Tips for life, tips for tech

I’m feeling like shit these days, time to boost up.

Original article here: http://users.ece.cmu.edu/~koopman/essays/abstract.html

Abstract

Because on-line search databases typically contain only abstracts, it is vital to write a complete but concise description of your work to entice potential readers into obtaining a copy of the full paper. This article describes how to write a good computer architecture abstract for both conference and journal papers. Writers should follow a checklist consisting of: motivation, problem statement, approach, results, and conclusions. Following this checklist should increase the chance of people taking the time to obtain and read your complete paper.

Introduction

Now that the use of on-line publication databases is prevalent, writing a really good abstract has become even more important than it was a decade ago. Abstracts have always served the function of “selling” your work. But now, instead of merely convincing the reader to keep reading the rest of the attached paper, an abstract must convince the reader to leave the comfort of an office and go hunt down a copy of the article from a library (or worse, obtain one after a long wait through inter-library loan). In a business context, an “executive summary” is often the only piece of a report read by the people who matter; and it should be similar in content if not tone to a journal paper abstract.

Checklist: Parts of an Abstract

Despite the fact that an abstract is quite brief, it must do almost as much work as the multi-page paper that follows it. In a computer architecture paper, this means that it should in most cases include the following sections. Each section is typically a single sentence, although there is room for creativity. In particular, the parts may be merged or spread among a set of sentences. Use the following as a checklist for your next abstract:

  • Motivation:
    Why do we care about the problem and the results? If the problem isn’t obviously “interesting” it might be better to put motivation first; but if your work is incremental progress on a problem that is widely recognized as important, then it is probably better to put the problem statement first to indicate which piece of the larger problem you are breaking off to work on. This section should include the importance of your work, the difficulty of the area, and the impact it might have if successful.
  • Problem statement:
    What problem are you trying to solve? What is the scope of your work (a generalized approach, or for a specific situation)? Be careful not to use too much jargon. In some cases it is appropriate to put the problem statement before the motivation, but usually this only works if most readers already understand why the problem is important.
  • Approach:
    How did you go about solving or making progress on the problem? Did you use simulation, analytic models, prototype construction, or analysis of field data for an actual product? What was the extent of your work (did you look at one application program or a hundred programs in twenty different programming languages?) What important variables did you control, ignore, or measure?
  • Results:
    What’s the answer? Specifically, most good computer architecture papers conclude that something is so many percent faster, cheaper, smaller, or otherwise better than something else. Put the result there, in numbers. Avoid vague, hand-waving results such as “very”, “small”, or “significant.” If you must be vague, you are only given license to do so when you can talk about orders-of-magnitude improvement. There is a tension here in that you should not provide numbers that can be easily misinterpreted, but on the other hand you don’t have room for all the caveats.
  • Conclusions:
    What are the implications of your answer? Is it going to change the world (unlikely), be a significant “win”, be a nice hack, or simply serve as a road sign indicating that this path is a waste of time (all of the previous results are useful). Are your results general, potentially generalizable, or specific to a particular case?

Other Considerations

An abstract must be a fully self-contained, capsule description of the paper. It can’t assume (or attempt to provoke) the reader into flipping through looking for an explanation of what is meant by some vague statement. It must make sense all by itself. Some points to consider include:

  • Meet the word count limitation. If your abstract runs too long, either it will be rejected or someone will take a chainsaw to it to get it down to size. Your purposes will be better served by doing the difficult task of cutting yourself, rather than leaving it to someone else who might be more interested in meeting size restrictions than in representing your efforts in the best possible manner. An abstract word limit of 150 to 200 words is common.
  • Any major restrictions or limitations on the results should be stated, if only by using “weasel-words” such as “might”, “could”, “may”, and “seem”.
  • Think of a half-dozen search phrases and keywords that people looking for your work might use. Be sure that those exact phrases appear in your abstract, so that they will turn up at the top of a search result listing.
  • Usually the context of a paper is set by the publication it appears in (for example, IEEE Computer magazine’s articles are generally about computer technology). But, if your paper appears in a somewhat un-traditional venue, be sure to include in the problem statement the domain or topic area that it is really applicable to.
  • Some publications request “keywords”. These have two purposes. They are used to facilitate keyword index searches, which are greatly reduced in importance now that on-line abstract text searching is commonly used. However, they are also used to assign papers to review committees or editors, which can be extremely important to your fate. So make sure that the keywords you pick make assigning your paper to a review category obvious (for example, if there is a list of conference topics, use your chosen topic area as one of the keyword tuples).

