Gibberish

Tính tò mò

Một trong những bản tính tôi thấy hay hay và thấy ghét cùng một lúc ở con người đó là bản tính tò mò, vậy nên viết về nó một chút chắc cũng vui.

Tại sao lại nói về sự tò mò? Chắc phải quay lại cuộc nói chuyện với một thằng bạn cách đây vài tuần, tán dóc với nó thì nhiều chủ đề, từ đá banh, game cho tới Vật lý lượng tử, lỗ đen rồi dark matter… trong một lần thảo luận thì có một câu là “tố chất của dân nghiên cứu là gì?”. Lúc đó chưa nghĩ ra nhưng sau vài tuần, trong lúc đang ngồi gõ mấy cái code thì bỗng sực nghĩ ra, có phải bản tính tò mò là một trong những đức tính cần thiết không?

Tôi không thích người tò mò chuyện của người khác. Hồi nhỏ nhà có người qua chơi, nó qua cứ dòm hết phòng này tới phòng khác một cách soi mói, tôi không thích thế, tôi cũng ghét những người ở chỗ làm khi tạt qua cứ dòm vào màn hình máy tính người khác, và rồi những người tôi khoe hình trên điện thoại cứ quẹt qua để xem có tấm hình nào khác không (có thằng xúi dại là chụp dis mày để trong máy, đứa nào coi thấy thì đáng kiếp, nghe cũng vui nhưng thôi không liên quan ở đây). Tuy nhiên, khi làm một việc gì đó, không hẳn là nghiên cứu, tò mò nó là nguồn cơn của sự muốn tìm hiểu và muốn khám phá một cái gì đó, và nó là một trong những thứ tạo nên động lực – motivation. Làm một việc gì không chỉ khó ở việc duy trì, mà khó ở việc bắt đầu làm nữa (giống như làm ai đó thích mình thì ấn tượng ban đầu khá quan trọng), tò mò sẽ giúp người ta (thỉnh thoảng) vượt qua cơn lười biếng mà bắt tay vào làm một cái gì đó. Nó cũng làm cho người ta có một sự thích thú ban đầu nữa, mà cái thích thú làm một cái gì đó thì không ai có thể bắt bẻ được: “Tại sao anh lại làm như vậy?”, “Tại vì tao thích!”. Im luôn. Không phải vô lý mà bao giờ người ta cũng đòi một cái gọi là motivation của mình khi làm một cái gì đó, dịch là động lực nghe sát nhưng chưa hay lắm, nhưng động cơ thì cũng hơi sai sai, có gì mờ ám, mặc dù có gì mờ ám thật, và chút giả dối nữa. Những động lực như vậy, muốn có thì phải tò mò trước đã.

Với những đứa con nít, tụi nó sẽ thắc mắc vì có quá nhiều điều mới lạ, tụi nó sẽ tìm cách mở ra, tháo tung tất cả chỉ để coi tại sao lúc bật cái nút đó lên thì robot lại quay tít và phát sáng loạn xạ, hay tầm 2 3 tuổi thì bố mẹ cô dì chú bác sẽ bị tụi nó xoay vòng với những câu hỏi ‘tại sao’ (Rất nhiều, bộ sách Hãy trả lời em tại sao? có tới 10 tập nhưng vẫn chưa giải thích hết những thắc mắc của tôi, hay cuốn 10000 câu hỏi tại sao? cũng thế). Những hành động tưởng như phá hoại đó lại là nguồn cơn để tụi con nít tưởng tượng, khám phá, và làm cho tụi chúng nó thông minh lanh lợi hơn. Lớn lên con người ù lỳ đi, không chịu tìm hiểu nữa và dễ dàng chấp nhận một cái gì đó, họ mua iPhone chụp hình chứ cũng chả quan tâm cái cảm biến nó làm việc ra sao, hay tại sao hồi xưa điện thoại HP cũng là cảm ứng nhưng phải dùng bút hay cái que gì đó chọc chọc, giờ thì dùng ngón tay là OK, hay tại sao bút Samsung chọt lên iPad nó không chịu nhận…

Tất nhiên tôi không nói học hỏi chỉ cần mỗi tính tò mò, phải có trăm kĩ năng khác nữa, khả năng tự đọc hiểu, tìm thông tin, lọc thông tin. Chứ tò mò mỗi kiểu “người ta trồng lúa như thế nào?”, “Tại sao nhân loại lại đi đến tình cảnh này…?”. Wikipedia và rộng hơn là Google đầy ra đó, thậm chí còn có thể bỏ ra vài trăm nghìn làm cái thẻ thư việc vào đọc tẹt ga ghi chép thoải mái. Nhiều thứ khác nữa, đó là những kĩ năng quan trọng. Sách cũng nhiều, người hiểu biết cũng nhiều.

