Tips for life, tips for tech

What you need:

1. Tools:

A paper, a pencil and an eraser is essential for you to do anything. I mean ANYTHING. If you have a tablet with a stylus that you can draw on it, awesome, you are one step closer to creating thing and putting thing online into your portfolio easily.

There are tool on android phone that allows you to scan your drawing into image like PNG and JPEG, or even PDF, it’s name is CamScanner (I grabbed a license for this one when it was on sale for 0.99$ and it’s worth, anyway right now it might cost higher but you will not regret buying it)

2. Ideas:

Ideas are everywhere, if your imagination is not strong enough to get “something” from your daily life, just grab some good images from behance, pinterest, deviantart and there you go, do something similar first, then you can do something unique of yourself.

Ideas are also in your day light stuff, have you ever imagine about drawing kitchen stuff, draw the bicycles, draw the flowers, draw your pets, the cat, the dog. Draw the imaginary world of the kid, where the cockroach is attack by the shoes, and the pipeline suddenly explodes while the butterfly is throwing atomic bomb to the ground?

3. Time:

Doodling doesn’t require a lot of time, 10 minutes is enough, when you get familiar with it, you can reduce the time to 5 minutes, it doesn’t take you all day long or all night long, even you can draw when you are working. It’s good for your mind.

Writing something requires a little bit more time, you have to find the ideas, the ‘anger’, the ‘sadness’, the ‘loneliness’, and you have to think what you are going to write down, but anyway, just do it since writing is a good habit, 1 hour a day, owning your personal blog and read books that you bought, the paper books or the ebooks, that you can write something decent and beautiful. Or even translate what you like from other languages to your mother tongue.

I hate the idea that there are people only want to read, but fuck it, if no one writes and creates thing, what do you get to read from? Think about it.

Cuộc sống luôn đem đến những điều bất ngờ, không phải lúc nào cũng vui, có thể đó là những mất mát đau đớn, những hụt hẫng không thứ gì có thể bù đắp được. Thế nên mới có câu “hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Thành thật mà nói thì không thích câu này, vì câu này nghe có vẻ yếu đuối và không có tin tưởng vào bản thân và người mình yêu, nhưng mãi mãi ở đây không phải chỉ duy trì ở hai phía, không chỉ mỗi tình cảm, và còn phải tác động từ nhiều yếu tố bên ngoài không ai có thể can thiệp được, về sức khỏe, về những việc không may. Đó là lí do tôi nghĩ về việc “mãi mãi” là không tồn tại.

Hôm trước có nói chuyện với bố, bố có nói là bố chắc sống cỡ chục năm nữa, nhẩm lại thấy cũng đúng, 20 năm, từ lúc mình sinh ra đến giờ cũng hơn 26 năm một chút, thấy nó “mới hôm qua”, rồi tối xem lại clip “Father and daughter” bỗng dưng thấy buồn dễ sợ. Không biết bà nội và bà ngoại nghĩ gì trong đầu khi ông nội và ông ngoại mất nhỉ? Những tình cảm, yêu thương hiện tại rồi nó sẽ được gói ghém lại và giữ làm của riêng chứ không được chia sẻ với người khác nữa.

Nó mong manh và chẳng ai biết được, thời gian cứ đến đều đều và làm con người ta ngày càng tiến dần đến điểm cuối cùng, càng ngày càng hoài niệm suy tư, đồng ý là không bon chen, thích bình yên; nhưng hôm nọ có làm một cái test nho nhỏ, có một câu là nếu muốn chọn một gian đoạn nào đó trong cuộc đời để sống, thì thay vì chọn bình yên thì mình lại chọn giai đoạn trẻ trâu xốc nỗi, mắc sai lầm và liều mạng, chọn sau một thoáng suy nghĩ, tất nhiên, vì sao? Vì những vì bình yên và những lần suýt chết, thì nhớ những lần suýt chết nhiều hơn. Haha.

“Que sera sera

Whatever will be will be

The future is not ours to see

Que sera sera”

Bỗng dưng thấy không vui lắm.

Hậu quả của việc để nhạc suốt đêm là như thế đấy, nguyên có một list Sadness nó ngấm vào cả đêm, bây giờ người nó cứ ứ đọng cảm xúc lại.