Conclusion

Writing an efficient abstract is hard work, but will repay you with increased impact on the world by enticing people to read your publications. Make sure that all the components of a good abstract are included in the next one you write.

Further Reading

Michaelson, Herbert, How to Write & Publish Engineering Papers and Reports, Oryx Press, 1990. Chapter 6 discusses abstracts.

Cremmins, Edward, The Art of Abstracting 2nd Edition, Info Resources Press, April 1996. This is an entire book about abstracting, written primarily for professional abstractors.

When I think about the cycle of life, I feel sad when you must admit that one day you must leave this world and continue, even when this world is not always giving you the happy thing.

The feeling when you’re in a house, through the window, you see life’s changing, the happy and the sad faces of life are going on and you’re just sitting there, belong to one or another.

What if in this life we don’t meet each other? What if at that moment I did that thing? Those questions could never be explained.

And I’m feeling sad a little bit inside my heart.

Here is my collection of free stuff that you can get from and use in your design project:

1. Texture and pattern:

http://www.dinpattern.com/

http://lostandtaken.com/

While dinpattern provides you with seamless, synthesize-like pattern, lostandtaken provide you big image, you can use this as an overlay image for your photoblending or the background for and typo artwork, you decide your creative idea.

2. Fonts:

http://www.losttype.com/

Fonts are beautiful, from this site, you can get your free font and more unique, neater than dafont or other free sites, the amount is not decent as dafont and others, but it will give you better choice and might boost up some ideas in your head.

3. Vector and brush:

http://www.grainbureau.com/

http://www.brusheezy.com/

In this two sites, the first one will lead you to a subscription and they will give you free stuff via emails, yeah email subscription will one day become a nuisance but you can unsubscribe anytime and the author is a nice person. The next one is totally free and the brushes you download is for photoshop, you might find some very interesting brush there.

4. Miscellaneous stuff:

https://creativemarket.com/

This one is a market that you have to pay to get stuff, but every wekk they give away 6 random products, and if you have  an account there, you can buy and own and copyright for future use. Good news? Registration is free of charge.

Happy designing!

Khi chấp nhận đi vào thế giới internet, người a phải chấp nhậ một sự thật là riêng tư cá nhân sẽ không còn, thông tin của mình sẽ trở nên dễ tìm kiếm hơn bao giờ hết.

Đơn giản nó là tên tuổi, nick name, nơi làm việc, facebook, twitter, tất cả những thứ đấy có liên quan đến nhau, bạn tham gia hai chỗ, một chỗ bạn giấu tên tuổi, một chỗ bạn công khai, sớm muộn gì hai chỗ đấy cũng sẽ tiến lại chơi chung với nhau.

Để kiểm chứng bạn có thể tìm trên google với từ khóa là tên thật đầy đủ của bạn, bỏ trong ngoặc kép. Sau đó thử tìm kiếm với email mà bạn hay dùng, nó sẽ hiện lên tất cả, những câu nói hình ảnh ngu ngốc từ thời nảo nào mà có thể bạn đã quên mất đùng một cái hiện lên trước mắt. Thật ra người ta chưa biết đến chả qua là vì bạn chưa phải là mối quan tâm của người ta, vậy thôi.