Vì một thế giới không sâu răng!

[*] Một cái nên nói nữa là tò mò không phải là thích coi chuyện của người khác, rất tiếc cho những ai dùng cái sự tò mò vào chuyện đọc đời tư của một ai đó rồi tốn mấy tiếng đồng hồ đọc mấy tin tức như vậy.

Advertisements

Bền chí

Một bài học từ phim Shawshank Redemption (SR) đó là muốn xin cái mẹ gì cũng phải bền. Nhắc lại phim, nhân vật chính là Tim, và nhà tù Shawshank là nhà tù chuyên nhốt những tội phạm ghê ghớm khét tiếng (giết người, hấp diêm con heo và đẩy bà già xuống song…). Có một giai đoạn Tim muốn nhà tù dùng tiền để mở một thư viện cho tù nhân. Tất nhiên ông giám đốc là một ông phì nộn mất dạy không chịu chi tiền, Tim đành phải viết thư xin hỗ trợ từ các tổ chức bên ngoài. Những lá tư đầu của anh bị từ chối ngay tắp lự, sau đó anh viết nhiều hơn, nhiều đến nỗi một ngày kia nhận được tiền cùng câu trả lời là “làm ơn đừng viết thêm một lá thư nào nữa!”. Đó chỉ là một chi tiết nhỏ trong phim nhưng nếu nhìn nhận một cách chi tiết thì đó cũng là một bài học hay hay, đó là bền chí.
Không hiểu sao chứ cái giới được xin (hoặc bị xin) rất là bận rộn và hay quên. Một số ví dụ nó như thế này:
– Sorry em anh bận quá không reply email em được (đến khi reply thì mỗi chữ “OK”, đcm anh)
– Bọn tao làm mất hồ sơ của mày rồi (thời hạn nộp hồ sơ từ tháng 9 đến tháng 11, bạn nộp 1/9 và tụi nó reply ngày 30/11, đcm tụi mày)
– Và hàng sa số nữa… đcm hết cái đám đó
Tôi cũng không biết nữa là việc đi xin là có phải hạ mình và có nên hạ mình hay không. Mr Tim trong SR là một tù nhân phạm tội giết người (dù anh bị oan và trong sạch, nhưng không phải tất cả chúng ta : hoặc ai cũng đầy tội lỗi theo kinh Thánh, hoặc ai cũng là người vô tội hay sao). Mà một tù nhân bị nhốt trong một nhà tù bằng đá thì đã mặc định hạ mình với cái giới có tiền bên ngoài nhà đá rồi. Tuy nhiên người đi xin bao giờ cũng phải tỏ ra trong sạch. Kiểu như xin việc mà bị từ chối bởi những lá thư rất thảo mai : « Tụi tao chúc mày may mắn trong công cuộc tìm kiếm », thì rõ ràng không thể reply « đcm tụi mày » được rồi (thầm rủa thì được), nếu thích tỏ ra trong sạch thì reply « cảm ơn sự tử tế của tụi mày » (thảo mai chống thảo mai), hoặc chọc ngoáy hơn một chút, hoặc chửi. Cách tôi chọn là bỏ qua email đấy và làm tiếp, vì thường những email tiếp sau nó rất vô nghĩa và tốn thời gian của cả hai bên, trừ khi viết một script gửi email hàng loạt cho flood mẹ nó cái hòm thư của HR công ty bên kia (này là xúi dại, ai dại thì làm theo nhé). Xin cái gì cũng vậy, tiền cho dự án, học bổng làm nghiên cứu, xin tăng lương, hay xin tiền bố mẹ mua cho cái đầu Play Station… thì cũng phải bền chí, phải có trình tự lớp lang : cho người ta biết mình là ai (con là con của bố mẹ đây), cho người ta thấy bản thân mình tốt thế nào (chẳng phải mẹ luôn bảo con là người đẹp trai nhất thế giới đấy sao) và trình bày lí do xin xỏ (đầu Play Station mua về sẽ làm đẹp bên cạnh cái ti vi của bố, có thể mở nhạc Trịnh và DVD Thúy Nga cho mẹ xem… và con thì ‘thỉnh thoảng’ chơi game), phần còn lại là « việc gì đến nó đến » kết hợp với « khôn không bằng may, hay không bằng hên ».
Có một điều là, việc bền chí rất quan trọng. Vô gia cư giữa đêm giá rét cũng phải lết gõ cửa từng nhà, nhà này không mở cửa thì nhà khác, nhà khác không mở thì quay lại nhà này, không mở thì cứ tiếp tục gõ cho tụi nó không ngủ được tụi nó sẽ kêu cảnh sát, ngồi trong đồn cảnh sát thì vẫn ấm hơn bên ngoài. Qua cơn hiểm nguy rồi tính chuyện tiếp theo.
Thế đấy, đời luôn có cách.

