Life and magic

beijing13

Vì sao sống phải chọn con đường mà mình yêu thích?

Vì chắc chắn sẽ gặp những lúc khó nghĩ, gặp những chuyện phải giải quyết, và vì nó là con đường mình chủ động chọn nên không có lí gì mình phải bỏ cuộc. Tôi cực ghét kiểu siêu buồn siêu rũ rượi rồi mất niềm tin hay phải đi xin lời khuyên của người khác. Tôi muốn phải tự thân vận động kia.

Wait for something better

Nhiều lúc chờ, nhiều lúc phải làm, hay một cái là trường hợp nào cũng có thể xảy ra, 0,00000001 cũng tính là có thể xảy ra và không thể không tính tới. Tôi ghét mèo, tôi thấy mèo tôi chỉ muốn giết tụi nó, tôi thích chó, tôi có thể trò chuyện với tụi nó và ôm tụi nó ngủ hàng giờ liền, và tôi không thấy hình chụp con nít dễ thương chút nào, tôi chỉ thích thằng em của tôi, còn những cái hình con nít của muôn vẻ trên fb tôi nhìn chỉ thấy ghét, đó là chủ quan, và tôi thấy chả có gì dễ thương, đó là ý kiến khách quan.

Tôi không thích ồn ào và tôi không thích thay đổi định kiến, tất nhiên khi dùng từ định kiến có nghĩa là nó không thay đổi rồi, nhưng cứ thích dùng. Bên đây nhiều bạn con gái ưa so sánh trai việt nam với trai nước ngoài, dù họ có ý tốt hay ý xấu hay họ không có ý gì đi nữa tôi cũng thấy không thích, nhưng đó là cuộc đời của họ, tôi không thể quát vào mặt họ mặc dù tôi rất muốn, với tất cả những con người trên: “im mồm than vãn đi, nhức đầu quá”, hoặc “bố dell quan tâm” hoặc “cút đi chỗ khác chơi”. Không thích thì nói là không thích, tôi ghét kiểu phải lịch sự lắm rồi. Quái thai.

Cứ thế cứ thế bơi ngụp trong con sông mới biết có bao nhiêu là cá cua tôm tép, lại có đỉa, có mấy con vờ, những thể loại tôi không ưa được và chắc chắn tụi nó cũng chả ưa tôi nhưng tôi không quan tâm. Tôi biết tôi ích kỉ và thật là vô lý khi tôi cứ đòi hỏi mãi (tất nhiên là không có được thỏa măn, ai cũng được thỏa măn thì cũng có mà loạn), rồi phải xin lỗi, nói cứng rồi vòng vo nhức cả đầu, rốt cục chính cái sự ích kỉ của mình mới có thể thỏa mãn sự ích kỉ của tôi, và một chút tài năng nữa, để xây dựng nên một thế giới xung quanh mình, mặt trời xung quanh mình, lâu lâu mở cửa với không gian ngoại lai để lắc đầu và có thể là bực điên lên hoặc là cười khẩy một cái khinh bỉ mỉa mai nhất, sau đó thì đóng cửa lại và tiếp tục tận hưởng bầu không khí trong lành.

https://www.youtube.com/watch?v=Ve0AS8Voc4M

Tiên ông là gì?

Đó là những email tôi viết trong lúc tâm trạng bồn chồn lo lắng, khi tôi không rõ chính tôi vừa viết cái gì, và tôi sợ cảm giác của người nhận khi họ đọc nội dung email đó, họ sẽ biết tôi nghĩ gì, tôi làm gì và thái độ của tôi dành cho họ như thế nào…

Đó là những email ngắn, viết hầu như hàng ngày, mỗi email ngắn gọn chỉ vài dòng, địa chỉ người gửi đã điền rồi, nhưng rốt cuộc lại bấm Save Draft chứ không dám bấm Send, chắc sẽ chẳng bao giờ kia…

Read the rest of this entry »

Bài lượm từ voz.

Đang chở bạn gái,người yêu hoặc gấu của mình đi dạo trên phố trong một chiều cuối tuần mát mẻ… :)

Nhưng bất ngờ có một Cơn mưa ngang qua khiến xe bạn chết máy. Hay một cây đinh quái quỷ nào ghim vào lốp xe.. khiến bạn chẳng còn cách nào khác ngoài dắt bộ..

Bạn thì hì hụi đẩy xe kiếm chỗ để vá..có đôi lúc ngoảnh lại đằng sau.. người con gái của bạn, đi cách bạn bao xa ??

Mình có một quán sinh tố nhỏ,cứ sau mỗi ngày làm việc mình có thói quen ngồi quay mặt ra đường, có khi ngồi kết sổ hoặc làm lon bia với thằng bạn thân và nhìn dòng người qua lại …

Và cũng vì lý do đó mà không biết mình đã chứng kiến biết bao cặp đôi dắt xe dẫn bộ dưới lòng đường vì nhiều nguyên nhân.

Nhưng có một điều làm mình chú ý rất kỹ : Rất nhiều trường hợp bạn nam dắt xe..còn phía sau là bạn nữ ..nhưng khoảng cách giữa 2 người thì có vẻ khá xa.

Cứ 10 là i 9 lần như vậy.. có người thì 5m, có người thì 10m, có người thì ở tít đằng xa.
Có người thì cầm điện thoại quẹt quẹt liên tục, người thì nhìn trên trời dưới đất và ra vẻ chả liên quan gì với cái người dắt xe dẫn bộ đằng trước.