Tiếp theo, đơn giản như bạn dùng phần mềm faceboọk trên điện thoại, bạn có bao giờ để ý phần permission của phần mềm này chưa, FB hầu như xin tất cả các quyền này: quyền được biết bạn ở đâu, được dùng tài khoản của bạn, quyền đè thông tin lên các phần mềm khác. Bạn xóa FB đi và cài lại, thì ô đăng nhập nó đã hiện sẵn số điện thoại của bạn rồi mặc dù trước đó bạn chưa bao giờ nhập vào. Rồi nếu bạn ở Pháp, quảng cáo Youtube sẽ hiện tiếng Pháp, bạn để hometown là HCM, thì couchsurfing sẽ hiện thông tin những nhóm ở Hồ Chí Minh.

Đừng quá tự tin:

Mật khẩu bạn nghĩ ra có thể đầy đủ chữ số, ghi hoa ghi thường, đủ kí tự đặc biệt và chuỗi kí tự của mật khẩu lên đến 20 hoặc hơn. Bạn vào một website và site đó hứa hẹn với bạn là thông tin không bao giờ được đưa ra ngoài, nó cũng đáng tin, đùng một cái trang đấy bị hack và thông tin của bạn bị lộ. Nếu hacker nhanh tay, thường thì tụi chúng nó rất là nhanh tay, mọi thông tin kiếm được tiền từ thông tin của bạn sẽ được sử dụng một cách triệt để.

Bạn đăng nhập một diễn đàn hoàn toàn miễn phí và diễn đàn đó cũng hứa là không bao giờ dùng thông tin của bạn vào mục đích khác ngoài việc gửi bạn thông tin hữu ích, hay chỉ bảo là gửi bạn mail đúng mộ lần để xác minh đăng kí, sai, mail của bạn sẽ được luu lại, dần dần cùng với những mail của người khác, diễn đàn đó sẽ thu được một danh sách các email hiện đang được sử dụng và các công ty nghiên cứu thị trường và quảng cáo sẵn sằng mua mail list đó với giá rất hời, có thể diễn đàn/công ty mà bạn dùng mail liên lạc đến họ không làm trò đó, nhưng thằng kĩ thuật viên ở đó làm, rồi công ty và diễn đàn trừng phạt thằng đó vì cái hành động của nó, nhưng đã quá trễ, email của bạn đã lọt vào tay mấy thằng kia rồi, đọc đến đây thì bạn sẽ không ngạc nhiên khi trong email lâu lâu xuất hiện thuốc diệt gián hay tẩy lông nách!

Cơ mà cái thời này thì không xài net không được! Phải làm sao, ngoài việc ý thức được những gì mình đăng và cẩn thận với ngôn từ lời nói, tôi chả biết còn cách nào hay hơn, ngồi hóng cao nhân chỉ bài cho mới được.

Mỗi con người sinh ra, nếu xét trong thời đại của họ, cũng chỉ là một hạt cát nhỏ bé, bạn thử nghĩ xem, 1 trên mấy tỉ người, bạn sẽ thấy bạn nhỏ bé thế nào, rồi tiếp tục tính trên trục thời gian của nhận loại, bạn sẽ thấy bạn chẳng là ai so với ai cả, nghĩa là, một vị trí nào đó, nếu bạn không làm thì sẽ có một ai đó sẽ làm, bạn phải chấp nhận sự thật đó, nói dễ hình dung hơn, giả sử bạn không được sinh ra, thì cuộc đời nó vẫn thế, một ngày vẫn như mọi ngày, và Yesterday vẫn là Yesterday, vẫn sẽ có một nhà văn nam viết Biên niên kí chim vặn dây cót và có một nhà văn nữ viết Vĩnh biệt Tsugumi.