Cơ mà chả muốn gặp ai để giải tỏa hay tâm sự cả, vì cơ bản là không thích. Nhiều lúc cứ có cảm giác nằm một mình co quắp trên một cái giường rộng ơi là rộng, mền và đệm thì trắng phau, ánh sáng tràn ngập nhưng nó cứ lạnh lẽo thế nào ấy. Có khóc hay không cũng chẳng biết, vì ánh sáng làm chói mắt quá, rồi cứ thế ngủ thiếp đi, giật mình tỉnh lại thì xung quanh đã là bóng đêm và tiếng nhạc mở lúc tỉnh vẫn còn, chả biết nhạc từ đâu nữa vì không thấy máy móc gì ở đây, cũng chẳng có ai chơi, hay là nhạc trong đầu mình nhỉ?

Thế là lại kiếm cái gì đó để làm…

Phải công nhận là khi mình không được vui thì mình hay ngấm vào những điều sau: nghe nhạc cổ điển, không lời, Beatles, Cold Play, Green Day (Green Day khéo là hay, có nhạc khùng khùng điên điên lẫn nhạc buồn ơi là buồn), làm cái gì cũng tuyền một màu xanh hơi ngả vàng, sách cũng toàn mấy cái mà bình thường cũng ít đọc, mà nhớ lại rất lâu nhé, không biết chúng nó có giúp mình tí gì không, mà kệ, dù gì thì nó cũng lấp đầy khoảng trống đen kịt trong đầu ngay lúc này đây.

Nghiện nhạc, nghiện màu sắc…

Đó là hồi chưa ý thức mạnh về bản thân, thời mà tai nghe có thể nhét mọi lúc mọi nơi, kể cả lúc ăn, ngủ, đi vệ sinh. Tắm thì không, chuyển qua nghe loa ngoài, rồi vừa tắm vừa hát ầm cả lên, ý tưởng cũng từ đấy mà tuôn ra rồi chui xuống cống hết, đến khi ra khỏi phòng tắm thì đầu óc cũng sạch trơn. Giờ trong đầu thỉnh thoảng cũng xuất hiện cái lỗ cống đen ngòm ấy, cứ hút hết niềm vui đam mê đi, rồi làm mình đen thui như nó luôn. Đó là lí do vì sao nghe thật nhiều nhạc, đọc thật nhiều sách để bù lại, và cũng muốn chia sẻ cho người khác, vì giai điệu là phải lan truyền, nhưng chung quy lại thì thật ra cái list của mình thì cũng chỉ mình nghe, cũng không bận tâm nữa vì mỗi người mỗi sở thích, thế giới như vậy mới trở nên phong phú, chứ ai cũng giống nhau thì nhàm chán lắm.

Vậy nên cái “Les jours tristes” cứ như đâm vào tim vậy

“It’s hard, when you’re all alone
When everyone else has gone home”

Anyway, you must stay strong.

Sinh nhật

image

Vậy là ngày 6 tháng 10 nó đã đến, và như mọi ngày khác, nó lại chuẩn bị qua đi, ở Việt Nam thậm chí nó đã là ngày hôm qua rồi đấy chứ. :)
Tính mua cái gì đó để tự chúc mừng sinh nhật nhưng mạng cùi đúng lúc đang cao hứng, đến lúc mạng chạy lại thì hứng tụt mất tiêu.
Thực ra sinh nhật cũng chẳng có gì đặc biệt. Mùi vị nó cũng vậy, sự quan tâm vẫn vậy, chính vì thế nó làm người ta dễ bị dửng dưng. Nhưng không phải thế, luôn có những thứ nhỏ xíu không thể nào bỏ qua.
Hôm trước trời mưa, bình thường ghét mưa tợn, thế mà hôm đấy lại thấy thích, ngồi nhìn ra cửa sổ suốt 2 tiếng đồng hồ…
Mình có thói quen nhập tháng với bài hát. Tháng 9 là nhạc của Green Day, tháng 11 là nhạc của Guns and roses, tháng 12 là của Linkin Park. Thế mà tự dưng lại tòi bài Happy Birthday vào tháng 10, thiệt chẳng đâu vào đâu. Đã thế lại trùng luôn vào cái thứ 2 khó ưa.
Đúng là chẳng đâu vào đâu cả.

Tối qua mơ lạ lùng quá, chắc từ rày về sau blog này chỉ viết về những giấc mơ thôi cũng đủ hấp dẫn rồi.

