít, thấy cũng nhẹ nhẹ được một chút, rồi sau mỗi đêm lại mệt nhoài và mắt cứ muốn lồi cả ra. Để bị gạch gạch xóa xóa và những ghen tỵ nho nhỏ, những đáng ghét to to và những bực mình của cãi vả.

But… there’s always a place for me … soul-box.

Tag Cloud