Gặp rồi nhớ, dễ thương và đáng yêu…
Xoáy vào điểm yếu của “nửa kia” để khiêu khích, đang bàn về một việc lại bới móc chuyện khác… là những điều bạn nên tránh nếu không muốn “thêm dầu vào lửa” cho cuộc tranh cãi giữa hai vợ chồng.
Hầu như không cặp vợ chồng nào chưa từng tranh cãi, tuy nhiên, mỗi người lại có kiểu khác nhau: một số người thì khóc lóc, vài người khác lại to tiếng trong khi không ít đôi lại dùng “chiến tranh lạnh”. Tuy nhiên, theo trang Woman24 dù là theo kiểu nào thì bạn cũng nên tuân thủ một số nguyên tắc để tránh biến cuộc cãi cọ nhỏ thành những mâu thuẫn lớn giữa hai người.
Đừng nói “Anh có bao giờ…”
Câu “Anh có bao giờ yêu em đâu” sẽ như lời trách móc, kết tội của bạn dành cho “nửa kia”. Thay vì thế, bạn có thể nói: “Em cảm thấy anh không còn yêu em như trước nữa”. Câu này sẽ khiến chàng dịu lòng lại và hiểu hơn về cảm xúc của bạn.
Không bao giờ nói “không bao giờ” và “luôn luôn”
“Anh không bao giờ đụng tay vào việc gì hết”, “Anh lúc nào cũng chỉ biết mình thôi”… những câu này sẽ làm “nửa kia” thấy hóa ra bạn chỉ nhớ toàn điều xấu chứ chẳng ghi nhận bất cứ việc làm tốt nào của họ. Bạn đừng nói những câu này, bởi đơn giản là điều đó không đúng và chắc chắn nó sẽ khiến cuộc tranh cãi nảy lửa hơn và đi vào bế tắc.
Lắng nghe và nghĩ về những điều bạn sắp nói
Theo các nhà tư vấn về hôn nhân, đây là điều cơ bản nhất cần phải nhớ trong bất cứ cuộc tranh cãi nào. Hãy lắng nghe bạn đời xem họ nghĩ gì, cần gì và đừng quá vội vàng khi bạn định thốt ra lời nào đó.
Biết về điểm yếu của người kia và chớ đụng chạm tới
Bạn đừng quên “đối phương” chính là người bạn yêu và muốn chung sống hạnh phúc lâu dài. Mỗi lần bạn làm tổn thương đến người ấy bằng những lời nói xoáy vào điểm yếu của họ, bạn sẽ tạo ra một vết nứt trong mối quan hệ của hai người và sẽ rất khó hàn gắn.
Chấp nhận kiểu cãi vã riêng của “nửa kia”
Nếu vợ luôn khóc mỗi lần hai người bất hòa, bạn đừng giận dữ vì điều đó mà hãy để cô ấy giải tỏa ức chế bằng nước mắt. Nếu chồng bạn muốn ra khỏi nhà trong chốc lát vì cảm thấy quá căng thẳng mỗi khi cuộc cãi cọ lên cao trào, hãy để anh ấy đi. Mỗi người có cá tính và cách thể hiện riêng, kể cả trong khi cãi nhau, và bạn nên tôn trọng điều đó.
Tránh “dây cà ra dây muống”
Khi hai người đang mâu thuẫn về một vấn đề, hãy chỉ nói về chuyện đó, chớ lôi thôi từ việc nọ xọ sang việc kia, để rồi cuối cùng chẳng giải quyết được vấn đề gì mà có khi còn chẳng muốn nhìn mặt nhau nữa.
Khi đã uống rượu, chớ cãi cọ
Lúc này, một trong hai người hoặc cả hai chẳng đủ tỉnh táo để nhìn nhận vấn đề và khi đã khó kiểm soát hành vi, “khẩu chiến” có thể còn dẫn đến “động thủ”.
http://vnexpress.net/GL/Doi-song/2009/11/3BA1563D/
Cũng là cóp và không sửa một chút gì :D
Hình như …
Be passive ^^
Huyền Trang (tổng hợp)
Nếu như trước kia, để tìm một lời hứa và một lời hẹn ước thì phải trải qua biết bao nhiêu khó khăn vất vả và phải thật tin tưởng. Thì ngày nay, một số teens lại sử dụng lời thế thốt, lời hứa như một công cụ chứng minh dễ dàngvà một phản ứng bình thường trong những cuộc nói chuyện. Các bạn í “hứa cho có” mà thôi.
Lạm dụng lời hứa…để thất hứa
Trong gia đình, ngay từ nhỏ, các teens luôn được ba mẹ hướng dẫn rằng “khi phạm lỗi phải biết xin lỗi”. Và mỗi lần phạm lỗi xong, các teens đều phải “hứa từ nay không vi phạm nữa”. Có lẽ cũng vì thế, mà khi lớn lên hễ cứ phạm lỗi gì là teens có thể “hứa ngay”, không cần suy nghĩ rằng mình có làm được hay không. Thậm chí, lời hứa của teens, nó được sử dụng thường nhật như một câu nói cửa miệng: “em thề, em hứa, em đảm bảo”.
Ngoài xã hội, với bạn bè thầy cô, hay trong lớp học cũng vậy, cứ mắc phải lỗi là teens có thể dễ dàng hứa để tăng thêm vẻ thành khẩn của mình, những mong hình phạt nó có thể nhẹ nhàng hơn. Nhưng sau đó, teens lại “vô tư như chưa có chuyện gì xảy ra”. Thậm chí, khi gặp những trường hợp tương tự, teens lại có thể “hứa ngay lại được và không một chút ngại ngùng”.
Viễn Mỹ, 17 tuổi cho biết: “Lớp mình có một bạn hay hứa lèo lắm. Phong trào nào của lớp, hắn cũng hồ hởi bảo sẽ tham gia. Thậm chí, tự ứng cử những vị trí quan trọng. Thế mà, chưa một lần, hắn tham gia đầy đủ và nhiệt tình. Cứ hết lần này đến lần khác, hắn ta hứa đi hứa lại rằng “sẽ tham gia nhiệt tình, không vắng mặt và không đến trễ nữa”. Vậy mà mười lần như một, chẳng bao giờ giữ nổi một cái hẹn cho bản thân. Sau này bạn bè tìm hiểu mới biết. Hắn xin tham gia làm cái cớ, để xin gia đình đi ra ngoài, rồi đi chơi điện tử. Thật là “hết thuốc chữa”.
Trong chuyện tình cảm cũng chẳng khá hơn là bao, để tăng phần “hối cải”, và để thêm chút xúc động “lòng người”, một số teens dễ dàng thề thốt hứa hẹn đủ điều. Để rồi khi mọi chuyện qua đi, teens lại vẫn “tỉnh bơ như chẳng biết gì”.
Thanh Lan, 18 tuổi cho biết: “Mình quen bạn trai ở xa. Hai đứa rất yêu nhau. Nhưng có một điều đáng buồn là bạn ấy hay “hứa rồi lại không thực hiện đúng”, làm mình thất vọng lắm. Cứ có mỗi chuyện: “Ít chơi games, đi ngủ đúng giờ để hôm sau không ngủ quên lại muộn học” thôi. Mà mình cứ phải nói đi nói lại rồi cãi nhau. Rồi không chỉ những chuyện nhỏ nhặt, đến những chuyện lớn cũng vậy. Dần dần mình cảm thấy bạn ấy chỉ hứa với mình cho qua chuyện chứ không thật sự tôn trọng mình”.

Tác hại của những lời hứa không suy nghĩ
Những người được teens hứa thì chí ít, người đó cũng phải giữ một “vị trí” lớn lao nào đó trong lòng teens. Và khi teens “hứa nhưng lại không tôn trọng lời hứa của mình”, sẽ khiến người ấy vô cùng thất vọng và mất niềm tin.
Trong gia đình, những lời hứa không có trọng lượng, hay hứa cho có sẽ làm giảm sút sự tin tưởng của phụ huynh cho chính bản thân teens. Nhất là khi teens muốn năn nỉ hay xin xỏ một điều gì đó. Nếu teens là một người giữ chữ tín và luôn thực hiện đúng theo những gì mình cam kết, thì ắt hẳn, phụ huynh luôn tin tưởng. Như vậy, sẽ dễ dàng “đưa ra điều kiện” và “xin” dễ hơn so với những teens hay “hứa để đó” là điều hiển nhiên.
Minh Thành, 16 tuổi cho biết: “Bố mẹ mình khá nghiêm khắc. Vì thế từ bé, mình đi đâu cũng phải xin phép và hứa sẽ về đúng giờ. Một lần, mình muốn đi ra ngoài đi chơi games với mấy thằng bạn, mà sợ xin đi mẹ lại không cho, thế là mình xin “đi học nhóm” và hứa sẽ không đi chơi lung tung. Kết quả là Mẹ mình biết được. Thế là mình bị phạt cấm cung cả tuần ở nhà, cũng vì cái tội “hứa lèo”. Thật là khổ”.
Trên trường lớp hay ở ngoài xã hội. Nếu teens chỉ biết “nói và đưa ra mục tiêu”, nhưng lại không thực hiện nó, thì sự tín nhiệm của bạn bè, thầy cô trong teens không thể nào “cao” được. Nhất là khi lớn lên, nếu duy trì một thói quen “không trọng lời hứa của bản thân”, thì không chỉ thu nhỏ trong phạm vi nhà trường và bạn bè, vị trí xã hội của teens cũng không thế “phát triển thuận lợi”. Lí do chính cũng bởi không ai muốn đặt niềm tin vào những người hay “hứa xuông, hứa lèo”.
Những người giữ vị trí cao trong xã hội, lời hứa của họ rất có trọng lượng. Một lời họ nói ra, luôn là niềm tin cho rất nhiều con người “phía dưới”. Vì vậy, chỉ những người “nói được, hứa được và lam được”, mới khiến người khác phải kính nể và tôn trọng.
Còn trong chuyện tình cảm cũng vậy, hứa để gây dựng lòng tin trong mắt đối phương. Thế nhưng việc “hứa mà không giữ lời”, hay “hứa rồi lại quên” lại càng người đó thêm “thất vọng đè thất vọng”. Có thể, lời hứa sẽ giúp teens “giữ” được “đối phương” trong một lần phạm lỗi. Nhưng nếu chỉ “biết nói”, mà không “biết làm”, thì sự thất vọng và chán nản của đối phương sẽ tăng bội phần. Yêu nhau, thì luôn dựa trên sự tin tưởng. Và một khi sự tin tưởng không còn, thì tình yêu, sớm muộn cũng tan vỡ.
Kết
Có thể nói, dù không có ý xấu, nhưng rất nhiều teens có thói quen “hứa cho qua chuyện”. Vì thế, để không trở thành một người “chỉ giỏi hứa”, teens hãy cẩn trọng những câu nói hay câu hứa hẹn của mình ngay từ hôm nay. Cố gắng thực hiện những điều mình hứa, để những người cung quanh luôn tin tưởng và yêu mến, teens nhé.
Kênh 14.
http://kenh14.vn/c4/t1/2009110511243438/to-the-to-hua-to-dam-bao.chn
CP nguyên xi không sửa bất kì thứ gì.
Vậy là thi giữa kì đã xong, quần nhau với đám nó một hồi, thiệt là, thử report lại xem .
Một vài đêm thức suốt sáng, đến sáng dậy thì mắt như nổ cả ra, người thì cứ bải hoải chẳng làm được gì và chẳng suy nghĩ được gì (ngay cả lúc này đây …). Còn lại thì ngủ một cách chập chờn và hơn chập chờn một chút, nói chung là mệt, nhưng chả dám than với ai :D dạo này tự thấy mình ít nói, không phải vì thấy giá trị của sự im lặng, mà thấy quá lười phải nói ra, quá kiệm lời, quá mệt để nói ra những câu daily hay nói nhất, kể cả hát ca cũng không, đi cf được một lần với thằng Thân, đi cà phê gì mà tè tới 4 lần, không biết có bị bịnh gì không biết, chả dám đi khám, lỡ lòi bệnh nan y cái chít mịe :))
Am I doing wrong? .. đó là chuyện khác, sao cứ nhảy vào đầu mình khi nói về chuyện thi nhỉ, uh chuyện thi … thi tệ lắm á :D môn đầu tiên là bê tông II chỉ làm được mỗi câu vẽ hình, câu đó nghe đâu 1/8 điểm :p công trình đất yếu làm được mà âm thầm nghe tụi kia trao đổi kết quả sao chẳng có cái nào giống cái của mình, ngay cả câu tra trong sách, đáp số đúng là 1,3 thì mình ghi là >0.8, môn công trình giao thông thì đại bại, ôn dầm dọc dầm ngang cho đã rồi được một cái dầm hộp, biết gì đâu mà tính +__+, môn đó chắc được 2 :D, kết cấu thép 2 đề gồm vẽ hình và tính, tình thì một dòng là ra, còn hình vẽ cứ phải gọi là thế này :#$%#@$@#, đã thế còn gôm xóa chằng chịt, nếu phần đó 8 điểm thì hi vọng được 2 điểm :p nhục như khúc gỗ mục, rồi đấy, môn cuối là cái môn đàn hồi ứng dụng, đọc đề chả hiểu phải tính cái gì, phải nhờ thằng kia dịch dùm, làm xong câu một thì ông thầy bảo “lớp AU còn 10p làm bài”, mà còn tới 2 bài, thiệt là bất công, trong khi cái lũ Kĩ Sư Tài Năng được tới 60 phút, nói chung thi ra thì bảo nhau là “cày như một con chó”, trước có người bảo mình là chó, giờ thì mình công nhận mình là chó thật, chán vãi :D
Giờ thì mệt lắm, chả muốn nói gì nữa, tự dưng nhớ nhà, gọi điện về cho ba, gọi điện về cho mẹ, tối nay trong phòng chả còn cái cảnh học bài nhộn nhịp như mấy bữa thi nữa, y như chợ chiều vậy :D haizz, và nhiều chuyện khác nữa, không hiểu lắm, mệt và buồn thiu :D