Nghĩa là, bạn có thể thấy bất lực, thấy vô vọng, hoặc bình thường hơn, là thấy dửng dưng, khi thấy người mà bạn quan tâm có một sợi dây vô hình nối với một ai khác, cuộc đời nó thế, bạn hạnh phúc với mối quan hệ của bạn và người khác sẽ thấy hạnh phúc với mối quan hệ của người khác, người ta vô tâm vô tình với chính cả người quen, huống chi cả những người không quen, khi bạn vui, thành công và hạnh phúc, người ta sẽ ghen ghét, và khi bạn đau buồn tuyệt vọng và hoảng loạn, bạn sẽ phải chịu được và giải quyết một mình, ai cũng có mối lo riêng và những chuyện riêng cần giải quyết, điều này chả bao giờ sai vì dòng chảy quanh năm, bao nhiêu lâu nay nó đã như thế, bạn cũng giống như viên đá mà Amélie ném trên mặt hồ, rồi cũng sẽ chìm nghỉm và dòng chảy sẽ nhanh chóng lấy lại vẻ đều đặn cũ, cảnh vật xung quanh nhanh chóng, hầu như ngay lập tức, quên mất sự hiện diên của hòn đá kia.

Đôi lúc bạn dừng lại và nghĩ về ai đó nhưng bạn không thể nói ra, vì đơn giản là không thể nói ra, nói ra để được gì, thậm chí bạn có cảm giác là bạn đang nghĩ về một ai đó bạn không thể hình dung được, chỉ là một khoảng trống trong quá khứ mà bạn không tài nào điền vào chỗ trống được.

Nhiều lúc nghĩ về một mối quan hệ nào đó, cái đó cũng chả phải là số mệnh, bạn và người ta ngày ngày xây dựng và nối những sợi dây nối hai người với nhau, nếu mà bạn không thích thì sẽ dần dần bạn cắt đứt từng sợi, hoặc khỏe hơn thì bạn có thể cắt một cục một lúc, ngay cả bố mẹ, giả sử lúc đó bố mẹ không sinh ra bạn thì sao, cuộc đời nó vẫn tiếp diễn, Newton vẫn sẽ nghĩ ra 3 định luật chết tiệt hại bao nhiêu đời sinh viên và Bill Gates vẫn sẽ làm ra Microsoft.

Người ta sống trên đời là khoảng hơn 60 năm, trong thời gian đó, người ta đến với nhau, rồi bao nhiêu là ràng buộc và những mối lo nho nhỏ, những đứa con, những khoản nợ, đến lúc người ta quên hẳn đi cảm giác nằm ra ở bãi cỏ và nhìn và mặt trăng ban đêm, gió mát và tiếng dễ kéo vào giấc ngủ, mà thay vào đó là ti vi, là internet, là lo nghĩ về đủ thứ trên đời và bạn than vãn, hay bạn làm người khác đau khổ vì những suy nghĩ lung tung hay những việc bạn làm mà, bạn nghĩ là không sao nhưng với người khác đó là những việc vô tâm nhất trên đời và không thể tha thứ được, bạn có thấy tội lỗi vì bạn đã lợi dụng những điều mà người ta dành cho bạn, những sự quan tâm, cái nắm tay hay những lời hỏi thăm nhẹ nhàng, đến một ngày mọi thứ đều mất đi và bạn sẽ thấy tiếc nuối?

Những gì người ta nói, như là sống tốt sống đẹp hay thiên tài là 99% đổ mồ hồi thật ra là để cho cái sự giãy giụa trong hơn kém 60 năm nó phong phú phức tạp hơn tí thôi, bản chất vẫn thế cả.

Nói linh tinh một chút, mai lại quên ngay. :)

Forever Autumn

My name belongs to Spring. I love the leaves of the Summer, I was born close to the Winter (October) but Autumn is always my favorite season of the year: silent and fresh air, calm water of the lake, gentle wind strokes though my hair.

This song made me sad a little, as time goes by. So I made this picture to say hello to it while listening to the music. Feel free to use in your blog.

helloautumn

 

Playing with some new fonts.

you'rebeautiful

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 42 other followers