Tips for life, tips for tech

Hồi lâu lẩu lầu lâu có nghe bài hát, hình như là Như Quỳnh hát thì phải, có đoạn “một mùa Noel đến trong sầu nhớ” xD
Thực ra thì Noel thì chả có gì để mà sầu. Và nhớ thì suốt năm nhớ rồi, đâu phải đợi đến Noel, mấy ông nhạc sĩ cứ thích trầm trọng hóa vấn đề lên.

Cơ mà Noel thì cũng có phải dịp gì ở Việt Nam đâu ngoài ùa ra đường chơi và chụp ảnh.

Thời đại học, tôi hay nghe theo các tiếng gọi nơi hoang dã để ùa ra ngoài đường để đi chơi, chụp ảnh v.v… vui thì cũng có vui nhưng nếu tôi có dịp nói thật thì tôi sẽ nói với bản thân là không thích lắm, tôi không thích phải chạy nghe ngoằn ngoèo giữa đông ơi là đông người, rồi phải tìm chỗ để xe ở đâu đẩu đầu đâu, rồi chụp mấy tấm hình mờ tịt mờ câm vì thiếu sáng, rồi sau đó lại đăng lên mạng xã hội để khoe hạnh phúc với người khác.

Hạnh phúc với tôi là được ở nhà với một số người cụ thể.

Cơ mà ngồi một chỗ, ngay cả với những người làm biếng nhất, cũng sẽ đến lúc bị tù cẳng tù chân, và phải đi đâu đó, gặp một vài người quen cũ hoặc làm quen với một vài bạn mới, để thấy mình sống trong cái lỗ đã lâu đến bao giờ, mặt mũi thì giống Robinson trên đảo hoang, Thứ Sáu chỉ là cái điện thoại với những phần mềm vô dụng. Gặp mặt bạn bè để phí tiền một chút, đông vui thì tốn mà, nhưng làm gì có cái gì vui mà không tốn kém một chút, tốn tiền là cái tốn đơn giản nhất rồi đó.

Thế rồi bao nhiêu động lực tự dưng tụi nó chìm đâu hết sạch, giờ đầu óc nó cứ lạ lạ lùng lùng, điên cũng không mà bình thường cũng không.

Ngứa mắt

Đúng là quen ai thì quen sơ sơ, còn thân thương thì chỉ một hai người thôi, quen nhiều quá thì vui thì ít mà bực mình thì nhiều.

Thứ nhất là cái thể loại xạo xạo:

Xạo xạo là cái kiểu nói chuyện rào trước đón sau, xạo xạo là cái kiểu nói không thật lòng mình, lơi, nói cho có, không nhiệt thành, không vui. Kiểu này nếu ai tâm lý không vững thì rất dễ bị tụi chúng nó dụ dỗ, vì mật ngọt chết ruồi mà, nhưng nó chỉ hiệu quả với ruồi thôi, còn những phượng hoàng hay rồng thì thôi nhé.

Thứ hai là cái thể loại mơ mộng hão huyền và hay kể lể:

Ai cũng có một dạng fancy riêng, nhưng thay vì thể hiện nó bằng những hành động cụ thể, làm ra một cái gì đó sờ nắm hay thưởng thức được (nghe, nhìn) thì lại suốt ngày đi kể lể, thậm chí là kêu than rồi còn lại là dỗi hờn. Ay.

Thứ ba là cái thể loại không làm mà ưa góp ý:

Này dính dáng trực tiếp tới một câu vừa đọc hồi nãy trong cái bọn hội sinh viên: năm ngoái làm ít bánh chưng quá năm nay có thể làm nhiều hơn được không?
Nghe mà hài, năm ngoái chính mình đi chợ với rửa lá và bận nên không đi gói và trông bánh, nhưng thông qua đó cũng đủ biết là năm ngoái không có thằng nào chịu xắn tay áo xông vào làm. Thế là năm nay không biết sao, người lười thì vẫn sẽ lười, còn người năm ngoái chăm thì năm nay họ không làm nữa, vì họ không có ngu.

Thứ tư là cái thể loại ưa chỉ trích người khác:

Như mình đây. Nhưng blog tui tui muốn nói gì tui nói. xD

Tôi thích những cánh đồng, vì ở đó chỉ cần ngồi xuống là tôi có ngay một khoảng không gian riêng, một bóng mát nho nhỏ, kiểu như con nít hay xếp gối lại và tạo thành một pháo đài riêng, bố mẹ tuyệt nhiên không được vào; và khi đứng lên tôi có thể nhìn thấy đường chân trời ở tít tắp, nhưng trông lại thì có vẻ rất gần, trên là màu xanh của tôi và dưới là màu xanh của em.

Nếu bây giờ vẽ cái cuộc đời con người thành một tia số, thì những gì đã làm được, lúc vui lúc buồn, nó sẽ là những chấm màu nho nhỏ dọc theo cái trục đó. Những chấm màu đó có thể là cảm xúc, một món ăn, một hành động cử chỉ của mình hoặc của ai đó. Có những người họ đã lãng quên, tôi có muốn nhắc lại cũng không được vì họ đã cố ý quên tôi đi, tuy nhiên tôi thì tôi không có quên. Hôm trước nghe một nhận xét rất buồn cười, đó là ai chưa có người yêu thì social rất là mạnh, có người yêu rồi thì lặn đâu mất tăm, tôi thấy điều này với tôi là sai. Việc tôi đem lại một tiếng cười cho bất kì ai hay viết một cái gì đó cho người ta đọc, ích kỉ mà nói thì đúng là tôi viết cho tôi thật, nhưng cũng phần nhiều là vì tôi mong muốn đem đến lại một thông điệp nào đó, kiểu như làm chấm màu của người ta có saturation cao thêm một chút, để bức tranh của họ, chứ không phải của tôi, chúng nó đẹp hơn và long lanh hơn. Tất nhiên thì tôi ích kỉ thì họ cũng ích kỉ, ai cũng có một dạng hộp đen, một con tàu đắm, chỉ khác nhau là hộp của ai to hơn và chứa phong phú hơn, điều này thì không ai biết được, ai cũng cho là hộp của mình là tuyệt vời nhất.

“Let me take you down, ’cause I’m going to strawberry fields
Nothing is real
And nothing to get hung above
Strawberry fields forever”

Cái thế giới này thiệt là kì cục, và cái suy nghĩ của con người cũng thiệt là kì cục, cái gì muốn quên thì lại càng nhớ, càng cố nhớ thì sẽ quên nhanh ơi là nhanh, rồi khi vui thì chả ai nhớ lâu và khi buồn thì lại cứ để dai dẳng trong lòng.

Những người làm người khác rơi được nước mắt bằng những thứ họ tạo ra thường có một đặc điểm chung, đó là khoản NTSC: nhớ thương sầu cảm (Nguyễn Nhật Ánh) của họ rất cao và phong phú phức tạp, phức tạp đến độ họ làm người khác nhiều lúc thấy phiền vì sự ủy mị, vì sự dễ gặp ai hay cái gì cũng yêu ngay, hoặc là ghét ngay, và những điều đó làm đa phần những người bình thường phát ốm lên vì sự phức tạp. Nhiều sự việc trên cái cuộc đời này không cần phải phức tạp, chỉ cần bình tâm lại và sắp xếp một chút, mọi chuyện sẽ lại êm xuôi.

Và chính những cái cuộc đời mà theo chính bản thân họ cho là quá đau buồn (tragic) đó, họ quên rằng những người khác ở một khoảnh khắc nào đó cũng có những thất vọng thật sự, nhưng vì lí do ở trên mà người ta lại né đi vì tránh sự phiền phức, dần dần đó là một kiểu ích kỉ, kiểu mình nằm ở lỗ đen vũ trụ rồi, rằng bao nhiêu đau khổ trên thế giới này đổ lên đầu họ rồi. Không phải.

Hoàn toàn không.

Tốt nhất là biến những cái đấy thành một kiểu động lực để làm cái gì đó, bởi vì ai cũng cần có những cái gì đó thúc đẩy, làm cho họ không quên hẳn quá khứ, nhưng cũng tràn đầy sinh lực để thực hiện cái tương lai. Chứ ngồi một chỗ mà khuấy cho nước nó đục lên thì tâm hôn không bao giờ sạch ra được.

Lại kiếm sách đọc thôi.

Mùa đông lạnh lẽo lại về kéo theo bao nhiêu là suy nghĩ linh tinh.

Người ta bảo hợp tính nhau và trở thành bạn bè không phải chỉ ở chỗ cả hai cùng thích một cái gì đó, mà quan trọng hơn là cả hai cùng ghét một cái gì đó và một con người nào đó, bởi vậy nên khi tôi nghĩ lại những đứa mà tôi nghỉ chơi, có một phần lí do là ví tôi ghét một ai đó nhưng tụi nó lại ra sức ủng hộ cho những con người đó. Nếu không ghét thì cũng im chứ đừng có chứng minh việc tôi ghét là sai, việc yêu ghét một con người cụ thể nào đó không bao giờ có một khuôn mẫu mà xét đúng sai cả. Không ưa thì dưa có giòi mà. Cũng như câu: yêu thì không có bất cứ một lí do nào, còn ghét thì cái gì cũng có thể trở thành lí do.