Mình biết bấy nhiêu ko đủ để đánh giá một con người..nhưng cũng phần nào nói lên một chút con người họ.

Biết là lúc đó chuyện chẳng vui vẻ gì nhưng lúc khó khăn có người bên cạnh chẳng phải hơn sao ?

Mình cũng ko biết là nếu các bạn lâm vào trường hợp như vậy thì có cảm thấy tủi thân không ? Và sau đó có đem chuyện như thế này để hỏi lại người con gái của mình không?  vd : Sao em đi xa anh vậy ? Em sợ quê à ??

Duy nhất hôm qua lần đầu tiên mình thấy bạn nam dẫn bộ còn bạn nữ đi bên cạnh còn khoác tay người yêu mình cứ như là đi tiệc chứ không phải xe hư :)
Tự nhiên nhìn họ mà mình cũng thấy vui lạ và ước thầm mình sẽ có người con gái như vậy :)

Nói không liên quan chút, bữa hồi lâu, lâu lắm rồi, hồi mới sang Pháp, có một tối đi cine coi phim với mấy thằng bạn thì thấy một cảnh khá là khôi hài:

Một cặp đôi đi chơi với nhau, nhìn hun hít ôm ấp (bên này nó hơi bạo) thì biết ngay là đang yêu nhau. Ngay chỗ trước quầy soát vé, cũng giống như Megastar của VN thì có mấy cái quầy con con bán kẹo bánh để nhâm nhi đi xem phim; và thấy ông anh mua đồ ông anh cần và bà chị mua đồ bà chị cần, bình thường… nhưng sau đó thì ông anh trả tiền phần ông anh, và bà chị trả tiền phần bà chị. Sau đó qua quầy soát vé lại ôm nhau hun hít như thường. Thế là thế nào nhỉ?

Image

Vì sao mình không phát triển được như người khác, có thể là do mình không chịu tìm hiểu đến cái lõi.

Mình còn thua mấy thằng copy làm nhái, tụi nó chịu khó spy, chôm, chụp ảnh… những thành tựu của mấy thằng đi trước, xong về và bắt chước được, tất nhiên không đẹp không mạnh không … bằng nhưng đâu đó trên thế giới luôn có những người có tiền nhưng trình còn thấp muốn cái mẽ nên cứ thế giả có người mua. Họ quên mất sự thoải mái, họ muốn lúc nào cũng phải mới, phải đẹp, khác màu, “hòa cùng nhịp đập”, để khoe cho người khác thấy, cái trầm trồ ban đầu, ánh mắt nhìn theo của người khác còn quan trọng hơn cả oxi cho họ.

Đánh giá một vấn đề phải nhìn ra cái lõi, đó là tôi thấy ở mấy người nghiên cứu bên này, Việt Nam học đại học ra thì giống như một thằng master học nghề bên này, học xài phần mềm, khi có trường hợp này thì xài công thức này, kết hợp với tiêu chuẩn kia, nói chung những kĩ năng đó không cần phải quá thông minh hay nghiên cứu sâu mới hiểu mà chỉ cần ngồi làm quen tay là được, vẽ CAD chỉ cần 2 tuần, ETAB chỉ cần 2 tuần, quan trọng là hiểu được cách chạy của tụi nó, ví dụ như vì sao lại hư hỏng chỗ này chỗ kia, nhìn sơ qua biết chỗ nào sẽ có biến dạng lớn, phá hủy, chứ không phải giỏi là ngồi vẽ một mô hình nhanh như điên xong bấm nút ngồi chờ biểu đồ chỗ nào màu đỏ là phá hủy, chả được cái gì cả, nhưng cái ấy rất nhanh quên, còn những cái thuộc về bản chất kia không hiểu sao lại khó mà quên được, nếu đã hiểu.

Ở ENTPE (trường giao thông công chánh Pháp) có một ông thầy, già rồi, ổng có khả năng nhìn một hiện tượng tự nhiên và đưa về hiện tượng vật lý cơ bản, sau đó ổng đưa thêm một tầm nữa là về toán thuần túy. Ví dụ lở đất mà đưa về chuỗi Fourrier. oh man! Đó mới là nghiên cứu, giống như là dùng một công cụ để chống tất cả mọi biến hóa khôn lường của tự nhiên.

Để đạt được tầm đó thì tôi còn phải cố gắng nhiều, thứ nhất, nếu để giải thích hiện tượng lở đất chẳng hạn, tôi chỉ nghĩ trong đầu đến xài mô hình gì và điều kiện biên và lực tác dụng là gì, gì nữa? Hết. Đó là cái bất lực mà tôi không biết phải giải quyết thế nào, đọc thì miên man bất tận, hỏi cũng bất tận miên man. Khổ thế.

Nhưng không sao, có đem lại cảm giác cực kì sung sướng khi khám phá ra một cái gì đó mới (ecstasy), sau nhiều “đau khổ” thì chắc chắc sẽ lượm được một cái gì đó, hi vọng đi, tại sao không?

Today quote

“Chưa biết bao giờ Việt Nam trở thành quốc gia có thể đóng góp cho thế giới những giá trị mới. Nhưng người Việt trong nước vẫn đi lại bằng Airbus, Boeing và nhiều bạn trẻ vẫn có trên tay những chiếc I-phone gần như đồng thời với thanh niên Mỹ.”

Bình thường thôi, nhưng câu này làm tôi suy nghĩ nhiều…

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.