SublimeText là phần mềm soạn code nhanh và dễ dùng nhất tôi từng sử dụng, điểm trừ lớn nhất của nó có lẽ là giá của cái bản quyền hơi mắc ($80), tuy nhiên mấy key lượm lặt trên mạng copy về xài lụi cũng được một thời gian, có tiền thì mua vì nó đáng.

Matlab là phần mềm tính toán khoa học tương đối mạnh mà mấy trường đại học và mấy người làm nghiên cứu hay dùng, đây là một trong những bộ code siêu mạnh, ứng dụng rộng rãi và được hỗ trợ rất tốt, điểm trừ cũng giống như SublimeText đó là bản quyền mắc, tuy nhiên làm việc trong trường đại học thì thường được cấp license.

Ok, giới thiệu xong hai cái phần mềm cho ai không biết, hoặc cho chính bản thân mình lỡ đâu sau này mình quên. Version ở tiêu đề chỉ đơn giản là cái tôi đang dùng, cơ bản là giống nhau trừ khi tương lai một trong ba hệ thống có gì thay đổi quá đáng, lúc đó nếu nhớ sẽ câp nhật sau :p.

Kết hợp hai phần mềm là một ý tưởng tốt và với tôi thì nên làm vì nó làm việc lập trình nhanh hơn và dễ chịu hơn (ý kiến cá nhân, ai không thích thì không dùng). Để làm được việc này thì cần thiết lập hai file sau thông qua menu “New build system” trong SublimeText.

Matlab.sublime-settings

{
“extensions”:
[
“m”
],
“fallback_encoding”: “Western (Windows 1252)”,
“default_encoding”: “Western (Windows 1252)”
}

Matlab.sublime-build

{
“selector”: “source.matlab”,
“shell”: true,
“windows”: {
“cmd”: [“matlab”, “-nodesktop”, “-nosplash”, “-r”, “$file_base_name”]
},
“osx”: {
“cmd”: [“matlab”, “-nodisplay”, “-nosplash”, “-r”, “$file_base_name”]
},
“linux”: {
“cmd”: [“matlab”, “-nodisplay”, “-nosplash”, “-r”, “$file_base_name”]
}
}

Không nhớ là có cần khởi động lại SublimeText không, hình như là không.

Đơn giản vậy thôi, happy coding!

 

Vậy là đã 4 tháng sống xa gia đình và tự lập ở nơi cách ba mẹ hơn 10,000km. Lẽ ra ngay từ lúc mới sang phải viết một cái gì đó cho nó có vẻ trọng đại nhân một sự biến chuyển lớn trong cuộc đời, kiểu các bạn trẻ hay làm. Nhưng mà già mọc nanh rồi, thời gian nghiền ngẫm nó cũng deep (từ lóng của cư dân mạng, nghĩa là sâu sắc) hơn bá tánh. Chằng là sắp tới Giáng sinh và tiếp đến là năm mới nên kiểu gì cũng phải đánh dấu sự kiện trước khi kết thúc năm cũ. Vì là sang để học và để trải nghiệm văn hóa mới, và cũng chỉ mới 4 tháng, nên ko có gì nhiều để “lai láng” nhưng cũng muốn lưu lại những khoảnh khắc và cảm xúc mới lạ của bản thân, để sau này đọc lại còn tự cười được vào măt mình kiểu “đúng là cái đồ nhà quê mới sang có khác”.

