Tips for life, tips for tech

image

Những bài này khi nghe, mặc dù lúc đó chỉ là một thằng nhóc nhỏ tí, cũng hình dung được về chí trai anh hào phiêu bạt giang hồ để nuôi chí lớn, và những đau thương anh gặp phải:

Ra đi, khắp nơi xa vời, gió bốn phương kìa gió bốn phương ào ào cuốn lá rơi. (Đoàn lữ nhạc – Đỗ Nhuận)

Chiều nay sương gió, lữ khách dừng bên quán xưa. (Dừng bước giang hồ – Hoàng Trọng)

Đường chiều mịt mù cát bay tỏa bước ngựa phi đường trường, nếp tàn y hùng cường… (Hòn Vọng Phu 3 – Lê Thương)

http://chiasenhac.com/mp3/vietnam/v-pop/hon-vong-phu-3-khuc-hat-nguoi-chinh-phu-tro-ve~khac-dung-anh-tuyet~1294949.html

[25.07.2014]

Hồi giờ tôi chỉ biết thành ngữ “chim sa cá lặn” thường được dùng để ví von với nhan sắc của mấy cô giai nhân tuyệt sắc, kiểu Thuý Kiều, Thuý Vân vậy.

Hôm nay nghe ba mẹ nói mới biết một thành ngữ khác là “chim sa cá nhảy” là điềm ko tốt @_@ chẳng là sáng đang ngồi chơi game trên cái giường gỗ quen thuộc trong phòng thờ, tự dưng nghe xẹt một phát ngay đầu giường. Lồm cồm leo xuống xem cái gì thì thấy một con chim nằm im ru ngay dưới chân giường. Điều đầu tiên nảy đến trong đầu là “ko biết nó có bị cúm gia cầm ko” =.= Xong kêu ba, ba mới lấy chổi để lùa nó bay ra ban công. Cũng hơi chật vật, lùa ra khỏi gầm giường thì nó lại bay qua góc phòng bên kia, cứ trượt tới trượt lui vậy một lúc cũng lùa được nó ra ngoài. Sau đó, kể mẹ nghe, mẹ mới giật mình bảo thế đuổi nó ra chưa, mà phải vuốt vuốt nó rồi thả ra chứ ko mạnh bạo được (-__-) thôi cứ cho là lông chổi cũng mềm mại và êm ái vậy… Rồi mẹ mới bảo “chim sa cá nhảy” là ko tốt. Tôi chả biết ko tốt ở đây là như thế nào, tới mức độ nào, nhưng sau đấy ít giờ thì FPT gọi điện thông báo tăng giá gói cước!! Ôi thật là @&%*$<€%#*@$>&@ Nhưng nếu điều xấu chỉ có thế thì tốt rồi, hy vọng ko có cái gì xấu nữa (hay cái gì tăng cước nữa, hừm hừm…)

Đánh dấu lại để nếu có diễn biến mới về điềm gở thì cập nhật thời gian và nội dung vào, muahahaaa…

“Liking your own FB status is like sucking your own dick”

Lại lôi chuyện FB ra nói như là lôi một cái ngăn kéo bị hư. Tại chả có chuyện gì để nói nhưng lại đang muốn nói một cái gì đó. Oh Snap!

Cái hành động này hồi trước bà chị mình hay làm trên FB, sau vài lần bị hội đồng và dính chấu và cũng biết làm nhiều việc có ích hơn + nhận thức tốt hơn về sự tàn ác của thế giới online cũng như “bạn bè” ngoài đời, việc này đã chấm dứt nhưng mình vẫn thích chọc ngoáy lại chuyện cũ một tí.

Nước ngoài nó có câu “liking you own status is like sucking your own dick”, vấn đề là nếu là con gái thì sao? :))) đùa tí chứ like status của chính mình nó là một kiểu tự sướng và tôi chả bao giờ làm, tôi chỉ có một kiểu ít ai biết hơn là nếu đăng một cái gì đó mà mãi chả có ai phản hồi thì tôi xóa đi thôi =)), đúng là rỗi hơi lo linh tinh. Cách đây khá lâu cũng gỡ nốt cái app fb khỏi điện thoại vì nó tốn bộ nhớ máy + làm nhanh hết pin + tôi không muốn tốn thời gian rảnh không. Cơ mà không bỏ hẳn được vì vẫn dính mấy cái hội sinh viên với lại nhiều đứa liên lạc lại cứ năn nỉ liên lạc qua fb nên thôi để đấy cũng chả chết ai, cho dù cái tính xấu xí lâu lâu lên nói nhảm ruồi vẫn mãi không bỏ được.

Với tôi thì fb là một cái thùng rác, một cái thùng rác vui nhộn ở văn phòng, nơi tôi đăng những ý tưởng điên rồ chả ai hiểu nổi, và tôi vài ngày sau xem lại chắc cũng chả hiểu, cứ giống như tối uống rượu xỉn, sáng hôm sau đọc lại tin nhắn thì tá hỏa vậy. Những cái gì người ta chia sẻ, những cuốn sách họ đọc, những quán cà phê họ đi, những nơi chốn họ đã đặt chân đến, tôi cũng đã trải qua hết rồi, trải qua lâu trước đó nữa kia nhưng tôi đã hổng thèm khoe, hồi lâu có nghe phản hồi lại từ bạn qua bạn là tôi chỉ đăng hình hoa lá chứ không đăng hình có cái mặt của tôi vào, thế là cũng đã lôi mớ hình cũ ra xem định đăng thôi nhưng nghĩ lại đăng làm quái gì?

Cơ mà lâu lâu tá hỏa một tí thì vẫn vui.

Ghét một cái là sau này add nhiều người nghiêm túc quá nên họ không hiểu được mấy cái mình nói đùa, mà đùa mình cũng chả dễ hiểu cho cam, chắc do diễn đạt của mình kém. Với lại bao nhiêu chuyện đã xảy ra, bể dâu lộn tùng phèo thành ra trong khi nước sôi lửa bỏng chả ai thích nghe đùa cả, ai cũng thích nghiêm túc hình sự, hoặc là tình cảm dạt dào, hoặc là buồn xa xăm… rất teen và rất bất ổn định và hoặc là rất người lớn, siêu nghiêm túc và trừu tượng đến nỗi tôi có nhiều lúc nghĩ các vấn đề nghiên cứu của tôi nó còn dễ đối phó hơn nhiều kia.

Mà thôi không viết nữa vì bà chị tôi cũng đã bỏ fb từ lâu, tôi cũng chả có hứng thú, dạo này vào mắt nó cứ bị ngứa thế nào đó, toàn những cái đầy mỡ heo làm tôi rối loạn tiêu hóa. Còn cái phần mềm chat fb lâu lâu kêu pọc pọc làm tôi sợ nhiều hơn là vui, hoặc là mượn tiền, hoặc là hỏi trên trời dưới đất.

Gỡ cho nhanh, thêm gần 50mb, tha hồ mà vẽ vời.

Nói trước (và chắc chắn sẽ bước qua) là bài này chỉ thể hiện quan điểm cá nhân khá phiến diện.

Dạo này thế giới chết chóc nhiều quá, chết là thương tâm rồi, từ chiến tranh ở Palestine tới những vụ rơi máy bay, rồi bệnh tật khắp nơi (hôm bữa ở INSA Lyon – Viện nghiên cứu khoa học ứng dụng quốc gia Lyon cũng mới đăng lên có hai trường hợp chuẩn đoán là bị ung thư vì làm việc tại một phòng thí nghiệm vật liệu, họ đã hi sinh quá nhiều vì khoa học), có những cái chết ai cũng biết, cũng worship như cái chết của Steve Jobs, có những cái chết (rất nhiều) mà chả ai quan tâm như chết đói chết khát ở châu Phi… đều là con người với nhau, báo chí và ti vi đưa tin khác nhau và cái hệ tư tưởng ở vùng miền, quốc gia và từng con người khác nhau, nên có cái chết thì tột đỉnh vinh quang vào nuối tiếc, có cái chết thì chỉ là một tiếng ti tách nhỏ giữa cơn giông bão.

Lúc trước tôi đọc trên một trang trên FB, trước tôi có biết trang đấy rồi nhưng tôi không hứng thú với nó lắm (tôi không mê vũ khí, tôi chỉ thích vẽ tụi chúng nó thôi, bắn giết trên máy tính và giấy thì chả hại gì ai), sau này vị vụ giàn khoan thì tôi có vào xem để theo dõi diễn biến, sau này chỉ vì một câu trang này nói mà tôi bỏ không theo dõi nữa, đó là “Việt Nam được xem như là Israel của châu Á”.

Điều này là sai.

Dân Việt Nam chả ai ưa dân tàu, dân Palestine chả ai ưa dân Israel, nhưng nếu sống hòa bình minh bạch thì chả có gì phải nói, ghét hay thích suy cho cùng đó cũng là quyền cá nhân, trên thế giới này không có sự thật, chỉ có quan điểm về sự vật mà thôi. Tôi có một người bạn Palestine, anh này khá tốt và làm chung ở viện nghiên cứu, anh kể cho tôi khá nhiều chuyện về cuộc sống của anh và gia đình anh ở Palestine và cuộc chiến dai dẳng của đất nước anh và Israel, và kết hợp với những gì tôi đọc được ở trên tất cả các trang báo nước ngoài (Pháp + Anh) thì tôi thấy Israel khá là vô lý và ác, nhất là ở chỗ giết người dân vô tội, xét về khoản này, việc so sánh Việt Nam với Israel là sai bét và rất phiến diện. Có thể khi tôi nghe một anh chàng Israel nói chuyện tôi sẽ xem xét lại việc này, nhưng việc dân thường Palestine là sai rồi. Stop killing innocent people!

Việc tiếp theo là một tay đồng nghiệp người China, đây là một tay hiền lành, và khi tôi nói chuyện về việc bên tàu đã làm gì với dân Việt Nam, hắn biết và xin lỗi và thừa nhận là chính phủ hắn sai, nhưng hắn không làm gì được, việc này tôi hiểu, nhờ hắn mà tôi biết được ở tàu, người dân bị bưng bít thông tin: không Google, không Facebook, không Wikipedia. Giống như Việt Nam bị chặn facebook vậy.

Việc tiếp theo nữa là từ hồi tôi học lịch sử và một số môn khác ở đại học, thì chế độ tư bản là rất không công bằng và phân biệt giàu nghèo rất cao, nói chung là một xã hội không có hạnh phúc và không thế nào là một nơi tuyệt vời được, thế nhưng khi đưa con em đi du học ta vẫn thích để đi Anh Pháp Úc Mĩ đầy ra chứ, chê họ nhưng vẫn muốn học từ họ là sao?

Tôi học ở Pháp và ở Pháp được 3 năm, tôi không có ý định ở lại đây, nhưng tôi phải thừa nhận là bên này điều kiện vật chất tốt hơn, đặc biệt là trong việc hỗ trợ nghiên cứu khoa học. Ở Việt Nam lương của một nghiên cứu sinh rất là bèo nhèo, vì thế việc cơm áo gạo tiền chiếm gần hết thời gian và bộ não, dẫn đến hệ lụy là không có thời gian nghiên cứu gì nữa cả. Bên Pháp, nếu đã kí hợp đồng với viện về việc làm nghiên cứu sinh, và xin được học bổng nhà nước hay là được công ty tài trơ, thì bét nhất sẽ được cấp học bổng trên 1200€ (đây à lương tối thiểu ở Pháp), thuê nhà mỗi tháng nếu ở một mình thì mất tầm 400€, ăn tẹt ga cho tầm 200€ thì vẫn còn dư một chút để cho việc đi lại + các sở thích cá nhân khác (du lịch, gadget…), nói chung không phải cày cuốc bên ngoài: vừa kít mít thời gian vừa tiêu hại sức khỏe và sự tập trung. Quay lại chuyện bèo nhèo ở Việt Nam, nói về một nghiên cứu sinh chưa có vợ con, thì thuê nhà một tháng cho là 2 triệu đi (đây là giá rẻ nhất tôi có thể nghĩ ra), ăn một tháng 1 triệu nữa, sau đó là tiền đi lại + mua sách báo nghiên cứu tốn thêm 1 triệu nữa, đến đây thì thôi chả muốn tính nữa vì chắc chắn lương trả sẽ không đủ để sống, khi chuyển qua cho một người có gia đình thì chắc chắn anh này phải tính sang việc làm thêm khác. Lại quay về Pháp, khi một nghiên cứu sinh bên này có vợ và có con, có nhiều con đi chăng nữa thì chế độ xã hội sẽ ưu đãi + tiền trợ cấp cho anh này, càng nhiều con thì chế độ trợ cấp sẽ càng cao, vì vậy vấn đề về lo cho cuộc sống sẽ không chiếm quá nhiều thời gian biểu của anh, và anh sẽ có thời gian để làm công việc anh đã chọn: nghiên cứu.

Việc tiếp theo là vụ của Nga, khoan nói về việc rơi máy bay mà nói về vụ Krum, tôi có một đứa bạn người Moldova, khá gần Ukraine, nghe hắn kể thì tất cả những cuộc chiến này đều do Mĩ thúc đít đằng sau, dẫn đến hòa bình chẳng còn, và việc Putin sát nhập Krum là một hành động bảo vệ chứ không phải xâm lược, nhưng báo chí Mĩ và thân Mĩ vẫn cứ làm ầm cả lên, rồi nhận thức lệch hẳn về một bên, không còn trung dung và khách quan nữa. Hệ quả nghiêm trọng là gì tôi không biết nhưng hệ quả dành cho người dân là không ai dám đến Ukraine trong giai đoạn này, chả ai biết bao giờ mới hết, mới hòa bình lập lại, người người gặp nhau cười nói, hiểu lầm được giải quyết… Rồi cũng chỉ vì lợi ích của quốc gia được đưa lên hàng đầu chứ không có chuyện anh em giúp nhau gì cả, anh em giúp nhau chỉ khi nào là anh em thật sự, cùng bố mẹ, cùng trải qua bao nhiêu thứ, chứ anh em trên giấy tờ kí kết sau đó bắt tay cho ti vi máy ảnh ghi hình lại thì cái đấy tôi không tin một chút nào, một tí xíu cũng không. Mĩ vẫn liên minh với châu Âu nhưng vẫn cài gián điệp và đặt máy nghe lén điện thoại của tổng thống Đức đấy thôi.

Thế nên, khi mình đã ở cái thế thua người ta trong cái thời đại này, việc quan trọng phải tự cải thiện mình chứ không phải nhờ đến người khác vì ai cũng có khó khăn và mối lo riêng, cầm tay chỉ việc chỉ có bố mẹ anh chị em trong gia đình mới làm thế thôi.

Từ việc nhà văn Tô Hoài mất, tôi nhớ khi tôi đọc Dế Mèn phiêu lưu kí của ông, tôi cũng bắt chước mơ về một thế giới đại đồng, nhưng khi lớn lên tôi biết đó là không thế vì cái tính ích kỉ của con người nó không bao giờ gạt đi được, vì con người khác nhau, nhân sinh quan khác nhau và cuộc đời này mãi mãi không công bằng cho người ta, cho tất cả, đúng sai cũng không biết đâu mà lần, vì thế cho nên khi tôi nghe nói về những gì gọi là bình đẳng tuyệt đối thì tôi luôn không tin. Tôi chỉ biết tôi không muốn làm hại người khác, và nếu lợi ích của tôi ảnh hưởng tính mạng người khác hoặc làm họ vị tổn hại thì tôi sẽ không làm, cố gắng không làm, và nếu bắt buộc phải làm thì tôi sẽ tổn thương ghê lắm.

Tôi nhớ về John Lennon với Imagine: “Imagine all the people, living a life of peace”. Nếu có thể tôi cũng muốn hòa bình, tôi không thích bon chen, tôi chẳng thích giết chóc, tôi không thể thích tất cả mọi người nhưng tôi luôn cố gắng thân thiện tử tế với tất cả mọi người và nếu họ tử tế lại tôi sẽ tiếp tục giữ mối quan hệ đó, nếu họ không tốt thì tôi sẽ không quan tâm chứ không tìm cách trả đũa, như vậy mệt óc lắm.

Vậy nên trước khi làm gì, nghĩ một tí mà lại hay, kể cho người ta có quên tôi đi cũng được, nhưng không cần phải thù hằn với nhau. Ai cũng đúng thì ai sẽ sai đây? Mà thế nào là đúng thế nào là sai? Có ai trả lời cho tôi được không?

Mới thiết kế bìa sổ tay du học Lyon cho năm học 2014 – 2015

BiaSoTayDuHocLyon2014

Sống có nhiều cái để sợ.

Chết cũng sợ.

Nhưng không có gì đáng sợ bằng sự lãng quên.

Trừ khi…

Quên luôn cả sợ :))))

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 41 other followers