Tối qua mơ được về nhà cùng với tất cả những người thân quen, và cả nhà chuyển đến một căn hộ mới, rộng hơn, nhiều tầng, nhiều phòng ngủ, đủ và thậm chí là số phòng dư cho tất cả mọi người. Đó là một căn hộ không phải mới mà là vì chủ cũ phải chuyển đi đâu đó nên bố mẹ mua lại (điều này làm mình đôi chút thất vọng, là bố mẹ mua chứ không phải do chính mình mua), tầng trệt trước đây là một cửa hàng với những quầy kính và gỗ thì được sơn trắng phau, không có một vết bẩn nhưng được sắp đặt khá lộn xộn nên trông có vẻ cũ kĩ, để dễ hình dung thì các kệ này giống như trước đây là tiệm vàng vậy (thất vọng tập kế tiếp, rất ghét các tiệm vàng).

Điều đáng ngạc nhiên là, một trong những kệ đồ ấy chứa cơ man là ống kính máy ảnh, chắc phải đến cả trăm cái đủ loại khác nhau, mình và anh chị lập tức sà vào, ông anh rể lấy 1 cái còn mình lấy những 5, 6 cái, toàn là ống xịn mà mình mơ ước.

Sáng tỉnh dậy thì vẫn là cái phòng nhỏ chút trong kí túc xá, chui trong cái tủi ngủ nho nhỏ, đầu mùa thu trời lạnh thiệt lạnh, nhưng lạnh kiểu rất là thích chứ không phải kiểu ép người ta không ra khỏi giường như mùa đông.

Những giấc mơ, người ta bảo là phản ánh sự thật gì đấy, và thỉnh thoảng mình vẫn mơ thấy những người từ thời xưa lắc xưa lơ, theo khoa học thì những người này vẫn còn nhớ tới mình nhưng mình nghĩ lý thuyết đó là bullshit và mình thực sự không quan tâm, biết họ nhớ tới mình dưới dạng gì chứ: “oi cái thằng khốn kiếp” hay là “ôi thiên tài của mình”. Cơ mà mình vẫn cảm giác được, những chuyện mà chỉ mình và người đó biết, nó là những bí mật nho nhỏ, thực ra có nói ra cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới, và những bí mật nho nhỏ đó cứ âm ỉ cháy mãi để nuôi sống những giấc mơ kia.

Chuyện mình học PhD mình chả nói cho ai biết nhiều nhưng cuối cùng thì mọi người cũng biết, thực ra tâm sự nhỏ nhỏ thôi chứ mình cũng không hú loa lên FB hay các “phương tiện truyền thông”, đọc thấy cái viết note việc Tôi học PhD hay cái gì đấy tương tự mình thấy buồn cười.

Có thể là tối qua do nghe lại Nat King Cole CD năm 1974 và Beatles CD Abbey Roads. Mỗi lần nghe lại Rock n Roll và Jazz là lại “nhức” cái đầu, nhạc xưa thiệt là hay, nghe là cứ ám ảnh mãi, kiểu như đọc truyện của Murakami vậy, đọc là hiểu ngay trong khi mọi người cứ bảo khó hiểu này nọ, cũng giống vậy khi nghe Oasis, khi nghe Beatles hay mới hơn là Killers, luôn có một kiểu logique ẩn sâu bên trong những “cái” mới nhìn qua trông có vẻ “ngớ ngẩn” đấy.

Uh thì tôi “con nít” đấy, bạn lớn lên đi rồi đi đâu thì đi.

I’m feeling like shit these days, time to boost up.

Original article here: http://users.ece.cmu.edu/~koopman/essays/abstract.html

Abstract

Because on-line search databases typically contain only abstracts, it is vital to write a complete but concise description of your work to entice potential readers into obtaining a copy of the full paper. This article describes how to write a good computer architecture abstract for both conference and journal papers. Writers should follow a checklist consisting of: motivation, problem statement, approach, results, and conclusions. Following this checklist should increase the chance of people taking the time to obtain and read your complete paper.

Introduction

Now that the use of on-line publication databases is prevalent, writing a really good abstract has become even more important than it was a decade ago. Abstracts have always served the function of “selling” your work. But now, instead of merely convincing the reader to keep reading the rest of the attached paper, an abstract must convince the reader to leave the comfort of an office and go hunt down a copy of the article from a library (or worse, obtain one after a long wait through inter-library loan). In a business context, an “executive summary” is often the only piece of a report read by the people who matter; and it should be similar in content if not tone to a journal paper abstract.

Checklist: Parts of an Abstract

Despite the fact that an abstract is quite brief, it must do almost as much work as the multi-page paper that follows it. In a computer architecture paper, this means that it should in most cases include the following sections. Each section is typically a single sentence, although there is room for creativity. In particular, the parts may be merged or spread among a set of sentences. Use the following as a checklist for your next abstract:

  • Motivation:
    Why do we care about the problem and the results? If the problem isn’t obviously “interesting” it might be better to put motivation first; but if your work is incremental progress on a problem that is widely recognized as important, then it is probably better to put the problem statement first to indicate which piece of the larger problem you are breaking off to work on. This section should include the importance of your work, the difficulty of the area, and the impact it might have if successful.
  • Problem statement:
    What problem are you trying to solve? What is the scope of your work (a generalized approach, or for a specific situation)? Be careful not to use too much jargon. In some cases it is appropriate to put the problem statement before the motivation, but usually this only works if most readers already understand why the problem is important.
  • Approach:
    How did you go about solving or making progress on the problem? Did you use simulation, analytic models, prototype construction, or analysis of field data for an actual product? What was the extent of your work (did you look at one application program or a hundred programs in twenty different programming languages?) What important variables did you control, ignore, or measure?
  • Results:
    What’s the answer? Specifically, most good computer architecture papers conclude that something is so many percent faster, cheaper, smaller, or otherwise better than something else. Put the result there, in numbers. Avoid vague, hand-waving results such as “very”, “small”, or “significant.” If you must be vague, you are only given license to do so when you can talk about orders-of-magnitude improvement. There is a tension here in that you should not provide numbers that can be easily misinterpreted, but on the other hand you don’t have room for all the caveats.
  • Conclusions:
    What are the implications of your answer? Is it going to change the world (unlikely), be a significant “win”, be a nice hack, or simply serve as a road sign indicating that this path is a waste of time (all of the previous results are useful). Are your results general, potentially generalizable, or specific to a particular case?

Other Considerations

An abstract must be a fully self-contained, capsule description of the paper. It can’t assume (or attempt to provoke) the reader into flipping through looking for an explanation of what is meant by some vague statement. It must make sense all by itself. Some points to consider include:

  • Meet the word count limitation. If your abstract runs too long, either it will be rejected or someone will take a chainsaw to it to get it down to size. Your purposes will be better served by doing the difficult task of cutting yourself, rather than leaving it to someone else who might be more interested in meeting size restrictions than in representing your efforts in the best possible manner. An abstract word limit of 150 to 200 words is common.
  • Any major restrictions or limitations on the results should be stated, if only by using “weasel-words” such as “might”, “could”, “may”, and “seem”.
  • Think of a half-dozen search phrases and keywords that people looking for your work might use. Be sure that those exact phrases appear in your abstract, so that they will turn up at the top of a search result listing.
  • Usually the context of a paper is set by the publication it appears in (for example, IEEE Computer magazine’s articles are generally about computer technology). But, if your paper appears in a somewhat un-traditional venue, be sure to include in the problem statement the domain or topic area that it is really applicable to.
  • Some publications request “keywords”. These have two purposes. They are used to facilitate keyword index searches, which are greatly reduced in importance now that on-line abstract text searching is commonly used. However, they are also used to assign papers to review committees or editors, which can be extremely important to your fate. So make sure that the keywords you pick make assigning your paper to a review category obvious (for example, if there is a list of conference topics, use your chosen topic area as one of the keyword tuples).

Conclusion

Writing an efficient abstract is hard work, but will repay you with increased impact on the world by enticing people to read your publications. Make sure that all the components of a good abstract are included in the next one you write.

Further Reading

Michaelson, Herbert, How to Write & Publish Engineering Papers and Reports, Oryx Press, 1990. Chapter 6 discusses abstracts.

Cremmins, Edward, The Art of Abstracting 2nd Edition, Info Resources Press, April 1996. This is an entire book about abstracting, written primarily for professional abstractors.

When I think about the cycle of life, I feel sad when you must admit that one day you must leave this world and continue, even when this world is not always giving you the happy thing.

The feeling when you’re in a house, through the window, you see life’s changing, the happy and the sad faces of life are going on and you’re just sitting there, belong to one or another.

What if in this life we don’t meet each other? What if at that moment I did that thing? Those questions could never be explained.

And I’m feeling sad a little bit inside my heart.

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers