Tips for life, tips for tech

Cuối năm, luôn là một quãng thời gian khó để miêu tả, đây là lúc con người mong chờ ngày Tết (giờ thì đa phần là không? Hỏi một số người thì chả thấy ai háo hức vì Tết😀 phần háo hức vì được đi chơi, phần háo hức vì được nghỉ, nhưng bớt háo hức thì vẫn mong chờ, vì đó là một cơ hội để đào thoát, một cơ hội để thưởng thức một chuyến đi nhỏ, và để củng cố những hồi ức).

Sài Gòn cuối năm vẫn đông và kẹt xe vào 8h và 5h chiều như thường, vẫn là những tiếng rao ở chợ Lò Đúc này, vẫn là tiếng máy ủi chạy ì ạch ở trên những vòng quây tôn ở chính giữa đường phố, vẫn có những tiếng hét giữa đêm khuya từ mấy cậu choai choai làm người khác phải bật dậy, nhưng sau đó lại chìm tiếp vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi.

Nhưng Sài Gòn vẫn khác, trường Bách Khoa vắng tanh khi bước vào, chỉ một nhà để xe hoạt động, sân trường vắng ngắt vì đa phần các cô cậu sinh viên đã về quê ngay khi thi xong, chỉ còn lác đác vào người cầm đồ án để đi bảo vệ, thông tin cũng chẳng có gì cập nhật, đứng trước khung cảnh này, dường như mọi thứ cứ đông đá lại. Tự nghĩ, liệu sau này rời trường, có ai khóc không biết, chắc có, mới thấy trường văng vắng đã buồn rồi.

Ngay sau Bách Khoa là đến lớp nhảy ở Cung văn hóa lao động, lớp ngoại khóa duy nhất còn kéo dài đến thời điểm này, gần vào học rồi mà đếm được có 8 người, chưa đủ một bàn tay, cũng may sau đó có đông hơn, ngồi nói chuyện với 2 thằng bạn và một thằng mới biết tên, cu cậu học cái món mà mình thích ở một trường mình chưa nghe tên bao giờ. Có cả những người mình muốn làm quen nhưng lại nhác quá (lười ấy, không phải nhút nhát, mà cũng có khi nhát thật :p). Rồi không học được hết buổi, phải về sớm vì tối đi với gia đình, vì một “phi vụ” cũng bắt nguồn từ lí do cuối năm.

Cuối năm…lòng se lại, chẳng muốn đi đâu, ở nhà thì cũng buồn, về quê chắc càng buồn nữa, may mà còn có PS để “quậy” hình của sweet, còn có nhắn tin những câu sến (:D) và chọc ghẹo với xã, còn blog để viết về mọi thứ, có một gia đình để lo lắng, có em để yêu.

Comments on: "Sài Gòn dịp cuối năm" (2)

  1. Xã là đứa nào mà em là đứa nào nữa thế? :))
    Ai cũng thỉnh thoảng có những khoảnh khắc và dịp gì đó để cho lòng bỗng dưng lắng lại, nhưng mà những cảm xúc đó rùi cũng sẽ qua đi để mình tập trung tinh thần bước tiếp trên con đường phía trước. Cười lên nà >:D<

    P/S: mún làm wen con nào? :-w đưa đây duyệt trước đã :))

  2. linkgreencold said:

    Lười bước lắm :)) thích đi xe máy kia.

Reply in English

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Tag Cloud

%d bloggers like this: