Tips for life, tips for tech

Mùa đông lạnh lẽo lại về kéo theo bao nhiêu là suy nghĩ linh tinh.

Người ta bảo hợp tính nhau và trở thành bạn bè không phải chỉ ở chỗ cả hai cùng thích một cái gì đó, mà quan trọng hơn là cả hai cùng ghét một cái gì đó và một con người nào đó, bởi vậy nên khi tôi nghĩ lại những đứa mà tôi nghỉ chơi, có một phần lí do là ví tôi ghét một ai đó nhưng tụi nó lại ra sức ủng hộ cho những con người đó. Nếu không ghét thì cũng im chứ đừng có chứng minh việc tôi ghét là sai, việc yêu ghét một con người cụ thể nào đó không bao giờ có một khuôn mẫu mà xét đúng sai cả. Không ưa thì dưa có giòi mà. Cũng như câu: yêu thì không có bất cứ một lí do nào, còn ghét thì cái gì cũng có thể trở thành lí do.

Ối cha lại nói lan man.

Về lại chốn xưa là lại tiếp tục viết blog trên wordpress thay vì viết note trên FB, phải công nhận một điều nếu đem một vài đoạn blog trong wp paste qua FB chắc cũng được like dữ lắm, nhưng mà hổng mê, có phải con nít nữa đâu, như nhìn thằng em học cấp hai với đám bạn của nó, đăng cái gì lên cũng bảo người ta like đi mà mình thấy mắc cười.

Có những việc mình làm mà không cần người ta biết, hoặc cần rất ít người biết, và có những việc tuyệt đối không cho ai biết, vì đó là những bí mật, vì đó là những điều người khác không ai quan tâm. Trên cái cuộc đời này chả có ai đau khổ hơn ai hết, ai cũng bảo cuộc đời không công bằng, với bất kì ai thì cuộc đời cũng không công bằng, vậy thành ra cuộc đời đối xử công bằng như nhau với tất cả mọi người đó thôi, cho nên, việc phàn nàn với tôi không bao giờ có một ích lợi nào hết, chỉ tổ làm người ta ghét mình hoặc tệ hơn là mình ghét chính mình.

Dần dần lớn lên cái phong cách viết nó cũng khác, hồi trước thì viết về tình cảm và lí trí, rồi thủ thuật vân vân và vân vân. Giờ chỉ viết khi cao hứng, lúc đó chữ nghĩa, mặc dù không gọn gàng lắm, nó cứ ùa ra ngập cả bàn phím, tay cứ thể gõ theo cứ như là chơi đàn vậy. Cà phê và đàn và sách và một ít công việc, nhiều lúc đơn giản mà lại hay.

Đến lúc phải định hình lại một chút mục tiêu trong tương lai. Mình vẫn nhớ một câu trong bài thơ làm người trong một cuốn sách đọc lâu lắc rồi không nhớ tựa đề

Là khách đa tình nhưng không lụy vì tình

Thực ra đến giờ cũng chả hiểu câu này lắm, này có phải là xúi giục đi lăng nhăng không? Chắc không, với lại bản thân cũng không thích đi lăng nhăng tí nào, như thế nó ác độc lắm. Hay là xúi người ta thích càng nhiều cái càng tốt, không ổn, nghe tới đây rõ ràng là thấy nó không ổn một chút nào, vì đây hiện đang thích rất nhiều thứ, và hệ quả là đầu óc nhiều khi không hiểu nổi chính mình nữa, vậy thì có cách giải thích nào khác không?

Việc thì nhiều, sách thì không thiếu, nhạc thì nghe không bao giờ hết và tính khí của những người quen biết lẫn bạn bè đều biến hóa khôn lường, cho nên cái cuộc sống này nhiều khi nó thiệt là thú vị, màu sắc rất nhiều nhưng lại không trộn lẫn vào nhau nên lúc nào nhìn nó cũng rực rỡ, ngay cả khi trong một ngày u ám không thấy chút nắng vàng nào.

Age

Có cái mặt trẻ quá là một trong những điều trước giờ mình vẫn nghĩ là một điều khá là vui. Tuy nhiên khi đem tuổi tác ra so sánh thì không còn vui được nữa.

Thứ nhất, càng lớn lên, con người sẽ dính với nhiều trách nhiệm, cũng như va vấp với nhiều điều phức tạp khó nghĩ trong cuộc sống, qua đó nó sẽ làm cho người ta dè chừng với cuộc đời hơn, đầu óc sẽ thiếu trong sáng và quan trọng nhất là những suy nghĩ bay bổng sẽ không còn nữa, nhường vào đó là những toan tính thực dụng và những lo toan trước mắt và … sau mắt. Lo cho mình và lo cho người thân của chính mình. Vì thế người ta mới chia ra cái tuổi mộng mơ mới lớn; khi anh lớn lên thêm, mộng mơ không còn rộng nữa, anh không thể mãi mơ về những thứ viễn vông mà anh phải trở nên thực tế hơn, và nếu anh vẫn cứ tiếp tục viễn vông, cũng chẳng ai quan tâm anh hết.

Thứ hai, khi tuổi tác quá xa, dần nó sẽ thành một thứ rào cản về suy nghĩ, ví dụ như tôi đây, khi nhìn về những suy nghĩ của những người nhỏ hơn một khoảng cách đáng kể, nếu chúng nó bằng tuổi tôi tôi sẽ quan tâm nghiêm túc đến ý kiến của chúng, cũng như nếu chúng làm sai cái gì tôi cũng sẽ nổi điên lên ngay, nhưng tôi càng về sau này lại rất bình thản, tôi biết không có mất mát nào không thể nguôi ngoai, cũng như không có vui sướng hạnh phúc nào là tồn tại mãi, bất diệt.

Thứ ba, khi con người ta đạt đến những ngưỡng cửa của cuộc đời: từ cấp 3 lên đại học, từ đại học đến đi làm, từ độc thân đến có người yêu, từ người yêu đến thất tình hay từ người yêu đến đám cưới, rồi từ cưới đến có con, rồi những lúc phải xa lìa mãi mãi một người thân nào đó, những lúc đó cái đầu của người ta thay đổi về suy nghĩ ghê lắm, Hàn Mặc Tử hông phải đã có câu “có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi” đó sao? Mà cũng chẳng phải riêng trường hợp của phụ nữ, tôi thấy trường hợp mấy anh lấy vợ rồi bỏ cuộc chơi có khi còn nhiều và rõ ràng hơn nhiều, kiểu như trường hợp của phụ nữ thì phải đem bao nhiêu định lý khoa học, toán, rồi cơ ra chứng minh, còn của đàn ông thì nó cứ sờ sờ ra đó, một ngày nào đó những buổi đi chơi không thấy mấy anh nữa, mọi người cũng sẽ hiểu tại sao.

Cố nhiên cái đó không phải là lỗi của ai, chả có ai sai cả, vấn đề là ở tuổi tác và thời gian, tôi không biết là tuổi tác khác nhau có sinh ra hóc môn khác nhau ảnh hưởng đến bộ não và một số bộ phận cơ thể khác không nữa (viết tới đây tôi tin chắc là có, ai cũng biết là cái gì đấy). Cứ thế dần dần, người ta không còn dàn trải ra mà sẽ đi thành những lối cụ thể, ngay cả khi đó không chắc chắn là lối đi riêng do mình tự tạo hay có ai đó đi sẵn nữa, đến một chừng mực nào đó, ta đã đi trên lối riêng đó tự bao giờ mà ta chẳng biết.

To cái đầu rồi thì cái suy nghĩ nó cũng bớt ngông cuồng hơn, hoặc vẫn ngông cuồng nhưng nó đã được đội cái lốt mới cực kì sạch sẽ tinh tươm, kiểu như sói đột lốt con cừu vậy, đi xơi tái những con cừu khác; hoặc là bất cần đời, hoặc là trăm ngàn thứ khác, tính cách con người không ai giống ai, liệt kê ra đã không nổi chứ đừng nói là phân tích từng cái một. Cơ mà qua thời gian, chắc chắn một điểu là ai cũng già đi, còn trưởng thành được hay không, điều đó nó không được hiển nhiên tí nào.

Nói cho cùng, có những cái chỉ lớn lên mới hiểu, bất chiến tự nhiên thành, những cái hồi nhỏ cực kì nhàm chán vô vị đột nhiên sau một đêm mơ cá heo lại trở thành một chân lý, tất nhiên hông phải là cái lý có chân nhe, chỉ là một bài học nho nhỏ, nhiều cái lý thuyết phải bị rụng vào đầu trong thực tế thì mới hiểu hết được, giống như cảm giác bị điện giật, mô tả thì chả ai sợ đâu, đến khi bị giựt tưng một cái thì mới xanh lè mặt mũi, còn giật tưng tưng (hai phát liên tiếp) thì không biết nó như thế nào vì các vị ấy đã quy tiên cả rồi, bài học rút ra khi sống hơn hai mươi mấy năm đó là

1. Chuyện gì đến nó đến
2. Hên xui
3. Khôn không bằng may, hay không bằng hên.

Thế nhưng cái cuộc đời này nhiều người KHÔN quá làm mình cũng sợ, sợ lắm luôn.

To me she’s always a queen, a beautiful queen.

When she’s sad, the sky is grey, and gay. I hate grey color.

Sometimes she makes me feel like an idiot, because I can not do anything to cheer her up.

I fucking hate France right now. I miss Sai Gon. I hate maths, I hate physics, I hate mechanics, I hate D.E.M. Even my best playlist is shit right now.

Nothing can compare with her. Times like this make a genius become an idiot.

I hope me stupid face cheers her up somehow. Hug.

sketch1415985673356

Tối qua lại mơ, dần dần thấy khoái mấy giấc mơ của mình quá. Tối qua mơ bị bịt mắt và phải “nhận diện” bằng mùi, nếu sai thì sẽ kinh khủng lắm nhưng mình lại làm nhẹ như không, lại còn được thưởng nóng nữa kia, tuy nhiên cái đồng hồ báo thức nó đã chặn đứng cái sự sung sướng đó lại, tỉnh dậy thấy buồn tênh vì ngay cả trong mơ cũng chả được vui. Quay lại cái thực tại thì nó chán ơi là chán, chả biết có qua nổi mùa đông này không đây hue hue.

Ở cái xứ sở này nó lạnh hơn là cái xứ sở cũ của 2 năm trước, nước uống cũng không được đảm bảo lắm khi gần đây bụng dạ liên tục bị sốc, đáng giận một chỗ là khi mà tinh thần bị sốc thì đáng lẽ cái bụng phải ngồi yên, đằng này cái nào cũng réo làm canh cơm nó cứ nhừ cả ra.

Thôi không than vãn nữa kẻo lại thấy chính mình tội nghiệp mất (đó là một điều không tốt). Mẹ mà thấy mình ăn ở thế này chắc chửi cho té tát, hoặc là khóc. Nên im cái mồm đi cho nó rồi.

Tút tút.

This is not a savvy post about what people should do while working to boost up their productivity. This is what I often do, and that makes me feel guilty and productive at the same time.

1. Surfing internet:

Sure thing. If I don’t surf internet while I’m working, I lie. But they definitely give you some good effects on your day: lift up your stress, give you some lesson about handling your software and something similar. But to be honest, when you’re in a project, a serious project, forget this part.

2. Listen to music:

I’m in an office of three personal desks, and my back head toward the main door, it means it’s not easy to concentrate on work, you can always thinking about what you can do and put 100% of yourself into work, but someone passes by, says something or even touch you without purpose, you have to response, and that time, you’ll lose your concentration. And I’m sure that 100% people don’t like their computer screen to be stared.

That why putting on a headphone and listen to your favourite music can make you less distract, and that is also a good way to tell people (who are understanding) that you don’t want to listen to anything not important. And the effect of music, I don’t know why but it is usually make me work with real good flow.

3. Drink coffee:

It is not the matter of how much caffeine you must put in your body, just the act that holding a cup, sip little by little will make me feel smart and that is how the office life should work.

4. Keep my desk messy:

I don’t trust guys who have a very neat desk, I prefer a messy desk, just one thing to notice, messy is not equal to unordered, I have a messy desk but I know what stuff is where, and a messy desk makes me feel like home, the most import part of working is not to make yourself stressful, therefore, this is one of my favourite solutions.

5. Write tasks into paper:

Nowadays we have smart-phone to keep up with task and deadline, but the feeling of writing will never be replaced, note your tasks into sticky note, your agenda, write your algorithms into paper: draw charts, mind maps, diagrams … they will urge me to be serious and keep track with anything. Don’t spend too much time on the smart-phone, it’s not that smart.

Shadow over head

Listening to music when you’re feeling bad seems to be a good choice, but to me it’s a bad choice this morning, when it excatly catched my mood: the shadow of the day.

People feel gloomy because of the monday, because they have to work, on the contrary, for me working is a good thing to do, instead of wasting time on other stuff, but right now there is a dark cloud over my head and it makes me sick.

I detest it when you  tell me that  I don’t understand and it makes me feel stupid, when I compare something together, it’s not like they have to be exactly identical, I talked about the sense, the signal, not the core from a to z, don’t literally put them all together and go into details. The act like that ruins the conversation and the discussion lost its interest and people just leave.

Anyway, thing seems to be complicated and I’d better keep my mouth shut. Talking right now is futile.

And I hate the men who create the motto “Keep calm..”. Fuck it.

What you need:

1. Tools:

A paper, a pencil and an eraser is essential for you to do anything. I mean ANYTHING. If you have a tablet with a stylus that you can draw on it, awesome, you are one step closer to creating thing and putting thing online into your portfolio easily.

There are tool on android phone that allows you to scan your drawing into image like PNG and JPEG, or even PDF, it’s name is CamScanner (I grabbed a license for this one when it was on sale for 0.99$ and it’s worth, anyway right now it might cost higher but you will not regret buying it)

2. Ideas:

Ideas are everywhere, if your imagination is not strong enough to get “something” from your daily life, just grab some good images from behance, pinterest, deviantart and there you go, do something similar first, then you can do something unique of yourself.

Ideas are also in your day light stuff, have you ever imagine about drawing kitchen stuff, draw the bicycles, draw the flowers, draw your pets, the cat, the dog. Draw the imaginary world of the kid, where the cockroach is attack by the shoes, and the pipeline suddenly explodes while the butterfly is throwing atomic bomb to the ground?

3. Time:

Doodling doesn’t require a lot of time, 10 minutes is enough, when you get familiar with it, you can reduce the time to 5 minutes, it doesn’t take you all day long or all night long, even you can draw when you are working. It’s good for your mind.

Writing something requires a little bit more time, you have to find the ideas, the ‘anger’, the ‘sadness’, the ‘loneliness’, and you have to think what you are going to write down, but anyway, just do it since writing is a good habit, 1 hour a day, owning your personal blog and read books that you bought, the paper books or the ebooks, that you can write something decent and beautiful. Or even translate what you like from other languages to your mother tongue.

I hate the idea that there are people only want to read, but fuck it, if no one writes and creates thing, what do you get to read from? Think about it.

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 39 other followers