Ối cha lại nói lan man.

Về lại chốn xưa là lại tiếp tục viết blog trên wordpress thay vì viết note trên FB, phải công nhận một điều nếu đem một vài đoạn blog trong wp paste qua FB chắc cũng được like dữ lắm, nhưng mà hổng mê, có phải con nít nữa đâu, như nhìn thằng em học cấp hai với đám bạn của nó, đăng cái gì lên cũng bảo người ta like đi mà mình thấy mắc cười.

Có những việc mình làm mà không cần người ta biết, hoặc cần rất ít người biết, và có những việc tuyệt đối không cho ai biết, vì đó là những bí mật, vì đó là những điều người khác không ai quan tâm. Trên cái cuộc đời này chả có ai đau khổ hơn ai hết, ai cũng bảo cuộc đời không công bằng, với bất kì ai thì cuộc đời cũng không công bằng, vậy thành ra cuộc đời đối xử công bằng như nhau với tất cả mọi người đó thôi, cho nên, việc phàn nàn với tôi không bao giờ có một ích lợi nào hết, chỉ tổ làm người ta ghét mình hoặc tệ hơn là mình ghét chính mình.

Dần dần lớn lên cái phong cách viết nó cũng khác, hồi trước thì viết về tình cảm và lí trí, rồi thủ thuật vân vân và vân vân. Giờ chỉ viết khi cao hứng, lúc đó chữ nghĩa, mặc dù không gọn gàng lắm, nó cứ ùa ra ngập cả bàn phím, tay cứ thể gõ theo cứ như là chơi đàn vậy. Cà phê và đàn và sách và một ít công việc, nhiều lúc đơn giản mà lại hay.

Đến lúc phải định hình lại một chút mục tiêu trong tương lai. Mình vẫn nhớ một câu trong bài thơ làm người trong một cuốn sách đọc lâu lắc rồi không nhớ tựa đề

Là khách đa tình nhưng không lụy vì tình

Thực ra đến giờ cũng chả hiểu câu này lắm, này có phải là xúi giục đi lăng nhăng không? Chắc không, với lại bản thân cũng không thích đi lăng nhăng tí nào, như thế nó ác độc lắm. Hay là xúi người ta thích càng nhiều cái càng tốt, không ổn, nghe tới đây rõ ràng là thấy nó không ổn một chút nào, vì đây hiện đang thích rất nhiều thứ, và hệ quả là đầu óc nhiều khi không hiểu nổi chính mình nữa, vậy thì có cách giải thích nào khác không?

Việc thì nhiều, sách thì không thiếu, nhạc thì nghe không bao giờ hết và tính khí của những người quen biết lẫn bạn bè đều biến hóa khôn lường, cho nên cái cuộc sống này nhiều khi nó thiệt là thú vị, màu sắc rất nhiều nhưng lại không trộn lẫn vào nhau nên lúc nào nhìn nó cũng rực rỡ, ngay cả khi trong một ngày u ám không thấy chút nắng vàng nào.

Age

Có cái mặt trẻ quá là một trong những điều trước giờ mình vẫn nghĩ là một điều khá là vui. Tuy nhiên khi đem tuổi tác ra so sánh thì không còn vui được nữa.

Thứ nhất, càng lớn lên, con người sẽ dính với nhiều trách nhiệm, cũng như va vấp với nhiều điều phức tạp khó nghĩ trong cuộc sống, qua đó nó sẽ làm cho người ta dè chừng với cuộc đời hơn, đầu óc sẽ thiếu trong sáng và quan trọng nhất là những suy nghĩ bay bổng sẽ không còn nữa, nhường vào đó là những toan tính thực dụng và những lo toan trước mắt và … sau mắt. Lo cho mình và lo cho người thân của chính mình. Vì thế người ta mới chia ra cái tuổi mộng mơ mới lớn; khi anh lớn lên thêm, mộng mơ không còn rộng nữa, anh không thể mãi mơ về những thứ viễn vông mà anh phải trở nên thực tế hơn, và nếu anh vẫn cứ tiếp tục viễn vông, cũng chẳng ai quan tâm anh hết.

Thứ hai, khi tuổi tác quá xa, dần nó sẽ thành một thứ rào cản về suy nghĩ, ví dụ như tôi đây, khi nhìn về những suy nghĩ của những người nhỏ hơn một khoảng cách đáng kể, nếu chúng nó bằng tuổi tôi tôi sẽ quan tâm nghiêm túc đến ý kiến của chúng, cũng như nếu chúng làm sai cái gì tôi cũng sẽ nổi điên lên ngay, nhưng tôi càng về sau này lại rất bình thản, tôi biết không có mất mát nào không thể nguôi ngoai, cũng như không có vui sướng hạnh phúc nào là tồn tại mãi, bất diệt.

Thứ ba, khi con người ta đạt đến những ngưỡng cửa của cuộc đời: từ cấp 3 lên đại học, từ đại học đến đi làm, từ độc thân đến có người yêu, từ người yêu đến thất tình hay từ người yêu đến đám cưới, rồi từ cưới đến có con, rồi những lúc phải xa lìa mãi mãi một người thân nào đó, những lúc đó cái đầu của người ta thay đổi về suy nghĩ ghê lắm, Hàn Mặc Tử hông phải đã có câu “có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi” đó sao? Mà cũng chẳng phải riêng trường hợp của phụ nữ, tôi thấy trường hợp mấy anh lấy vợ rồi bỏ cuộc chơi có khi còn nhiều và rõ ràng hơn nhiều, kiểu như trường hợp của phụ nữ thì phải đem bao nhiêu định lý khoa học, toán, rồi cơ ra chứng minh, còn của đàn ông thì nó cứ sờ sờ ra đó, một ngày nào đó những buổi đi chơi không thấy mấy anh nữa, mọi người cũng sẽ hiểu tại sao.

Cố nhiên cái đó không phải là lỗi của ai, chả có ai sai cả, vấn đề là ở tuổi tác và thời gian, tôi không biết là tuổi tác khác nhau có sinh ra hóc môn khác nhau ảnh hưởng đến bộ não và một số bộ phận cơ thể khác không nữa (viết tới đây tôi tin chắc là có, ai cũng biết là cái gì đấy). Cứ thế dần dần, người ta không còn dàn trải ra mà sẽ đi thành những lối cụ thể, ngay cả khi đó không chắc chắn là lối đi riêng do mình tự tạo hay có ai đó đi sẵn nữa, đến một chừng mực nào đó, ta đã đi trên lối riêng đó tự bao giờ mà ta chẳng biết.

To cái đầu rồi thì cái suy nghĩ nó cũng bớt ngông cuồng hơn, hoặc vẫn ngông cuồng nhưng nó đã được đội cái lốt mới cực kì sạch sẽ tinh tươm, kiểu như sói đột lốt con cừu vậy, đi xơi tái những con cừu khác; hoặc là bất cần đời, hoặc là trăm ngàn thứ khác, tính cách con người không ai giống ai, liệt kê ra đã không nổi chứ đừng nói là phân tích từng cái một. Cơ mà qua thời gian, chắc chắn một điểu là ai cũng già đi, còn trưởng thành được hay không, điều đó nó không được hiển nhiên tí nào.

Nói cho cùng, có những cái chỉ lớn lên mới hiểu, bất chiến tự nhiên thành, những cái hồi nhỏ cực kì nhàm chán vô vị đột nhiên sau một đêm mơ cá heo lại trở thành một chân lý, tất nhiên hông phải là cái lý có chân nhe, chỉ là một bài học nho nhỏ, nhiều cái lý thuyết phải bị rụng vào đầu trong thực tế thì mới hiểu hết được, giống như cảm giác bị điện giật, mô tả thì chả ai sợ đâu, đến khi bị giựt tưng một cái thì mới xanh lè mặt mũi, còn giật tưng tưng (hai phát liên tiếp) thì không biết nó như thế nào vì các vị ấy đã quy tiên cả rồi, bài học rút ra khi sống hơn hai mươi mấy năm đó là

1. Chuyện gì đến nó đến
2. Hên xui
3. Khôn không bằng may, hay không bằng hên.

Thế nhưng cái cuộc đời này nhiều người KHÔN quá làm mình cũng sợ, sợ lắm luôn.

To me she’s always a queen, a beautiful queen.

When she’s sad, the sky is grey, and gay. I hate grey color.

Sometimes she makes me feel like an idiot, because I can not do anything to cheer her up.

I fucking hate France right now. I miss Sai Gon. I hate maths, I hate physics, I hate mechanics, I hate D.E.M. Even my best playlist is shit right now.

Nothing can compare with her. Times like this make a genius become an idiot.

I hope me stupid face cheers her up somehow. Hug.

sketch1415985673356

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 39 other followers