Nói về cuộc sống trước, điều nổi bật nhất từ hồi sang đây tới giờ là đi siêu thị liên tục =))) đến nỗi nhỏ bạn cùng lớp bảo mình rảnh lắm sao mà vô đó hoài, có mấy người cũng thắc mắc như vậy đó (-__-). Ai nghĩ gì nghĩ chứ mình thấy siêu thị ở đây siêu bự, siêu đầy đủ và siêu tiện nghi (so với ở nhà, “ở nhà” của mình từ giờ nghĩa là ở nơi trước khi mình sang đây). Cùng một loại hàng hóa, chẳng hạn như thực phẩm, bạn có thể có đến hàng chục sự lựa chọn, với hàng chục mức giá tùy ngân sách của bản thân. Tiện ích đến nỗi nhiều khi ko có nhu cầu mua gì cũng phải tìm cớ đi siêu thị rồi lúc ra vác theo cả đống. Khái quát là vậy, đi vào chi tiết chắc ko giấy mực nào tả hết được sự kích động của con nhỏ khi nhắc đến siêu thị =)))

Phương tiện giao thông công cộng thì đa dạng và hiện đại. Hiện đại tức là mức độ sử dụng công nghệ cao chứ ko phải là phương tiện mới mẻ bóng bẩy như phi thuyền trong Star Wars nhé, vì có những phương tiện nhìn cũng cũ kỹ và bốc mùi dễ sợ, và đó thực sự là một bi kịch đối với một người quá nhạy cảm với mùi như mình. Hồi mới sang chưa quen với việc đi lại bằng phương tiện công cộng, cảm thấy hơi phiền lòng đôi chút vì thấy mình bị động trong việc đi lại, nhưng khi quen rồi thì thấy khỏe thân ghê gớm, nhất là khi ngồi ung dung trên tram và nhìn sang dãy xe hơi kẹt cứng ở làn đường bên cạnh rồi thầm khoan khoái trong bụng.

Bên cạnh đó, một trong những điểm nổi bật của một nền văn hóa là tính cách của con người ở nơi đó. Ở thành phố mình đang sống, là Bordeaux, theo như cô giáo dạy tiếng Pháp của mình thì là người Bordeaux rất lịch sự, nên khi mình nói gì với họ cũng nên cười nhẹ với đối phương để gây thiện cảm. Cười nhẹ, là cười mỉm ý nhị, ko phải cười khẩy nha các bạn trẻ. Về ý thức cộng đồng thì ko thể so sánh với ở nhà được vì mỗi nơi sẽ có ưu điểm và khuyết điểm riêng. Nhưng ở đây, mọi người tôn trọng sự riêng tư cá nhân của nhau, và có thể quan tâm hoặc giúp đỡ một người lạ khi thấy họ cần sự trợ giúp. Đặc biệt là văn hóa “Xin chào”, “Xin lỗi” và “Cảm ơn” của họ thể hiện ý thức khá cao. Có điều người dân ở đây, số đông vẫn có tâm lý khoảng cách với người châu Á, về điểm này theo quan điểm cá nhân của mình là một điểm khuyết về mặt tính cách. Một đất nước đa dạng quốc tịch nhập cư như Pháp mà bảo thủ về mặt hòa hợp sắc tộc thì cũng giống như một chiếc xe đạp cũ kỹ bị xì lốp ko chạy được nữa. Ôi so sánh nghe văn vẻ vậy thôi chứ nó vẫn là cường quốc và phát triển vèo vèo.

Nói về việc học, nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng có gì để nói =))) thực ra vì các hình thức và hệ giáo dục của Pháp khác ở nhà mình nhiều nên giải thích chi tiết ra thì phải dành riêng hẳn 1 bài. Đặc biệt là khóa học mình đang theo lại là chương trình bằng tiếng Anh, mà nói đến tiếng Anh thì ở bên đây giống như bị hắt hủi. Ra đường mà ko nói được tiếng Pháp thì giống như bị khuyết tật vậy, ko tương tác được với ai. Thành thử ra nhiều khi đi tram với bạn cùng lớp mà nói chuyện được với nhau xong cảm giác mấy người xung quanh ko hiểu gì, mới sướng làm sao =))

Vậy đó, bài tập đang nhiều quá, ko thể viết tiếp được nữa. Việc học đúng là ko thể kể ra được, vì đã quá ngập ngụa với nó. Hy vọng sống sót cho tới Giáng sinh để còn tâm sức cho công tác vui chơi và tìm việc.

Đang tìm mấy bài nhạc trong phim Naruto thì thấy nó nhảy ra bài này. Chả biết tên cũng chả biết nhóm nhạc, nhưng nghe vui tai (google phát chắc cũng ra nhưng làm biếng) 🙂 coi cảnh trắng đen nhớ hồi xưa ghê nơi.

Tag Cloud

%d bloggers like this: