Gibberish

Archive for the ‘Entertainment’ Category

Một bài nhạc Nhật

Đang tìm mấy bài nhạc trong phim Naruto thì thấy nó nhảy ra bài này. Chả biết tên cũng chả biết nhóm nhạc, nhưng nghe vui tai (google phát chắc cũng ra nhưng làm biếng) 🙂 coi cảnh trắng đen nhớ hồi xưa ghê nơi.

Xứ Hoa Muối

Mười năm xưa đứng bên bờ giậu
Đường xanh hoa muối bay rì rào

Đợt rồi đi lòng vòng xứ biển, xứ của hoa muối (fleur de sel) và những thứ màu sắc tươi tắn. Không biết hoa muối mà TCS nhắc đển trong Có một giòng sông đã qua đời (dòng thì đúng chính tả nhưng TCS hay dùng chữ giòng) không, chắc là không, vì hoa muối mà bay rì rào thì mặn và hư hết cả mặt mũi mất : p

Đợt này cũng chụp được vài ảnh ưng ý, dễ thương kiểu như mấy tấm mình hay chôm của người ta hồi xưa rồi bỏ vào blog.

_MG_4048

Sau những ngày đi chơi sẽ là những ngày đi làm chứ sao.

_MG_4042

_MG_4043

Lại nghe nhạc Beatles

Từ lúc biết nhạc Beatles đến giờ, để ý mỗi lần nghe là lúc ấy lại đang đau ốm gì đó, có thể là sổ mũi xoàng, có khi là gãy xương nằm một chỗ. Về sau này nghe Beatles không phải lúc đang bị đau nữa, nhưng lúc đó lại có cảm giác như trong lòng lại lấn cấn một cái gì đó.

Lần này có lẽ lại là lấn cấn. Việc gì thì cũng không rõ, và cũng không muốn tìm hiểu làm gì.

Nhạc Beatles người ta ở mức biết biết một chút thì chắc họ cũng chỉ nghe Yesterday, Hey Jude, Let it be, cùng lắm là Strawberry Fields Forever… mấy nhóc bảo nghe Beatles mình hỏi A Day In Life chắc ít biết, và In my life chắc cũng không. Đó là một thiếu sót, vì In my life là một bài tự sự tuyệt vời.

There are places I remember
All my life though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain

All these places have their moments
With lovers and friends I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all

Bài này với mình chắc là bài nhạc để tỏ tình hay nhất. Vì có một cái câu rất hay ở đoạn sau, nhưng thôi hãy nói về đoạn đầu trước. Qua cái đoạn đầu, nó đem lại cái cảm xúc chung ở tất cả các bài hát mà tôi nhớ lâu, đó là cảm giác nghĩ về những việc đã qua, những việc mình làm được và chưa làm được, những cái mất đi và những cái còn. Có nhiều việc cứ tưởng là quên đi mất nhưng không phải vậy, lâu lâu lại nhớ mấy cái xưa xưa cũ cũ ấy.

Tuy nhiên lúc cái cảm giác bềnh bồng đó còn lảng vảng trong đầu thì đoạn hai lại đến, và câu nói về tình yêu thì thật là tuyệt vời.

But of all these friends and lovers
There is no one compares with you
And these memories lose their meaning
When I think of love as something new

Though I know I’ll never lose affection
For people and things that went before
I know I’ll often stop and think about them
In my life I love you more

Cảm giác cứ như như đang đi ngoài đường lạnh lẽo như trong bài “Bitter Sweet Symphony” của The Verve ấy (tất nhiên không tông đùng đùng vào người ta haha), đi thì cứ đi, đời thì cứ phải đi, nhưng cũng có lúc dừng lại và nghĩ về những việc và những người đã qua.

Và lúc đó, những lúc buồn nhất, lạc lối nhất, lại có một chỗ đáng tin cậy, một chỗ mình biết sẵn sàng đánh đổi tất cả để được ở bên, một chỗ thực sự nghĩ cho mình chứ không phải nghĩ cho người ta. Thế nên mới có câu kết.

Bài này còn đoạn solo piano “vớ vỉn” nữa, nhưng sao cứ nhớ mãi.

 

Đại học và chuyện tối thứ 6

Trong bất kể việc gì, muốn người ta nhớ lâu thì nó phải mang trong mình một câu chuyện: một tấm ảnh, một bức vẽ, một bài hát, và hiển nhiên, một truyện nào đấy. Dạo này gặp nhiều chuyện và con người nhạt nhẽo quá làm cuộc đời nó chán kinh khủng. May sao trong những lúc chán nản bao giờ cũng sẽ tìm được một cái gì đó để kéo cứu sống con người khỏi vũng nước tù đọng kia.

Nghe bài này làm mình nhớ lại những đêm đại học, tối thứ 6, bạn bè kéo nhau uống bia rượu đến mức ngủ chả biết gì & sáng hôm sau lại:

But all the friends he makes at night, in the morning they are gone, And he’s left with his four walls, his aching head, his silent phone

Tất nhiên không đến mức thoáng tẹt ga như bọn tây, nhưng aching head và silent phone thì cơm bữa.

Nhóm nhạc BOY mà lại là 2 bạn gái nhé 😀 😀 giai điệu thật dễ thương.

Không buồn, giống như cây xương rồng

Hôm nay lại viết linh tinh một tí. Lâu rồi không viết.

Trước có thằng em bảo mình là sao lúc nào cũng thấy mình vui. Thực ra ai chả có lúc buồn, bực tức, ai cũng có thất tình lục dục cả, nếu là người. (Thất tình là Hỉ nộ ái ố San Siro, Lục dục là tình dục, thể dục và 4 cái nữa đang nóng nắng nhức đầu quá không nhớ tên).

Vấn đề quan trọng là phải sống với đám chúng nó (cái đám buồn bực ấy) như thế nào để được cái đích đén quan trọng cuối cùng đó là tinh thần phải được thoải mái. Để được như vậy có nhiều cách, đơn giản nhất đó là mình phải rất là ngu (Ice Age), cái này đúng, kinh nghiệm cá nhân. Thế là lúc nào cũng vui và được xếp top trong list nhân vật được hạnh phúc thế giới.

Hoặc là phải chịu khó phức tạp hơn, 2 cách: hoặc là tự thân vận động, hoặc là phải nhờ đến người khác.

Tự thận vận động đó là kiếm cái gì đó để mà làm. Một trong những siêu nghiên cứu của Einstein đã chứng minh nếu ngồi không thì 85% trường hợp dễ dẫn đến buôn chán, 25% trường hợp dễ dẫn đến khó chịu bực bội. Cộng lại hơn 100% nhưng kệ đi, sống không nên tiểu tiết chi li quá. Học một cái gì đó, chơi một nhạc cụ vớ vỉn nào đó, hay là chụp ảnh, hay là chơi thể thao. Khi tham gia vào những cái đấy mới phát hiện ra mình vô địch như thế nào, và cảm giác vô địch thì lúc nào cũng vui, ý tưởng cũng mới lạ và tàn bạo hơn (trong quá khứ những bạo chúa hay có những quyết định bất ngờ, ví dụ như Hitler tự sát bằng súng chứ không phải nuốt dây thun cho tắc thở).

Vẽ cái gì đó cũng là một cách hay để không bị nổi điên vì buồn chán:

funny-adulthood-comics-illustrations-mari-andrew-6-57c3dfa5a2235__700.jpg

(c) Mari Andrew. (instagram.com/bymariandrew)

Nhắc đến đây mới nhớ là ở bàn làm việc hồi xưa ở lab có một cây xương rồng, nuôi 3 năm dài cứ như dưa leo có gai. Sau khi xong PhD thì đã truyền lại cho thằng em chung phòng với hi vọng nó những tháng ngày cuối của these nhìn cái cây èo uột vàng khè đó mà có động lực vươn đến một ngôi sao.

Nhạc cụ thì nên chọn một loại nhạc cụ nào thê lương thảm hại vào, để nếu không hết buồn chán thì lây được buồn chán cho người khác, chơi dở ẹc hoặc hát rên ư ử như chó chẳng hạn. Cảm giác này giống như học trong lớp có mỗi mình cảm cúm, ngày hôm sau cả lớp bị lây, cảm giác này thật là vui, hơi vô trách nhiệm chút nhưng đoàn kết là phải chết chùm, câu này càng về sau của cuộc đời càng thấy tâm đắc. Nói đến đây sực hiểu ra mỗi lần ôm đàn lên hát thì thằng em chung phòng lại bỏ ra ngoài đi dạo. LOL.

Hoặc có thể viết: viết linh tinh vào, nghĩ gì viết nấy, để cho suy nghĩ trong đầu nó cứ tuôn ra như khi bị đau bụng vì ăn quá nhiều tacos vậy. Một trong những trang chuyên về kỹ năng viết blankpage đã nói rồi: mỗi này nên viết tầm 250 từ, khi viết cứ viết theo mạch như vậy, sai chính tả cũng kệ, viết để mà viết, viết ra rồi sẽ có câu hay câu dở, còn hơn cứ nghĩ trong đầu. Nếu nghĩ trong đầu là “mình không viết được” thì đúng là không viết được, nếu nghĩ trong đầu là “viết dở lắm” thì đúng là viết dở, còn nếu nghĩ trong đầu là “viết hay lắm” thì là viết dở nhưng bị điên tự huyễn là mình viết hay. Hm. Tóm lại là nên viết, đừng hỏi lí do.

Và. Cuối. Cùng. Để. Lúc. Nào. Cũng. Vui.

Là phải đẹp trai nữa.

Tag Cloud

%d bloggers like this: